Tiệm Cơm Chiên Hạnh Phúc - Chương 376
Cập nhật lúc: 14/04/2026 18:00
"Em đang nghĩ đến, mọi người đều biết chúng ta...... Nhưng mà ông Ngô còn chưa biết." Nguyễn Miên Man ngửa đầu nhìn anh.
Vốn dĩ cô định thuận theo tự nhiên, chờ ông Ngô phát hiện lại thuận thế nói cho ông biết, nhưng trăm triệu không nghĩ tới, mặc dù mỗi ngày Tư Cảnh Lâm đều chạy tới chỗ cô, mặc dù mọi người xung quanh cơ bản đều đã biết, ông lại như cũ không nhìn ra.
Tư Cảnh Lâm nghe là việc này, v**t v* mặt cô nói: "Không có việc gì, chờ thêm hai ngày anh tìm thời gian nói cho ông."
"Dạ."
Dù sao cũng là người thân nhất của anh, cũng không có hắn đạo lý mọi người đều đã biết lại gạt mình ông, bởi vậy Nguyễn Miên Man khẽ gật đầu.
Bất quá, đại khái là vì yêu mà sinh ra ưu sầu, giây tiếp theo, cô nhịn không được lo lắng: "Ông Ngô có thể không đồng ý chúng ta......"
"Sao thế được." Tư Cảnh Lâm cúi đầu hôn môi cô một cái, "Ông thích em như vậy."
"Chính là......" Nguyễn Miên Man còn muốn nói cái gì, lại bị anh trực tiếp che môi cô lại.
Tư Cảnh Lâm vốn dĩ chuẩn bị bớt thời giờ nói cho ông Ngô chuyện bọn họ ở bên nhau, ai ngờ lễ hội ẩm thực qua đi, ông lại bắt đầu bận rộn, không phải về quê, thì là cùng lão bằng hữu đi Nông Gia Nhạc vùng ngoại thành câu cá.
Kể từ đó, chỉ có thể chờ ông trở về lại nói.
Sau khi kết thúc lễ hội ẩm thực, sinh ý tiệm cơm chiên Hạnh Phúc một ngày tốt hơn một ngày, học sinh vì miếng ăn, dù trời nóng như vậy cũng nguyện ý chạy tới trong tiệm.
Từ khi học sinh tới hẻm Hồ Lô ngày càng nhiều, sạp đồ ăn vặt phía trước ở cổng trường dần dần cũng đều dọn bán về bên này.
Hương vị mấy sạp nhỏ này tự nhiên so ra kém hơn tiệm cơm chiên Hạnh Phúc, nhưng thắng ở chỗ giá cả tiện nghi, bán lại bán những món thích hợp cho mùa hè, trừ bỏ học sinh lại đây, ngẫu nhiên cũng sẽ có cư dân ngõ nhỏ hoặc là nhân viên giao cơm tới mua chút, tổng thể cũng có thể đi theo tiệm cơm chiên Hạnh Phúc uống ké chút canh.
Một đoạn thời gian, đầu hẻm Hồ Lô nhưng náo nhiệt hơn rất nhiều.
"Đầu hẻm bên kia hiện tại có bán bộ vòng, bán rùa đen, cá vàng đều có."
Hôm nay giữa trưa, Chu Linh một bên ở trong tiệm bận rộn một bên thuận miệng nói.
"Khá tốt."
Nguyễn Miên Man thật sự không ngại bọn họ lại đây xem náo nhiệt, rốt cuộc bọn họ gần đây cũng làm cho cư dân ngõ nhỏ không ít việc vui.
Chu Linh nghe vậy, cười nói: "Đúng vậy, hiện tại An An đi theo bà ngoại, ở đầu hẻm xem người ta đan vòng, lại nhìn nhìn cá vàng, rùa đen là có thể ngây ngốc một ngày."
Hai người nói chuyện phiếm vài câu, từng người vội lên.
Trong cửa hàng, mấy cái bàn đã ngồi đầy người, còn có người đứng ở bên cạnh chờ, cũng may trong tiệm có điều hòa, nếu không sợ là không chờ được.
"Đáng yêu quá!"
Mấy học sinh không lớn lắm ngồi xổm góc tường, cầm di động quay mèo béo đang lười biếng quỳ rạp trên mặt đất.
Mèo béo hiện tại đã hiển lộ ra gien đặc trưng của gióng mèo cam, đôi mắt tròn xoe, đầu cũng tròn tròn, thân thể càng thêm tròn, nhưng chỉnh thể thoạt nhìn lại thấy đáng yêu không nên lời.
Mặc dù lúc này nó đang hé mắt l**m lông, một bộ dáng lạnh lùng, không phản ứng, một đám nữ học sinh lại thấy đáng yêu quá trời.
"Cơm chiên của các em có rồi này." Chu Linh bưng khay ra, đối với mấy học sinh nữ kia nói.
Nghe vậy, mấy người vội đứng dậy, một bên nói lời cảm ơn một bên tiếp nhận cơm chiên của mình.
Editor: Thienyetkomanhme
"Thơm quá!" Một nữ sinh tiếp nhận cơm chiên đậu que thịt mạt của mình, gấp không chờ nổi ăn một miếng to.
Một nữ sinh khác nói: "Chị ơi, em muốn một túi củ cải nhỏ."
Từ lúc củ cải nhỏ hạnh phúc đóng gói được mở bán, rất được khách hàng yêu thích, rất nhiều người không chỉ tới mua để ăn với cơm, thậm chí trực tiếp lấy ra làm đồ ăn vặt.
Trừ bỏ bán trong siêu thị cùng shop online, tiệm cơm chiên Hạnh Phúc tự nhiên sẽ đặt một ít túi củ cải nhỏ để bán.
"Được." Chu Linh gật đầu, thực mau cầm một túi củ cải nhỏ cho cô bé.
Củ cải nhỏ đóng gói rất đơn giản, nhưng hoàn toàn không tổn hao tới mùi vị của nó, nữ sinh tiếp nhận, liền chia vào trong chén của các bạn, sau đó tiếp tục ngồi xổm xuống, một bên ăn cơm một bên trêu mèo.
Theo tiệm cơm chiên Hạnh Phúc nổi tiếng, mèo béo trong tiệm cũng nổi tiếng hơn, còn hấp dẫn không ít khách hàng thích mèo tới đây.
"Mieo ô ~"
Mới vừa rồi mèo béo còn lạnh lùng ngửi được mùi thơm bỗng nhiên đứng dậy, dùng móng vuốt chạm vào cái chén cơm chiên tôm bóc vỏ của một nữ sinh.
Nữ sinh đối diện với đôi mắt mèo tròn xoe của nó, tự nhiên hiểu nó có ý gì, bất quá......
"Mèo không thể ăn đồ của người." Cô bé nói xong, đem tôm bóc vỏ đưa vào trong miệng miệng.
"Mieo ô ~" mèo béo dùng móng vuốt chạm vào chân cô.
"Đáng yêu quá, có phải nó thèm quá rồi không? Cho nó ăn một chút tôm bóc vỏ hẳn là không thành vấn đề đi?"
"Không được, không có sự đồng ý của chủ nó, không thể tùy tiện cho nó ăn."
"Cũng phải."
Mèo con còn biết làm nũng, thấy các cô không có ý "Tiến cống" cho mình, một giây liền trở mặt không biết người.
"Oa! Này cũng quá thực dụng đi? Vừa rồi còn tỏ vẻ ngoan ngoãn như vậy, không cho ăn thế nhưng liền quay m.ô.n.g đối với chúng ta."
"Xã hội, xã hội."
"Ha ha ha, quá đáng yêu, không cho ăn liền tức giận."
"Bất quá ngẫm lại cũng rất t.h.ả.m, mỗi ngày ngửi mùi thơm như vậy lại ăn không được."
"Với thân hình này của nó, là biết ngày thường liền không ăn ít đồ ngon."
Mấy nữ sinh nghị luận vài câu, đề tài bỗng nhiên chuyển tới các loại cơm chiên trên tay.
"Tớ cảm thấy cơm chiên đậu que thịt mạt ăn quá ngon, đặc biệt thích hợp hiện vào mùa này, đậu que giòn nộn ăn ngon lại khai vị."
"Tớ không thích ăn đậu que, vẫn là cơm chiên tôm bóc vỏ ăn ngon, tiên hương ngon miệng, muốn ăn đồ khai vị, gặm một ngụm củ cải nhỏ là được."
