Tiệm Cơm Chiên Hạnh Phúc - Chương 422
Cập nhật lúc: 16/04/2026 18:01
Mấy khách hàng nhàm chán loát bình luận nhìn được, bắt đầu sôi nổi chúc phúc.
【h**q: Hóa ra hôm nay là sinh nhật bà chủ nhỏ, vậy đúng là nên nghỉ ngơi một ngày, chúc bà chủ sinh nhật vui vẻ, luôn luôn trẻ đẹp. 】
【o**6: Oa, hôm nay là sinh nhật bà chủ, chúc bà chủ nhỏ sinh nhật vui vẻ, sớm ngày thoát kiếp độc thân! 】
【z**s: Mọi người đều biết, bà chủ nhỏ có bạn trai rồi, lại còn rất đẹp trai. 】
【o**6: A...... Vậy à, cẩu độc thân quả nhiên chỉ có mình tôi, chúc sớm ngày thoát kiếp độc thân vẫn là để lại cho tôi đi. 】
【 là ** sơn: Chúc bà chủ nhỏ luôn xinh đẹp, mỹ lệ, đáng yêu, thiện lương, tiểu tiên nữ sinh nhật vui vẻ, mỗi ngày vui vẻ ~】
【a**n: Hôm nay là lập đông, cũng là sinh nhật của tôi, thật trùng hợp! Bà chủ nhỏ sinh nhật vui vẻ ~】
【 thanh **l: Chúc bạn cùng bà chủ nhỏ sinh nhật vui vẻ, mỗi ngày vui vẻ! 】
【 mộng **k: Đáng tiếc hiện tại mới biết được, bằng không liền làm bánh kem đưa qua, bà chủ nhỏ sinh nhật vui vẻ a! 】
......
【 cái ** thứ: Ngày đặc biệt, chúc phúc đặc biệt, chúc bà chủ nhỏ sinh nhật vui vẻ, luôn nở nụ cười, vĩnh viễn mười tám! 】
Nguyễn Miên Man thẳng đến buổi tối trước khi ngủ mới nhìn đến khu bình luận toàn lời chúc phúc, làm cả một ngày hôm nay khóe môi chưa bao giờ hết cười, lại giơ lên vài phần.
Hôm nay đại khái là sinh nhật vui vẻ nhất cuộc đời cô, trừ bỏ kinh hỉ từ Tư Cảnh Lâm , còn được mọi người trong ngõ nhỏ làm cảm động.
Một ít người bởi vì lúc sau mới biết, cũng không có biện pháp chuẩn bị quà tặng, chỉ có thể trong nhà có cái gì đưa cái gì, có mấy đứa nhỏ thậm chí đem toàn bộ đồ ăn vặt của mình tặng cô, cô không nhận còn không vui.
Nguyễn Miên Man thống nhất hồi phục khách hàng trong khu bình luận, tỏ vẻ cảm ởn, hồi tưởng một ngày hôm nay, mặc dù đã đến giờ ngủ, lúc này lại hoàn toàn không có ý định ngủ.
Cô suy nghĩ một chút, trở mình ghé vào trên giường, nhắn tin cho Tư Cảnh Lâm.
【 Anh về đến nhà chưa? 】
【 Còn chưa. 】
Trả lời xong , đại khái là đoán được cô ngủ không được, trực tiếp gọi điện thoại lại.
Nguyễn Miên Man cùng anh lúc có lúc không tìm lời nói trò chuyện, tâm tình chậm rãi bình phục xuống, rốt cuộc cảm giác buồn ngủ.
"...... hiện tại anh về đến nhà sao?"
"Vừa đến."
"Vậy anh sớm nghỉ ngơi một chút."
"Được, em cũng đi ngủ sớm một chút, ngày mai anh mang bữa sáng cho em."
"Dạ, ngủ ngon!"
"Ngủ ngon."
Nguyễn Miên Man cúp điện thoại, rất nhanh liền ngủ, mặc dù ở trong mộng cũng mang theo nụ cười nhàn nhạt.
Lập đông qua đi, đại biểu đã chính thức tiến vào mùa đông, ban ngày còn tốt một chút, sáng sớm cùng chạng vạng qua đi, bắt đầu rõ ràng có thể cảm giác được lạnh lẽo.
Chiều hôm nay, Nguyễn Miên Man đang ở trong tiệm một bên xem TV một bên dệt khăn quàng cổ, bà Vương bỗng nhiên lại đây kêu cô: "Đông Đông, đầu hẻm có người bán thịt dê, hiện đang cắt rồi, cháu muốn mua chút thịt dê hay không?"
Cái này thời tiết, ăn chút thịt dê, uống chút canh thịt dê thật ra không tồi, cho nên bà Vương nhìn thấy có, cố ý lại đây nói cho cô.
"Còn không ạ?" Nguyễn Miên Man đem đồ vật trong tay buông xuống.
"Có, còn rất nhiều, rất nhiều người không biết làm, sợ thịt dê tanh, cho nên không nhiều người mua, bà cũng chỉ mua một cân về nhà thử xem." Bà Vương nói.
Editor: Thienyetkomanhme
Cô nấu ăn nhiều trên tay luôn lưu lại chút mùi vị nên mèo béo rất thích ghé vào tay cô, lúc này nó đang thò qua ngửi ngửi.
"Con mèo này để ủ tay thật không sai, mùa đông sẽ không sợ lạnh." Bà Vương cúi đầu nhìn mèo béo trước mặt nói.
Nguyễn Miên Man cũng nhìn về phía mèo béo, nghĩ đến gần đây mình cũng hay dùng nó làm ấm tay, trên mặt lộ ra nụ cười nhàn nhạt.
Xác định cô muốn mua thịt dê, bà Vương mang theo cô một lần nữa đi ra đầu hẻm.
"Ông anh, tôi lại cho mang sinh ý tới cho ông anh đây." Người còn chưa tới, bà Vương đã hướng đầu hẻm kêu lên.
Đầu hẻm, bên cạnh có một chiếc xe điện ba bánh đang đỗ, mặt trên treo hai cái chân dê sống. Mà bên cạnh, trên mặt đất kê một cái giá, mặt trên treo hơn phân nửa con dê đã được xử lý qua .
Bán thịt dê chính là một ông lão hơn 60 tuổiăn mặc quần áo cũ xám xịt, nghe được thanh âm của bà Vương, lôi kéo gương mặt tràn đầy nếp nhăn lộ ra nụ cười.
Người phụ cận vây xem rất nhiều, bất quá đều là người chưa thấy bán thịt dê như vậy nên tới xem náo nhiệt, người mua thực sự lại rất ít.
Mắt thường mà thấy, thịt dê này đúng là tươi mới, đáng tiếc làm thịt dê, cùng với chuyện có thể làm thịt dê ăn ngon lại không dễ, cho nên không có nhiều người nguyện ý mua.
Rốt cuộc thịt dê cũng không rẻ, mua trở về không phải để làm linh tinh.
"Ai, bà còn nói đi hỏi một chút cháu muốn mua hay không, không nghĩ tới cháu đã tới." Bà Lý nhìn thấy Nguyễn Miên Man tới, đều sôi nổi nói.
"Bà Vương vừa mới gọi cháu ạ." Nguyễn Miên Man nói.
Bà Vương là bà lão có tính cách hướng ngoại, mặc kệ là quen biết hay không, gặp ai đều có thể nói hai câu, lúc này đang nói với ông lão bán thịt dê: "...... Ông cắt chỗ thịt ngon chút."
"Muốn chỗ nào tôi liền cắt chỗ đó." Ông lão gật đầu nói.
Thịt dê này còn có m.á.u loãng, tươi mới, đồng thời mùi tanh cũng không nhiều, khó có khi gặp được nguyên liệu nấu ăn tốt như vậy, Nguyễn Miên Man trực tiếp chỉ vào chân dê, sườn dê, không sai biệt lắm mua nửa con dê.
Ông lão thấy cô muốn nhiều như vậy, xác định một câu, kích động đến tay cầm d.a.o đều có chút run.
Nguyễn Miên Man thấy ông rất cố sức để cắt, hiện tại còn run run, sợ ông không cẩn thận tự làm mình bị thương, duỗi tay nói: "Để cháu cắt đi."
Nếu là đàn ông, ông lão cũng cho, rốt cuộc tuổi lớn, xác thật có chút mất sức, nhưng nhìn cô bé duỗi tay, ông lại là có chút do dự.
