Tiệm Cơm Chiên Hạnh Phúc - Chương 36
Cập nhật lúc: 09/04/2026 20:05
【 hoa ** đóa: Chủ tiệm, tôi là một đóa hoa của tổ quốc a! Anh và tôi không thù, không oán vì cái gì muốn dụ hoặc tôi, vì cái gì muốn làm tôi to bụng, ô ô ô...... Bởi vì cơm của tiệm ăn quá ngon, ta đã béo lên vài cân. 】
【 cái ** thứ: Má ơi! Người trên lầu làm tôi sợ nhảy dựng, nhìn thấy từ bụng to, tôi còn tưởng rằng chủ tiệm dùng mỹ thực dụ hoặc con gái nhà lành, không nghĩ tới loại dụ hoặc này...... Tới, tôi dạy cho một biện pháp chống cự dụ hoặc, ngươi ấn vào cửa hàng giữ một lát, có thể lựa chọn đem cửa hàng kéo vào danh sách đen, như vậy là có thể nhắm mắt làm ngơ. 】
【 hoa ** đóa: Ô ô...... Anh cho rằng tôi không từng kéo vào danh sách đen sao? Căn bản vô dụng, vừa đến giờ cơm tay của tôi liền khống chế không được chính mình lại mở ra [ khóc lớn ]】
Nguyễn Miên Man nhìn thấy bình luận này, rất có vài phần cạn lời, nhịn không được nghĩ: Hay là tiền lời giảm bớt chính là vì các cô gái thích làm đẹp, cho nên đem cửa hàng kéo vào danh sách đen?
Cô lại xem nhẹ sự ham ăn của các cô gái, ngoài miệng kêu "Ai nha sẽ béo", "Ai nha tôi muốn giảm béo", khi gặp được mỹ thực, các cô vẫn sẽ thành thật mở miệng, ăn trước lại nói.
Giảm béo? Ủa, không ăn no làm sao có sức lực giảm béo!
Tự cho là tìm được nguyên nhân, Nguyễn Miên Man không nghĩ nhiều,nhìn xong bình luận, rời khỏi app Bánh Trôi.
Còn chưa tới 10 giờ, cô đang định đem phim ngày hôm qua xem nốt, di động đột nhiên vang lên tiếng chuông nhắc nhở.
Cô giật mình, phát hiện có người muốn thêm bạn trên WeChat.
Nguyên chủ không có bạn tốt trên WeChat, chỉ có một nhóm của lớp cao trung, bất quá đã bị cô chặn.
Trong trí nhớ, nguyên chủ hồi tiểu học có mấy người bạn, bát quá lớn sơ trung không học cùng nhau, dần dần không liên hệ.
Lúc sơ trung, biết cô không có ba mẹ, một ít nữ sinh trong lớp không có đ.á.n.h c.h.ử.i nàng nhưng lúc giờ nghỉ thường xuyên sai vặt cô.
Nguyên chủ học lớp 6, có lần cùng một bạn học thân thiết vì chút mâu thuẫ mà đ.á.n.h nhau, ba mẹ đối phương tìm tới nhà náo loạn một hồi, đá rớt cả cửa chính.
Sau này giáo viên giải hòa bắt đối phương bồi tiền, từ đó về sai, nguyên chủ vẫn có bóng ma tâm lý, càng thêm hiểu mình và những bạn học khác không giống nhau, những bạn khác có bố mẹ ra mặt, cô không có, cho nên cô càng hiểu chuyện hơn, không làm bà ngoại thêm phiền toái.
Sơ trung ba năm, cô nhường nhịn mà vượt qua trong hoà bình, mà bởi vì cô nhường nhịn, mấy bạn nữ hay sai sử cô cảm thấy con người cô không tồi, bắt đầu đem cô làm bạn bè, về sau tốt nghiệp thế nhưng còn hẹn cô đi ra ngoài chơi.
Nhưng mà, nguyên chủ lại không nghĩ như vậy, không thể trêu vào thì nên tránh, tốt nghiệp xong liền không đẻ ý mấy cô.
Khi vào cao trung, thân thể bà ngoại đã có chút không tốt, Nguyễn Miên Man vội vàng học tập cùng chăm sóc bà, tự nhiên không có thời gian kết bạn.
Nguyễn Miên Man vì nguyên chủ mà thở dài, click mở thông báo, nhìn đến ghi chú là "Tư Cảnh Lâm", trực tiếp nhấn đồng ý.
Mới vừa thêm bạn tốt, đối phương liền liên tiếp phát bao lì xì, nghe âm thanh di động không ngừng chấn động, Nguyễn Miên Man có chút không hiểu, hoài nghi anh có phải hay không phát sai, liền nhìn thấy ——
【 quà gặp mặt. 】
Cô bé một mình mở cửa tiệm vất vả, Tư Cảnh Lâm không có thói quen ăn chùa, ban ngày lúc ở tiệm không tìm được cơ hội đưa tiền, lúc này có thời gian, dứt khoát gửi cho cô thêm nhiều bao lì xì.
Nhận được bao lì xì là việc làm người ta vui vẻ, đặc biệt là Nguyễn Miên Man lần đầu được nhận bao lì xì.
Bất quá cao hứng thì cao hứng, cô lại không có ý định nhận.
【 tâm lĩnh. 】
【 bất luận tâm lĩnh hay không, ít nhất nhận lấy một cái. 】
Hắn ở trong ấn tượng của Nguyễn Miên Man, là một người khí thế tương đối cường đại, thoạt nhìn là người nghiêm túc, thấy anh nói giỡn, trong mắt cô không tự giác lộ ra vài phần ý cười.Anh đã nói tới vậy, lại cự tuyệt nữa thì có vẻ không nể mặt, Nguyễn Miên Man do dự hai giây, vươn ngón trỏ nhấp vào bao lì xì cuối cùng.
Nhận xong bao lì xì, cô đ.á.n.h chữ nói lời cảm ơn.
【 cảm ơn anh Cảnh Lâm. 】
【 không cần khách khí. 】
Nhìn đến di động đã hơn 10 giờ, Nguyễn Miên Man không muốn xem phim nữa, đem bao lì xì vừa thu click mở nhìn xem, tắt di động nằm xuống chuẩn bị nghỉ ngơi.
Một đêm ngủ ngon, ngày mới lại là một ngày thời tiết tốt.
Nguyễn Miên Man mở ra cửa phòng, đi lên sân thượng ngắm nhìn bầu trời, tưới nước cho chậu hoa cùng thùng plastic trồng một ít hành và cải thìa, thuận tiện hái một ít hành một lát sẽ sử dụng.
Sân thượng phía trên phòng bếp, trước kia bà ngoại Nguyễn cũng trồng rau, về sau bà sinh bệnh liền để hoang.
Vẫn là Nguyễn Miên Man xuyên qua, bớt thời gian xử lý một phen, sân thượng khôi phục lại một mảnh xanh mướt.
"Đi thôi Quả Quýt Nhỏ."
Nguyễn Miên Man rời đi, hô một tiếng gọi mèo con đang dùng móng vuốt cào cải trắng, đem cửa sau khóa tốt liền xuống lầu.
Ăn qua bữa sáng, cho mèo ăn, đem cá viên làm tốt, tiếp đãi mấy vị hàng xóm qua mua cơm chiên, bớt thời giờ xem TV cùng sách, một buổi sáng liền đi qua.
10 giờ rưỡi, Nguyễn Miên Man đúng giờ mở cửa hàng.
Bắt đầu buôn bán sau, đơn đặt hàng vẫn có, nhưng tựa hồ so với mấy ngày hôm trước ít hơn rất nhiều. . Truyện hay luôn có tại -- TrumTruyen . n et --
Chẳng lẽ là khách hàng đều giảm béo không ăn cơm hộp?
Ngày thường giữa trưa đều bận bù đầu, hôm nay hơn 11 giờ còn có thời gian rảnh từ trong phòng bếp ra ngoài hít thở không khí, Nguyễn Miên Man nhịn không được nghi ngờ.
"Chị...... chị ơi......"
Cô đang suy nghĩ, bỗng nhiên nghe được một tiếng gọi yếu ớt, ngẩng đầu liền nhìn thấy một cậu bé đại khái khoảng 6 -7 tuổi đứng không xa đang nhìn mình.
