Tiệm Cơm Nhỏ Trong Ngõ Hẻm Thập Niên - Chương 57
Cập nhật lúc: 08/01/2026 12:01
Lâm Hương ở điểm này không cách nào đồng cảm với Tống Minh Du. Chị làm nữ công nhân ở phân xưởng cả đời, mười năm như một ngày đi lại bên dây chuyền sản xuất, thậm chí nhắm mắt lại cũng có thể sờ ra đây là máy dệt kim nào, dây chuyền sản xuất nào. Sự lặp lại thường nhật mới khiến chị cảm thấy an tâm.
Nhưng điều này không ảnh hưởng đến việc chị hiểu quyết tâm của Tống Minh Du, bèn dừng chủ đề này lại: "Mỗi thế hệ có suy nghĩ của một thế hệ, hôm nay cũng chỉ là nói chuyện phiếm thôi."
Trần Kế Khai cũng nói: "Chị Lâm của em lải nhải quen rồi, mọi người trong nhà đều bị chị ấy lải nhải qua một lần, đừng để trong lòng."
Tống Minh Du đương nhiên sẽ không để bụng. Nếu Lâm Hương không thương cô thì mới lười quan tâm đến những chuyện này. Cô có mệt hay không, làm hộ cá thể có tủi thân hay không, người không quan tâm sẽ chẳng chú ý nhiều như vậy. Không nói đâu xa, cách một cánh cửa, dì Tưởng chẳng phải không có những ý nghĩ này sao?
Không chỉ không có ý nghĩ quan tâm, mà còn trong tối ngoài sáng dò hỏi mấy lần xem cô làm hộ cá thể kiếm được bao nhiêu tiền. Tống Minh Du sao có thể nói cho bà ta biết, tùy tiện qua loa vài câu, Tưởng Hiểu Hà vẫn bán tín bán nghi.
Tống Minh Du đoán đối phương ở nhà chắc cũng tính toán chuyện này không ít, thế thì cũng hết cách, chỉ có thể buông tay —— tự tìm khổ mà ăn. Cô giơ cái cốc tráng men lên, chạm cốc với Lâm Hương.
"Chị Lâm, chú Trần, cuối tuần vui vẻ!"
...
Buổi tối mùa xuân là lúc nhẹ nhàng thư thái nhất. Ăn xong cơm tối lại trò chuyện thêm một lúc lâu, khi sắc trời hoàn toàn tối đen, chị em nhà họ Tống mới cáo từ ra về.
Trải qua cả ngày đi dạo phố và nghỉ ngơi, Tống Minh Du như chiếc điện thoại được sạc đầy pin, lại khôi phục toàn bộ sức sống. Trái ngược hoàn toàn với cô là cái đuôi nhỏ phía sau, Tống Ngôn Xuyên lúc này chẳng khác nào quả bóng xì hơi, đầu cũng không ngóc lên nổi.
Nhóc con này là đang đau lòng thật sự.
Khó khăn lắm cậu mới có tâm trạng tốt nhờ tiêu tiền, kết quả lúc ra về, dì Lâm lại đặc biệt nhiệt tình dúi cho cậu một quyển sách bài tập bổ trợ, bảo là hôm nay mua riêng cho cậu và Trần Niệm Gia ở Bách hóa Nam Thành, hai người mỗi người một bộ, chờ ngày mai qua làm bài tập thì mang theo sách bổ trợ làm cùng nhau.
Sách bổ trợ đắt lắm, dì Lâm thật tốt, nhưng Tống Ngôn Xuyên muốn khóc quá.
Cậu không muốn nhận phần tình thương nặng trĩu này đâu!
Chờ hai người tắm rửa xong đi ra, Tống Minh Du lấy hai cái chậu pha nước ấm, giống như mọi ngày cùng em trai ngồi ngâm chân. Tống Ngôn Xuyên cẩn thận nhúng chân vào nước ấm, lấy hết can đảm nhìn người bên cạnh: "Chị, tại sao em cứ phải đi học thế?"
"Hửm?"
"Em nói là tại sao em cứ phải đi học." Tống Ngôn Xuyên cảm thấy ấm ức, "Rõ ràng hai ngày trước chị còn khen em giỏi giang, bảo em ngoan, em có thể giúp chị mà. Tại sao em không thể nghỉ học, ở lại trong tiệm phụ chị chứ?"
Giáo d.ụ.c bắt buộc chín năm hiện tại vẫn chưa phổ biến, thời buổi này học sinh đúng là muốn nghỉ thì nghỉ. Tống Minh Du lẳng lặng nhìn khuôn mặt bướng bỉnh của em trai: "Em có thể giúp được bao nhiêu? Thu tiền, đón khách, còn gì nữa?"
"Còn có, còn có..." Tống Ngôn Xuyên vắt hết óc suy nghĩ, "Em còn có thể giúp chị tuyên truyền, giọng em to, em hô một tiếng là cả phố đều nghe thấy. Em, em còn có thể giúp chị giám sát xem họ có trả tiền không!"
"Em có thể giúp chị đối chiếu sổ sách, tính toán chi phí, tính lợi nhuận không?"
Chi phí? Lợi nhuận? Tống Ngôn Xuyên ngớ người, đây đều là cái gì?
"Em có biết làm thế nào để lựa chọn kênh nhập nguyên vật liệu, những món ăn nào có thể bán trong tiệm, những món nào không thích hợp bán không?"
Kênh... Kênh lại là cái gì? Tống Ngôn Xuyên lắc đầu, đầu cậu càng cúi càng thấp. Nghe Tống Minh Du nói từng câu từng câu, trong lòng cậu càng thêm mờ mịt. Cậu hình như hoàn toàn chẳng giúp được chị gái cái gì cả.
Tống Minh Du thở dài, xoa đầu cậu nhóc: "Ngôn Xuyên, thế giới em từng thấy quá nhỏ bé. Từ nhỏ em đã sống trong khu nhà tập thể, bố mẹ bận công việc, chị lại phải đi học, thế giới của em chỉ có xưởng dệt to bằng chừng ấy, cho nên em mới có thể trẻ con mà nói không muốn đi học."
