Tiệm Cơm Chiên Hạnh Phúc - Chương 42
Cập nhật lúc: 09/04/2026 20:05
Ông Ngô ở nhà chính nghe được lời này của bà Vương, lập tức nói: "Nói cái gì đâu? Đông Đông còn nhỏ, tới khi gả chồng còn lâu."
"Tôi chính là khen con bé, lại chưa nói con bé lấy chồng bây giờ."
Nói chuyện mấy câu, đồ ăn rất nhanh đã được dọn lên bàn.
Ông Ngô nhìn bữa ăn sắc, hương, vị đầy đủ 3 món 1 canh, nuốt nước miếng, lấy ra di động chụp bức ảnh.
"Ông như thế nào cũng giống đứa cháu gái tôi, ăn cơm không ăn hẳn hoi, chỉ biết chụp ảnh đăng cái gì vòng bạn bè." Bà Vương tức giận nói.
"Đăng cái gì vòng bạn bè, tôi là gửi cho cháu trai xem."
Nguyễn Miên Man nghe vậy, không khỏi nói: "Ông Ngô, nhưng đêm hôm khuya khoắt ông đừng lại gửi anh Cảnh Lâm đại ca ảnh này nọ."
"Ông khi nào đêm hôm khuya khoắt gửi cho nó?" Ông Ngô có chút khó hiểu.
"Bánh cá rán cùng canh tam tiên lần trước."
Ông Ngô suy nghĩ một chút, phản ứng lại: "Haizz, ông không phải là quên nó ở nước ngoài, bị lệch giờ với trong nước sao."
Nói xong, ông thuân tay gửi bức hình vừa chụp đi, sau đó gấp không chờ nổi cầm lấy đôi đũa duỗi về đĩa cá kho, trước đem miếng thịt bụng cá gắp vào bát Nguyễn Miên Man, sau đó liền bắt đầu ăn.
Một ngụm thịt cá nhập miệng, trước nếm đến tư vị nước sốt bên ngoài, chờ hàm răng c.ắ.n xuống, cả miệng đều là thịt cá non mịn cùng tươi ngon.
"Cá này kho thật vừa lửa, đặc biệt là da cá, thật là chiên đến chính giòn." Ông Ngô dứt lời, lại gắp một đũa cá.
Ông còn có thời gian nói chuyện, bà Vương đến nói chuyện đều không có thời gian, một ngụm thịt cá một ngụm cơm, thơm ngon đến một đôi mắt đều nheo lại, chỉ cảm thấy đời này cũng chưa ăn qua cá kho khon như vậy.
Nguyễn Miên Man nhìn hai người ăn ngon, trong lòng cũng cao hứng, lúc này mới bưng chén lên ăn.
Đến nỗi mèo con trong nhà cũng phát thèm, bị cô dùng cá viên trấn an, tuy rằng ngửi mùi cá kho thường thường ngẩng đầu hướng bên này nhìn, nhưng rốt cuộc không chạy tới.
Thẳng đến khi đem một bên thân cá ăn xong, hai ông bà mới chưa đã thèm mà đem chiếc đũa duỗi về phía đĩa đồ ăn khác.
Đậu hũ được cắt thành khối vuông chiên vàng, ở giữa còn có tương màu đỏ, bên cạnh được điểm rau xanh, thoạt nhìn rất là xinh đẹp.
Đậu phụ sốt không chỉ nhìn đẹp mà ăn lên càng ngon, đã có đậu hũ giòn nộn, lại có cả thịt tươi ngon.
"Bên trong vẫn còn nóng đấy ạ." Nóng vội không ăn được đậu hũ nóng, thấy ông Ngô c.ắ.n một miếng nhỏ nếm thử, ánh mắt liền sáng lên định một miếng ăn hết miếng to, Nguyễn Miên Man vội vàng nhắc nhở.
Nhưng mà đã muộn rồi, ông Ngô đã cho cả miếng đậu hũ to vào miệng, ngoài giòn trong mềm đậu hủ bọc bên trong nhân thịt, c.ắ.n xong liền tràn ra nước canh tươi ngon trong khoang miệng, mặc dù nóng cũng luyến tiếc nhổ ra.
Hút khí ăn xong miếng đậu hủ sốt này, ông Ngô hướng cô vươn ngón tay cái: "Đậu hủ sốt này thật là tuyệt!"
"Ông thích là tốt." Nguyễn Miên Man cười nói.
Ăn liền hai khối đậu hủ xong, ông Ngô mới đưa chiếc đũa duỗi hướng đĩa rau xanh trên bàn, sau đó phát hiện, ngay cả đĩa tỏi nhuyễn rau ngó vô cùng đơn giản cũng bị cô xào đến ngon cực kỳ.
Lúc ăn xong thức ăn trên bàn, bà Vương mới có thời gian nói chuyện: "Đông Đông tay nghề thật là không thể chê, ngay cả cơm nấu so với người khác cũng muốn thơm hơn." Một bên nói, bà một bên múc chén canh uống, sau đó phát hiện canh này cũng phá lệ thoải mái thanh tân ngon miệng, canh bí đao vào miệng liền tan, thịt nạc càng vô cùng tươi mới.
Nguyễn Miên Man cũng ăn xong rồi, cầm lấy di động xem một cái, phát hiện đã 5 giờ hơn sắp 6 giờ, nhanh ch.óng đem cửa hàng mở ra. . Truyện Hot
Cửa hàng vừa mới bắt đầu buôn bán không đến một phút, liền có đơn đặt hàng, giống như người đối diện luôn nắm di động chờ ở trong tiệm.
Nghĩ đến này, Nguyễn Miên Man có chút ngại ngùng, cảm thấy lần sau nếu mở cửa tiệm muộn, vẫn nên lên một cái thông báo.
"Cháu ăn no rồi, ông Ngô, bà Vương hai người từ từ ăn."
"Còn có nhiều đồ ăn như vậy, cháu ăn một chút như vậy?" bà Vương ngẩng đầu nói."Thật sự no rồi ạ."
Nguyễn Miên Man nói xong, xoay người đi phòng bếp bắt đầu nấu nướng.
Năm sáu phút sau, một nhân viên giao cơm tới đây, ở cửa đã nghe đến hương cá.
Chẳng lẽ cô chủ lại ra món mới?
Ngửi được mùi thỗm rnagf không phải canh cá viên, mà gión như mùi cá kho, nhân viên giao cơm chờ mong đi vào, liền nhìn thấy hai ông bà ngồi trong tiệm ăn cơm.
Thức ăn trên bàn kỳ thật đã không còn lại nhiều, cá kho đến đầu cá, đuôi cá cũng đều bị bà Vương gặm hết, chỉ còn ít xương trong đĩa, đậu hủ sốt còn lại ba khối, tỏi nhuyễn rau ngó sen dư lại hai ba đũa, canh bí đao thịt nạc cũng chỉ dư lại một ít ở đáy bát.
Bất quá ngửi mùi thơm dư lại, nhân viên giao cơm vẫn là cảm thấy thèm: "Cô chủ, cô bắt đầu bán đồ ăn?"
"Không có, đó là nấu cho người trong nhà ăn."
"Như vậy a...... vậy cho tôi chén cơm chiên trứng đi."
Nghe được từ trong phòng bếp truyền đến tiếng trả lời, nhân viên giao cơm nói không nên lời thất vọng.
Bà Vương dư quang nhìn đến người trẻ tuổi ủ rũ, cực kỳ giống cháu trai nhà mình không ăn được đồ ăn, bâm lên đĩa đậu hũ sốt hỏi hắn: "Cậu có muốn nếm thử đậu hũ sốt không?"
Nhân viên giao cơm vốn muốn cự tuyệt, nhưng mà đậu hũ sốt thoạt nhìn có chút mê người, mở miệng liền biến thành: "Có thể chứ ạ?"
"Này có cái gì không thể." Bà Vương nói xong, đã đặt tới cái bàn bên cạnh cho hắn.
Tầm mắt ông Ngô đuổi theo từ mâm đến cái bàn bên cạnh, cuối cùng nhắm mắt làm ngơ quay đầu, kẹp lên miếng xuong mang theo chút thịt cá gắp tới trong chén cẩn thận gặm.
"Cảm ơn bà."
Nhân viên giao cơm nói lời cảm ơn ngồi xuống, từ ống đũa trên mặt bàn rút ra một đôi đũa, gắp lên một khối đậu hủ đưa đến bên miệng.
