Tiệm Cơm Chiên Hạnh Phúc - Chương 397

Cập nhật lúc: 15/04/2026 18:07

Nhìn cô kiên nhẫn đem gạch cua cùng thịt cua vào trong bát bà, đứa nhỏ trên bàn suy nghĩ một chút, lột ra một cái chân cua, chạy tới nhét vào trong miệng mẹ: "Mẹ, ăn ngon không?"

"Ăn ngon." Con dâu Lý gia kinh ngạc qua đi, cười sờ sờ đầu con trai.

Bên này nhà họ Lý chia nhau ăn cua, tiệm cơm chiên Hạnh Phúc, Nguyễn Miên Man bón thịt cua cho mèo béo xong, lại có người ở trong ngõ nhỏ tới cửa cho đưa bánh trung thu, trái cây cho cô.

Cô cự tuyệt không được, chỉ có thể lấy ra một ít làm bánh trung thu mình làm cùng chút đồ ăn coi như đáp lễ.

"Chị Đông Đông, Tết Trung Thu vui vẻ!"

Editor: Thienyetkomanhme

===Chúc mọi người Trung thu vui vẻ ❤️===

Nguyễn Miên Man mới vừa tiễn ông bà Hồ đi, còn chưa kịp vào tiệm, liền nghe được giọng nói vui vẻ.

Cô quay đầu, liền nhìn thấy hai đứa nhỏ Lâm gia, em trai chạy phía trước, chị gái chậm rãi đi theo sau.

"Tết Trung Thu vui vẻ, hôm nay nghỉ?" Nguyễn Miên Man cười hỏi.

"Đúng vậy, được nghỉ ạ." Lâm Thông Thông chạy chậm đến trước mặt cô nói.

"Chị Đông Đông."

Lâm Minh Minh phía sau thấy vậy, bước nhanh hơn cũng theo kịp, chào một tiếng sau nói: "Đây là bánh trung thu cùng móng heo hầm bà em dặn đưa tới, cảm ơn ngày thường được chị chiếu cố."

Non nửa năm nhà họ Lâm dựa vào việc giúp tiệm cơm chiên Hạnh Phúc lột đậu phộng, cùng với làm một ít chuyện linh tinh như làm đậu tương, xử lý ốc đồng, rửa sạch tôm hùm, mỗi tháng có một khoản thu cố định.

Kể từ đó, cuộc sống trong nhà tức khắc tốt hơn không ít, trong khoảng thời gian này hai đứa nhỏ cũng được nuôi béo lên không ít.

"Chị mới cần cảm ơn mọi người giúp trong tiệm mới đúng." Nguyễn Miên Man nhận đồ vật của cô bé cầm vào trong tiệm, xoay người lấy ra hai chén đường hoa quế từ tủ lạnh cho hai nhóc uống giải nhiệt.

Chờ bọn họ uống xong chuẩn bị về nhà, Nguyễn Miên Man đem một ít trái cây, bánh trung thu mình làm cùng với một ít đồ ăn vặt đtặ ở trong túi cho bọn họ mang về.

Biết chị lớn khả năng không muốn nhận, cô trực tiếp đem đồ vật nhét vào tiểu trong lòng n.g.ự.c em trai, làm bé lấy về đi ăn.

"Cảm ơn chị Đông Đông." Quả nhiên, Lâm Thông Thông tuổi còn nhỏ trực tiếp ôm túi nói lời cảm ơn cô.

Tới đó, Lâm Minh Minh cũng không tốt nói gì nữa, đi theo nói cảm ơn, mang theo em trai rời đi.

Mau tới 11 giờ, Tư Cảnh Lâm tiến vào hẻm nhỏ, mèo béo ngoài cửa nhìn thấy anh trước, ngẩng đầu kêu một tiếng.

Nguyễn Miên Man ngồi ở trong tiệm đọc sách nghe được tiếng mèo kêu, theo bản năng ngẩng đầu, liền nhìn thấy anh xách theo một đống đồ vật tiến vào.

"Ai! Sao anh cầm tới nhiều bánh trung thu như vậy?" Nguyễn Miên Man nhìn vài hộp bánh trên tay anh, đầu có chút đau, chỉ vào ngăn tủ bên cạnh "Hôm nay có rất nhiều người tặng bánh trung thu tới, hơn nữa em còn tự mình làm, có thể mở quầy bán bánh trung thu được rồi."

Tư Cảnh Lâm nhìn biểu tình đau đầu của cô, vô tội nói: "Đây là Mộc Phong bọn họ đáp lễ, thuận tiện nhờ anh chuyển lời, bánh trung thu em làm rất ngon."

"Vậy hẳn là ba hộp a? Nhưng trên tay anh sao lại có năm hộp?" Nguyễn Miên Man một bên tiếp nhận đặt trên bàn một bên hỏi.

"Còn có hai hộp là trợ lý Tôn đưa." Tư Cảnh Lâm quyết đoán đem hộp bánh mình mua đổ cho trợ lý Tôn.

Anh vốn dĩ không định tặng bánh trung thu, rốt cuộc mua bên ngoài nào có ngon như cô làm, bất quá thấy Mộc Phong bọn họ đều chuẩn bị, ngay cả trợ lý Tôn cũng gửi một hộp xem như đáp lễ, anh mới thuận tiện cũng mua một hộp.

"Trợ lý Tôn khách khí như vậy làm gì." Nguyễn Miên Man nhìn mười mấy hộp bánh trung thu trong tiệm thở dài.

Tư Cảnh Lâm thấy vậy, vội trấn an nói: "Không sao, ăn không hết thì đem đi tặng người."

"Cũng đúng, ngày mai buôn bán em lại tặng cho khách ở trong tiệm là được." Nguyễn Miên Man cảm thấy cũng chỉ có thể như vậy, bằng không nhiều bánh trung thu như vậy, vừa ăn vừa phun cũng ăn không hết.

Giữa trưa ông Ngô đi gặp bạn bè, đến buổi chiều mới có thể trở về cùng bọn họ ăn tết, hơn nữa trong tiệm có một ít đồ ăn hàng xóm tặng, buổi trưa Nguyễn Miên Man tùy tiện làm một ít đồ ăn cùng anh giải quyết cơm trưa.

Vào ngày tết đoàn viên này, người có điều kiện đều đoàn tụ với gia đình, nơi nơi đều là tiếng nói cười vui vẻ.

Tiệm cơm chiên Hạnh Phúc tuy rằng chỉ có hai người một mèo, nhưng bọn họ xem TV, tâm sự, không khí cũng rất ấm áp.

Buổi chiều hơn hai giờ, ông Ngô rốt cuộc tới đây, trong tay xách theo vài hộp bánh trung thu.

Nguyễn Miên Man nhìn thấy, đã không còn lời nào để nói.

Nhưng ông Ngô nhìn thấy trong tiệm đã có nhiều hộp bánh trung thu như vậy, không khỏi "Ha" một tiếng: "Đâu ra nhiều bánh trung thu như vậy?"

"Bà Lý, bà Vương cùng bà Hồ đưa tới, còn có mấy cái là anh Cảnh Lâm mang tới." Nguyễn Miên Man nói.

Ông Ngô nghe ra sự bất đắc dĩ trong giọng nói của cô, cười nói: "Có nhiều người tặng bánh trung thu cho cháu như vậy, thuyết minh nhân duyên cháu tốt, nên cao hứng mới đúng."

"Cao hứng thì cao hứng, nhưng nhiều bánh trung thu như vậy, sao ăn hết được ạ." Nguyễn Miên Man lắc đầu nói.

Ông Ngô nói: "Không có việc gì, ông giúp cháu ăn."

"Ông có thể giải quyết hết số bánh trên tay ông đã không tồi rồi ạ." Nguyễn Miên Man nói.

Nói chuyện phiếm, chờ tới ba giờ, Nguyễn Miên Man chuẩn bị bắt đầu làm bữa tối.

Tư Cảnh Lâm thấy cô đi vào phòng bếp, đem áo khoác cởi ra, cũng đi vào theo.

Ông Ngô mang theo tươi cười nhìn bọn họ vào bếp, mở TV ra xem.

Tết Trung Thu trước kia, cháu trai cũng bớt thời gian ăn bữa tối cùng ông, đâu giống năm nay, nhiều thêm một người, cũng càng có không khí ngày lễ tết.

"Không cần anh hỗ trợ, anh ra bên ngoài xem TV cùng ông đi." Nguyễn Miên Man thấy anh tiến vào, nhẹ giọng nói.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Tiệm Cơm Chiên Hạnh Phúc - Chương 397: Chương 397 | MonkeyD