Tiệm Cơm Chiên Hạnh Phúc - Chương 392
Cập nhật lúc: 14/04/2026 18:02
Ông lão nghe vậy, lập tức móc tiền trả cô.
"Ông đưa nhiều quá rồi." Nguyễn Miên Man nhìn tiền ông lão đưa liền nói.
Ông lão "Hắc hắc" cười một tiếng sau nói: "Ông cũng có lòng tham, cháu lại bán thêm cho ông một cái, mang cho bà bạn già nếm thử."
Hoặc là nói gừng càng già càng cay, ông lão khuyên cô lấy tiền, chính là bởi vì muốn thêm một cái, lại ngượng ngùng ăn không của cô.
Nguyễn Miên Man bất đắc dĩ mà lắc đầu, lấy một cái chén dùng một lần bọc một cái bánh bao cho ông.
Thấy vậy, những người khác không ăn đủ cũng sôi nổi lại mua thêm một cái.
Tiễn bọn họ đi xong, Nguyễn Miên Man mới ngồi xuống một lần nữa.
Cô mới vừa ngồi xong, Tư Cảnh Lâm đem một cái bánh bao đưa đến trước mặt cô, ngay sau đó mới bắt đầu động đũa.
Bánh bao đặt ở trong đĩa, chiếc đũa nhẹ nhàng chạm vào, toàn bộ bánh bao đều đong đưa, xuyên thấu qua lớp vỏ mỏng như tờ giấy, mơ hồ có thể nhìn thấy nhân màu vàng bên trong.
Tư Cảnh Lâm bưng lên đĩa bánh bao, dùng chiếc đũa nhẹ mở một cái, trước đem canh bên trong uống sạch.
Canh gà thơm cùng vị cua dung hợp, canh vào miệng là cả miệng đều là vị ngọt thơm.
Uống xong canh, anh lại bưng lên dấm đặc chế của Nguyễn Miên Man bên cạnh xối một ít lên trên bánh bao, sau đó dùng chiếc đũa kẹp lên c.ắ.n một ngụm.
Bánh bao gạch cua vỏ rất mỏng, ăn lên mềm hoạt tinh tế, nhân hàm tiên ngon miệng, ăn vào buổi sáng quả thật quá tuyệt, khẩu vị hoàn toàn được kíƈɦ ŧɦíƈɦ.
"Như thế nào?" Chờ anh ăn xong một cái bánh bao gạch cua, Nguyễn Miên Man hỏi.
Tư Cảnh Lâm nói: "Mỹ vị nhân gian."
Anh nói xong, lại gắp thêm một cái bánh bao gạch cua, dùng hành động tỏ vẻ sự yêu thích của mình.
Thấy anh thích, tâm tình Nguyễn Miên Man thực không tồi, cảm thấy không uổng phí thời gian một buổi sáng.
"Mieo ô ~"
Cả phòng đều là mùi thơm, bỗng nhiên mèo béo nhảy lên một cái ghế bên cạnh bàn, ngửa đầu hướng bọn họ kêu.
Mới vừa rồi nhiều người tới, sợ nó làm ầm ĩ, Nguyễn Miên Man đã đem thịt viên cua đặc chế cho nó đặt ở chậu cơm, thấy nó ăn xong rồi lại tới xin ăn với bọn họ, nhẹ nhàng lắc đầu nói: "Không được, cái này em không thể ăn."
Quả Quýt Nhỏ l**m lông mao bên miệng, lại hướng cô kêu hai tiếng, thấy cô không d.a.o động, lúc này mới an tĩnh lại, bất quá, ngay sau đó lại lặng lẽ duỗi móng vuốt hướng tới l.ồ.ng hấp.
Nó ngày thường thèm thì thèm, nhưng còn tính là nghe lời, hôm nay đại khái là mùi hương bánh bao gạch cua quá mê người, mới làm nó nhịn không được duỗi móng vuốt.
Nguyễn Miên Man nhìn móng vuốt của nó còn chưa có đụng tới l.ồ.ng hấp, nhắc nhở mà hừ nhẹ một tiếng, nó sau khi nghe được lập tức thu hồi móng vuốt chạy đến một bên.
Hai người tiếp tục ăn bữa sáng, lại có người ngửi mùi hương mà tìm tới.
Trong phòng bếp xác thật còn có một ít bánh bao gạch cua, bất quá đó là để lại cho mấy người ông Ngô cùng Chu Linh, Nguyễn Miên Man chỉ có thể nói xin lỗi bọn họ.
Người tới có điểm thất vọng, trước lúc đi còn kêu cô lần sau làm nhiều một chút.
Lúc sau, ông Ngô cùng Chu Linh cũng rất thích bánh bao gạch cua, đặc biệt là ông Ngô, một hơi ăn hết hai l.ồ.ng, nếu không phải Nguyễn Miên Man sợ anh ăn nhiều đầy bụng, ông còn muốn ăn tiếp.
Nguyễn Miên Man thấy bọn họ đều thích, dứt khoát lâu lâu liền làm một hồi, người sống trong hẻm Hồ Lô hẻm nếu vận khí tốt, cũng có thể thơm lây mua được mấy cái.
Liền vì ăn một vái bánh bao gạch cua, rất nhiều người trẻ tuổi trong ngõ nhỏ lười cũng không ngủ, chỉ cần nghe nói ngày nào đó tiệm cơm chiên Hạnh Phúc có khả năng hấp bánh bao, rạng sáng 5 giờ hơn liền chạy đến cửa chờ.
Bị bọn họ làm ầm ĩ như vậy, Nguyễn Miên Man dứt khoát mỗi lần lại làm nhiều một ít.
Trước một ngày Tết Trung Thu, Nguyễn Miên Man lại chuẩn bị làm bánh bao gạch cua.
Nhận được tin có người sớm chờ ở cửa, sợ không mua được.
Mới 7 giờ kém, bánh bao đã hấp chín, Nguyễn Miên Man cùng Chu Linh đến trong tiệm tới hỗ trợ trực tiếp đem l.ồ.ng hấp đặt lên bàn bên ngoài.
Bởi vì quy định mỗi người được mua một cái, tới đây xếp hàng hầu như đều là người cả một nhà.
Bánh bao mới từ l.ồ.ng hấp ra, giống một cái đèn l.ồ.ng trắng lớn, chờ để vào trong chén, nếp gấp trên ch.óp bánh cùng với vỏ bánh hạ lộ ra chút nhân vàng, nhìn lại giống một đóa hoa cúc.
Người mua được bánh bao, đều không chở nổi ra tới cửa, đứng ở một bên liền bắt đầu ăn.
Bánh bao gạch cua ngửi thơm, c.ắ.n vỏ uống đến nước canh bên trong càng thêm thơm ngọt, chờ c.ắ.n xuống một ngụm, có thể c.ắ.n rớt đầu lưỡi.
Người xếp hạng phía sau nhìn thấy có người được ăn rồi, yết hầu không ngừng lăn lộn.
"Chị Đông Đông, em muốn mua hai cái bánh bao."
Nguyễn Miên Man nhìn cô bé trước mặt khóe miệng đã ướt nhẹp nước miếng, ngồi xổm xuống nói: "Một người chỉ có thể mua một cái thôi nhé."
Cô bé khoảng ba bốn tuổi, lớn lên trắng trẻo mập mạp đem thỏ con trong lòng n.g.ự.c hướng lên trên lắc lắc, nãi thanh nãi khí nói: "em một cái, thỏ thỏ một cái."
Cô bé còn ngây thơ không hiểu thế nào là mánh khóe, cô bé thật sự chuẩn bị chia sẻ cùng thỏ con.
Nguyễn Miên Man nhìn mắt thỏ con trong lòng n.g.ự.c bé: "Nhưng mà thỏ thỏ không thể ăn bánh bao, bằng không bụng sẽ đau."
"Không sao, em giúp thỏ thỏ ăn......"
Thấy cô bé nói, nước miếng lại lần nữa từ khóe miệng rơi xuống, Nguyễn Miên Man bị chọc cười, đứng dậy gói hai cái bánh bao gạch cua cho bé, bất quá cũng nhắc nhở phụ huynh của bé, trẻ con không thể ăn quá nhiều cua.
Editor: Thienyetkomanhme
"Cảm ơn Đông Đông, cô biết, chỉ cho con bé ăn chút bánh uống chút canh, không cho con bé ăn nhân." Không nghĩ tới mang theo con gái tới còn có phúc lợi này, người mẹ nó thập phần cao hứng.
Chờ mẹ con bọn họ đi rồi, thanh niên xếp hàng phía sau nói: "Cô chủ, con thỏ không thể ăn, mèo hẳn là có thể ăn đi, nhà tôi có con mèo hoa, cô cũng bán thêm cho tôi một cái nhé."
