Tiệm Cơm Chiên Hạnh Phúc - Chương 306

Cập nhật lúc: 13/04/2026 13:28

Thấy nó lặng lẽ vươn móng vuốt, đem lá bánh trưng chị Chu Linh đặt trêи bàn bánh gạt tới trước mặt, sau đó vươn đầu lưỡi lặng lẽ ɭϊếʍ ɭϊếʍ, bộ dáng buồn cười lại có điểm đáng thương, làm Nguyễn Miên Man suýt cười ngất.

Rõ ràng ngày thường cũng không để nó thiếu ăn thiếu uống, kết quả là nhìn đến cái gì cũng thèm, thật đúng là một con mèo tham ăn.

"Được rồi đừng ɭϊếʍ, lá cây đều bị em ɭϊếʍ rách, không phải mới cho em ăn cơm cùng cá khô sao? Làm gì mà tự làm mình đáng thương thế." Nguyễn Miên Man duỗi tay đem lá gói bánh chưng thịt lòng đỏ trứng từ bên miệng nó kéo ra.

"Mieo ô ~" từ lá bánh chưng nếm được mùi ngon, mèo béo vươn móng vuốt đè tay cô ại, một bên ɭϊếʍ một bên kêu.

Nghe được lời co nói, Chu Linh đang cúi đầu đắm chìm trong mỹ vị, lúc này mới phát hiện mèo béo trong tiệm thế nhưng trộm ɭϊếʍ lá bánh chưng mình ăn qua.

"Không trách nó thèm, thật sự là em làm bánh chưng quá ngon." Chu Linh cười nói.

Bất quá, thèm cũng không thể ăn lá gói bánh chưng, cô nói xong, giúp đỡ đem lá bánh chưng cầm lên, đặt ở trung tâm cái bàn.

"Mieo ô......"

Mất đi lá bánh chưng, mèo béo tròn xoe hai mắt nháy mắt lộ ra chút nước, thoạt nhìn đáng thương vô cùng.

"Được rồi, lại cho em mấy con cá khô." Nguyễn Miên Man một tay đem nó từ ghế trêи bế lên đặt trêи mặt đất, trấn an mà sờ sờ đầu nó nói.

Nói xong, cô đứng dậy cho nó một ít cá khô, lúc này mới có thể tiếp tục ngồi xuống ăn bánh chưng.

Món ăn từ gạo nếp rất dễ làm chắc bụng, cuối cùng, một đĩa bánh chưng này các cô cũng không ăn hết được, Nguyễn Miên Man để Chu Linh đem mấy cái dư lại mang về cho bà Vương cùng An An nếm thử.

Bánh chưng gói xong, Nguyễn Miên Man tự nhiên sẽ không quên ông Ngô.Sáng sớm hôm sau, ông Ngô liền tới đến trong tiệm.

Ngửi được mùi bánh chưng từ phòng bếp bay ra, ông cười nói: "Đông Đông, ông tới ăn bánh chưng đây."

Nguyễn Miên Man nghe được thanh âm, bưng một mâm bánh chưng đã nấu chín từ phòng bếp ra: "Ông Ngô ——"

Cô một tiếng chào còn cưa nói xong, liền nhìn thấy người đàn ông bên cạnh, dừng một chút mới ra vẻ tự nhiên nói: "Ông Ngô, anh Cảnh Lâm."

Tư Cảnh Lâm cũng không nghĩ tới, ngày đó mình bất quá đọc một câu thơ hàm súc, kết quả cô bé trực tiếp đỏ mặt trốn lên lầu không xuống.

Vừa lúc công ty gần đây có chút bận, Tư Cảnh Lâm dứt khoát chưa đến ngay, cho cô một chút thời gian giảm xóc.Cách mấy ngày không nhìn thấy cô, trong lòng Tư Cảnh Lâm có chút nhớ, bất quá thấy cô trừ bỏ kinh ngạc lúc đầu, đã khôi phục trạng thái ngày thường với mình, lại có chút mất mát.

"Bánh chưng đã nấu xong, một dây là vị ngọt, hai dây là vị mặn, hai người nếm thử đi ạ." Nguyễn Miên Man nói xong, đem đĩa đặt lên bàn, lại đi trong phòng bếp múc canh nấm tuyết cho hai người.

"Bánh chưng Đông Đông gói thật xinh đẹp, còn thơm như vậy, khẳng định ăn ngon." Ông Ngô một bên ngồi xuống một bên nói.

Ông nói xong, ngẩng đầu thấy cháu trai còn đứng nhìn phía trước, không khỏi nói: "Còn nghĩ cái gì thế?"

Tư Cảnh Lâm khẽ lắc đầu ngồi xuống, tùy tay cầm lấy một cái bánh chưng.

"Đó là vị ngọt." Ông Ngô t.ử nhắc nhở.

Tư Cảnh Lâm nghe được, lại vẫn bóc cái bánh chưng trêи tay như cũ mở, lộ ra bánh chưng bát bảo bên trong.

Bánh chưng bát bảo chỉ mang theo vị ngọt nhàn nhạt, ăn lên phần nhiều mùi hương của gạo nếp cùng mùi hương của các loại đậu.

Ngày xưa đối với bánh chưng Tư Cảnh Lâm này sẽ đều cảm thấy gióng nhau, nhưng bánh chưng trêи tay hương vị thật ngon.

Bên cạnh, Ông Ngô đã bóc ra một cái bánh chưng thịt tươi bắt đầu ăn, hương vị đậm đà ngon miệng, làm ông gật đầu liên tục.

Nguyễn Miên Man bưng canh nấm tuyết ra tới, thấy bọn họ đã ăn cái bánh chưng thứ hai, trêи mặt tức khắc lộ ra tươi cười: "Uống chút canh nấm tuyết đi ạ."

"Cảm ơn Đông Đông." Tư Cảnh Lâm nói lời cảm ơn, tự mình đem canh nấm tuyết bưng đến trước mặt.

Nguyễn Miên Man đối diện với ánh mắt sáng ngời của anh, trong lòng lại có chút không được tự nhiên, dời đi tầm mắt, đem một chén canh nấm tuyết khác cho ông Ngô.

Ông Ngô ăn liền hai cái bánh chưng thịt, tiếp nhận chén canh uống một ngụm giải ngấy, buông chén nói: "Đông Đông gần đây ôn tập thế nào?"

"Dạ lúc trước đã đem kiến thức cấp hai ông tập một lần nữa, cho nên hiện tại vừa mới ôn đến nội dung cấp ba ạ." Nguyễn Miên Man trả lời.

"Khá tốt, nắm chắc kiến thức cơ bản rất quan trọng." Ông Ngô gật đầu khẳng định sau lại hỏi, "Ôn tập có gặp cái gì khó khăn không?"

Nguyễn Miên Man nhìn Tư Cảnh Lâm nói: "Anh Cảnh Lâm ôn tập cùng cháu, gặp chỗ nào không hiểu anh đều giảng cho cháu."

"Vậy là tốt rồi." Ông Ngô không nghĩ nhiều, sau khi gật đầu tiếp tục ăn bánh chưng.

Bữa sáng kết thúc, Ông Ngô và Tư Cảnh Lâm cùng nhau rời đi.

Nguyễn Miên Man tiễn bọn họ rời đi, Tư Cảnh Lâm đi chậm một bước nói: "Gần đây tương đối bận, qua mấy ngày tiếp tục cùng em ôn tập."

Nguyễn Miên Man gật gật đầu, ngược lại có cảm giác thở phào nhẹ nhõm.

Nhóm bánh chưng đầu tiên gói xong, trực tiếp bán trêи app cơm hộp, khách hàng có thể chính chọn bánh đã nấu chín hoặc còn sống.Nhìn đến bánh chưng trêи thực đơn, nhóm khách hàng kϊƈɦ động không ngừng, trừ bỏ mấy vị khách muốn để tới tết Đoan Ngọ mới ăn, không ít người đều mua bánh chưng đã nấu chín.

Cùng ngày, tiệm cơm chiên Hạnh Phúc tràn đầy mùi hương đặc trưng của bánh chưng, lại lần nữa dụ một đám nhân viên giao cơm móc ra hầu bao mua bánh chưng ăn.

Cũng may bánh chưng cũng không đắt, hai đồng một cái nhỏ, năm đồng một cái lớn, nhiều nhất cũng chính là ăn luôn phí giao hàng của một đơn thôi, bọn họ thật ra bỏ được

"Ăn ngon thật, vốn đang cảm thấy hàng năm đều ăn bánh chưng đã sớm ngàn, ăn xong bánh chưng nhà này, cảm giác tôi còn có thể lại ăn một trăm cái Tết Đoan Ngọ nữa!"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.