Tiệm Cơm Chiên Hạnh Phúc - Chương 447

Cập nhật lúc: 17/04/2026 18:01

Trước tiếp đón bọn họ vào trong tiệm ngồi xuống, Nguyễn Miên Man mới hỏi: "Có chuyện gì sao ạ?"

"Hai người chúng tôi không phải người địa phương, tốt nghiệp xong ở chỗ này lăn lộn gần 6 năm, chẳng làm nên trò trống gì. Hiện tại tuổi cũng lớn, không còn nhiều 6 năm để có thể lăn lộn tiếp, cho nên chuẩn bị quay về nhà, sang năm sau......"

Trong giọng nói cô gái tóc ngắn tràn đầy phiền muộn cùng mê mang, nói xong, cô thở dài: "Phải rời khỏi nơi này, nói thật là có chút luyến tiếc, trước đó chúng tôi đã đi qua tất cả địa điểm chúng tôi từng đi qua một lần, cũng chụp ảnh làm lưu niệm. Hôm nay tới, là muốn trước khi đi được ăn cơm chiên của tiệm một lần nữa, hy vọng bà chủ nhỏ có thể đáp ứng thỉnh cầu có chút mạo muội này."

"Chúng tôi thật sự rất thích cơm chiên của cô, mỗi lần tâm tình không tốt, hoặc là gặp được chuyện không hài lòng, chỉ cần ăn một chén cơm chiên ở đây cảm giác lại có thể tiếp tục kiên trì tiếp. Lại nói tiếp không sợ cô chê cười, lúc trước chúng tôi có đoạn thời gian đặc biệt khó khăn, chỉ có thể ăn mì qua bữa, đoạn thời gian đó cái gì cũng không thèm, chỉ đặc biệt thèm cơm chiên nhà cô, mỗi ngày dựa vào hình ảnh trong khu bình luận mà ăn cơm......" Người đàn ông từ khi vào tiệm vẫn luôn không mở miệng, bỗng nhiên nói.

Nguyễn Miên Man cũng không nói lời an ủi, bất quá đối với thỉnh cầu của bọn họ, lại đồng ý ngay lập tức.

Cũng không hỏi bọn họ muốn ăn cơm chiên gì, cô trực tiếp đứng dậy vào phòng bếp.

Thực mau, mùi hương tiên hương, nồng đậm từ phòng bếp bay ra.

Trong tiệm, hai người hút hút cái mũi, liếc nhau, lại phát hiện ngửi không ra đây là loại cơm chiên nào.

Lại qua vài phút, Nguyễn Miên Man bưng khay ra, trừ bỏ cơm chiên, còn có hai phần canh thịt dê.

"Thơm quá, mỗi lần chỉ cần ngửi được mùi hương cơm chiên bà chủ làm, tâm tình không tự giác vui vẻ hơn." Co gái tóc ngắn cười nói.

Nguyễn Miên Man đáp lại một nụ cười, đem khay buông xuống.

Tay nghề của bà chủ tự nhiên không thể chê, cơm chiên vừa vào miệng, bọn họ liền cảm thấy thỏa mãn, ăn liền mấy miếng to mới trấn an cơn thèm trong bụng.

"Đây là thịt gì vậy?" Lại ăn một miếng, cô gái tóc ngắn xúc cơm chiên vàng ruộm kèm miếng thịt vừa thơm vừa mềm.

Nguyễn Miên Man ôm mèo béo đang thèm ăn về trên đùi mình rồi nói: "Là thịt hươu."

Vì ngày mai làm cơm tất niên, trong tiệm chuẩn bị không ít nguyên liệu nấu ăn, có một ít là cô tự mình mua, còn có một ít là đám người Triệu Hữu Vi đưa.

"Thịt hươu? Ăn rất ngon, là chúc chúng tôi thuận buồm xuôi gió sao? Cảm ơn bà chủ nhỏ." Cô gái tóc ngắn đem thịt hươu đưa vào trong miệng, nếm ra hương vị càng thêm ngon.

Nguyễn Miên Man xác thật có ý tứ này, chỉ là đầu năm nay, câu chúc "Thuận buồm xuôi gió" cũng đã biến đổi ý nghĩa hơn rồi, cô cũng không nói rõ.

Hai người ăn xong phần cơm chiên này, vẫn luôn nói cảm ơn Nguyễn Miên Man, mang theo vẻ mặt thỏa mãn từ hẻm Hồ Lô trực tiếp bắt xe tới nhà ga, chuyến đi này, có lẽ sẽ quay lại, có lẽ quãng đời còn lại cũng sẽ không quay lại.

Một tiểu nhạc đệm này làm tâm tình Nguyễn Miên Man cũng phiền muộn một hồi, bất quá chờ Tư Cảnh Lâm tan tầm lại đây, cô liền lại vui vẻ lên.

Vốn dĩ, Tư Cảnh Lâm chuẩn bị đón cô cùng ông Ngô tới biệt thự ăn tết, nhưng ông Ngô tỏ vẻ, biệt thự tốt thì tốt, nhưng không có không khí ăn tết náo nhiệt như hẻm Hồ Lô, cho nên vẫn quyết định ở chỗ này đón tết.

Hôm 30 tết, từ buổi sáng, từng nhà đều bay ra mùi hương, cửa mỗi nhà đều dán câu đối xuân cùng chữ phúc, nhìn thôi cũng thấy vui vẻ.

Ngày hôm qua bà Vương cố ý tới hỏi, hỏi cô muốn hấp bánh bao, màn thầu hay không, nếu cô cũng làm liền tới đây ké một chút.

Thành phố A thuộc về địa phương giao thoa bắc nam, ăn tết hấp bánh bao, màn thầu hay không đều tùy từng nhà.

Bất quá thấy bà hỏi, Nguyễn Miên Man vẫn hấp một ít, vừa lúc lấy ra làm bữa sáng.

Mùi hương bánh bao nhà cô hấp bay ra, tức khắc hấp dẫn không ít bạn nhỏ đang chơi trong ngõ nhỏ.

Ăn tết vốn dĩ muốn vui vẻ, náo nhiệt, thấy mấy đứa nhỏ bị thèm mà mò tới đây như vậy, Nguyễn Miên Man cười cười cho bọn chúng mấy cái bánh bao.

Mấy đứa nhỏ cầm bánh bao về nhà ăn, rất nhanh người lớn trong nhà đều bưng chén bàn đưa lại, có thịt viên chiên, cá nhỏ, tôm nhỏ, còn có một ít món ăn sở trường của bọn họ.

Cư dân trong hẻm, trù nghệ tự nhiên kém hơn Nguyễn Miên Man, nhưng có chút món ăn sở trường, hương vị cũng không kém, thậm chí khá đặc sắc.

Tỷ như bà Lý lão làm cuốn chiên, dùng đậu phộng, thịt băm, giá đậu, rau xanh băm nhỏ, xào chín làm nhân, dùng lá rau cuốn lại, chiên ở trong nồi dầu tới khi hai mặt hơi săn lại, hương vị kia tiên hàm ngon miệng, ngay cả Nguyễn Miên Man cũng rất thích ăn, ăn liền hai, ba cái mới dừng tay.

Tư Cảnh Lâm khó có khi thấy cô thích một món ăn như vậy, trong lòng lập tức có suy nghĩ muốn học được món này.

Ban ngày ăn ăn, uống uống, chơi chơi, tới chiều tối, các nhà đều bắt đầu làm cơm tất niên, mùi hương nồng đậm tràn đầy toàn bộ ngõ nhỏ.

Bất quá, nếu so sánh ra thì thơm nhất tự nhiên là tiệm cơm chiên Hạnh Phúc.

Nguyễn Miên Man cùng Tư Cảnh Lâm làm ra mấy món chính thường có trong cơm tất niên.

Trừ bỏ mấy món mang ngụ ý cát tường như "Hàng năm có thừa", "gia đình", "Kim ngọc mãn đường", "Ngũ phúc lâm môn" linh tinh, Nguyễn Miên Man còn làm giò heo Đông Pha, cải mai úp thịt, thịt viên tứ hỉ, canh củ cải thịt bò.

Mặt khác, còn có món ông Ngô ăn qua một hồi vẫn luôn nhớ thương, Tư Cảnh Lâm cũng rất thích - ót canh cá hoa vàng thủy tinh và đầu cá phật nhảy tường.

Cá hoa vàng làm canh cá hoa vàng thủy tinh là con cá đỏ dạ gần tám cân, trong khoảng thời gian cuối năm này, Tư Cảnh Lâm phí không ít công phu mới mua được con cá này.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.