Tiệm Tạp Hóa Thập Niên 80 - Chương 25
Cập nhật lúc: 12/08/2026 18:00
Đến ngày xuất phát, Khương Nhượng cùng Vương Lục Mai gói chè. Cô dùng cân đĩa đong từng tí, mỗi hộp sắt nén nửa cân chè, tổng cộng đóng được ba cân rưỡi thành bảy hộp quà tặng màu đỏ.
Hẹn với Cố Thanh Thành 10 giờ sáng nhưng 9 giờ Khương Nhượng và Khương Vệ Dân đã có mặt ở bệnh viện huyện.
Vừa bước vào phòng bệnh đã thấy Cố Thanh Thành ngồi trò chuyện với Khương Hữu Vi từ lúc nào, hai người nói chuyện trông có vẻ rất hợp cạ.
Mí mắt Khương Nhượng giật giật: "Cha, đây là Cố Thanh Thành mà con kể với cha đấy, tụi con cũng không thân thiết lắm đâu, anh ấy tốt bụng cho mình đi nhờ xe lên Lạc Thành thôi."
Khương Hữu Vi thấy con trai con gái vào thì vội ngồi dậy: "Cha biết rồi, cậu Cố đến từ sớm nói chuyện với cha rồi. Con xem có khéo không cơ chứ, cha với cậu Cố đây từng làm việc chung ở một căn cứ đấy, có điều chênh nhau mười năm. Bảo sao cha vừa nhìn thấy cậu ấy đã thấy thân thương rồi."
Đối với công việc ở căn cứ năm xưa, Khương Hữu Vi luôn cảm thấy rất tự hào. Ông còn vỗ vỗ vai Cố Thanh Thành: "Cố gắng làm việc tốt nhé, ráng phấn đấu sớm vào được bộ phận trọng điểm."
Khương Nhượng biết căn cứ ngày trước cha cô làm việc có một bộ phận trung tâm rất bí mật. Trình Văn ở rất gần bộ phận đó, trước đây cô chưa từng thăm dò công việc của Trình Văn thì giờ lại càng không tiện hỏi han công việc của Cố Thanh Thành.
Cố Thanh Thành đứng dậy lùi sang một bên: "Lần trước cháu đã bảo muốn ghé thăm bác trai rồi mà Nhượng Nhượng cứ bảo không tiện, sợ người khác hiểu lầm."
Khương Hữu Vi nhìn con gái rồi lại nhìn anh: "Cậu làm cùng bộ phận với Trình Văn à?"
Cố Thanh Thành lắc đầu: "Cháu không thân với hắn, cháu thuộc bên ngoại cần."
Khương Hữu Vi gật gù: "Trước đây Nhượng Nhượng chưa hủy hôn thì đúng là không tiện thật. Hôm nay làm phiền cậu đưa đi một chuyến thế này, tí nữa bảo Nhượng Nhượng lấy cho cậu nửa cân chè mang về nhé. Chè nhà tự hái rồi sao đấy, bên ngoài có tiền cũng chẳng mua được chè ngon thế này đâu."
"Bác khách khí quá ạ."
Khương Vệ Dân ghé lưng cõng Khương Hữu Vi lên, Cố Thanh Thành ở bên cạnh đỡ đần: "Anh rể, để em phụ một tay."
Sống lưng Khương Vệ Dân cứng đờ, tiếng "anh rể" kia nghe sao mà ch.ói tai thế không biết.
"Không cần đến cậu."
Sau khi sắp xếp cho Khương Hữu Vi ngồi ngay ngắn ở hàng ghế sau, Khương Nhượng cầm theo sổ bệnh án, phiếu xét nghiệm cùng kết quả chẩn đoán của bác sĩ, cả nhà ngồi xe Cố Thanh Thành thẳng tiến đến Bệnh viện Nhân dân Lạc Thành.
Thẩm Hoài Nam đã đứng đợi sẵn ở cổng bệnh viện. Nhờ có anh ấy sắp xếp trước nên rất nhanh Khương Hữu Vi đã được nhận một phòng bệnh đơn.
Khương Hữu Vi ngần ngừ: "Phòng đơn đắt đỏ quá, cứ ở phòng ba người là được rồi."
Khương Nhượng không muốn lãng phí hảo ý của người ta, với lại viện phí phòng đơn và phòng ba người thời này cũng chẳng chênh lệch là bao. Phòng đơn lại có thêm cái giường gấp nhỏ, buổi tối Bạch Huệ Lan đỡ phải ngủ gục trên ghế.
Khương Nhượng trấn an: "Cha ơi, con có tiền mà, cha cứ yên tâm ở đây điều trị đi."
Cả buổi chạy đôn chạy đáo trong bệnh viện làm xét nghiệm, nộp tiền, bác sĩ chủ trị khuyên không nên kéo dài thời gian nữa mà cần phẫu thuật sớm để tốt cho quá trình phục hồi sau phẫu thuật. Bác sĩ xếp lịch phẫu thuật sau một tuần nữa, như vậy thời gian để Khương Nhượng gom đủ tiền phẫu thuật chỉ còn vỏn vẹn một tuần.
Khương Nhượng dặn dò Khương Vệ Dân rằng lần trước cánh cửa tiệm tạp hóa bị ảnh hưởng bởi m.á.u của Khương Tương Lan nên vị trí bước ra đã thay đổi. Nếu cô có lỡ chậm trễ ở bên kia lâu hơn một chút thì bảo anh trai đừng sốt ruột, nhất định trước ca phẫu thuật cô sẽ quay về.
Khương Vệ Dân mặt ủ mày chau, bí mật tiệm tạp hóa chỉ có hai anh em biết, anh ấy chẳng giúp được gì nên chỉ đành cố hết sức giấu nhẹm cho em gái.
Dàn xếp cho Khương Hữu Vi xong xuôi, Khương Nhượng bảo phải đi bán chè rồi sang Dương Thành lấy hàng.
Cố Thanh Thành cũng đi theo ra ngoài: "Mấy hộp chè này anh Thẩm bên đó thu đấy, cô bán cho anh ấy chắc chắn được giá sòng phẳng."
Khương Nhượng thầm nghĩ nơi cô muốn bán chè là ở thời điểm 20 năm sau cơ. Cô lên tiếng: "Tôi mang sang Dương Thành bán, anh đừng đi theo tôi nữa, tôi phải ghé qua chỗ chị Tha Tuệ trước đã."
Cố Thanh Thành kiên quyết: "Tôi đưa cô đi."
Khương Nhượng đành đưa cho anh một hộp chè. Một hộp là nửa cân, chè phẩm chất đỉnh cao thế này của nhà cô nếu mang cho Tạ Sơ ở 20 năm sau thì giá thu mua cũng phải vài trăm đồng.
Dù xót ruột nhưng Khương Nhượng vẫn đưa cho anh nửa cân: "Cha tôi đã hứa cho anh chè thì coi như đây là thù lao phiền anh đưa tôi sang chỗ chị Tha Tuệ. Tôi hỏi chị ấy xem muốn mẫu trang phục biểu diễn thế nào, sau đó anh không được đi theo tôi nữa đấy."
Tha Tuệ bảo muốn mấy bộ trang phục biểu diễn mang phong cách cổ xưa một chút, tức là Hán phục. Loại này ở thời sau nhiều vô số kể. Khương Nhượng nhận lời rồi xách sáu hộp chè còn lại quay về tiệm tạp hóa.
Cô mở cửa bước qua, cánh cửa bên kia chính là không gian tiệm tạp hóa của 20 năm sau.
Cô thử bật công tắc, lần này đã có điện trở lại, chẳng biết là ai đã đóng tiền điện giúp. Cửa chính vẫn bị khóa c.h.ặ.t từ bên ngoài, Khương Nhượng tắt đèn rồi từ hậu viện trèo tường ra ngoài để đến cửa hàng của Tạ Sơ.
Tạ Sơ muốn thử phẩm chất chè. Khương Nhượng nhẩm tính theo quy luật trước đây của tiệm tạp hóa, việc thử miễn phí vài nhúm chè thế này cùng lắm chỉ bắt cô lưu lại bên này thêm hai ngày. Dù sao mỗi lần để khớp thời gian cô cũng phải ở lại nên thản nhiên để Tạ Sơ thử chè.
Cửa hàng của Tạ Sơ có bộ trà cụ thưởng chè rất nghệ thuật. Cậu ấy là người chỉn chu, từ khâu đun nước đến pha chè mất hơn hai mươi phút. Thử xong cậu ấy vô cùng hài lòng, bảo rằng loại phẩm chất chè Khương Nhượng mang tới đều định giá theo lạng chứ không định giá theo cân.
Đó là điều hiển nhiên. 20 năm trước chè Thái Bình Hầu Khôi còn chưa được mở rộng vùng trồng, giá cả thời đó đã vô cùng đắt đỏ rồi, huống chi thời nay toàn là chè sao bằng máy. Loại Hầu Khôi đỉnh cấp làm thủ công từ các cây chè cổ thụ thế này mỗi năm thu hoạch chẳng được bao nhiêu, xong đợt chè xuân là hết sạch.
Trình Văn rất thích uống Hầu Khôi. Những năm sau này, cứ mỗi dịp trước sau tiết Cốc Vũ, Khương Nhượng đều phải mò về đồi chè ở quê để tự tay hái chè và sao chè cho hắn.
Nghĩ đến đây cô liền ngẩn ngơ, gã Trình Văn khốn kiếp đó, mấy cân chè cô mang tới này tuyệt đối không được để hắn mua mất.
Ba cân chè được Tạ Sơ thu mua với giá 800 đồng một cân, tổng cộng ba cân là 2.400 đồng. Khương Nhượng thở dài, loại Thái Bình Hầu Khôi phẩm chất thế này mang ra ngoài bán lẻ cũng phải vài ngàn một cân, nhưng biết làm sao được, gian thương trung gian thì cũng phải ăn chênh lệch giá thôi.
Dù sao Tạ Sơ vẫn còn khá hơn cái tiệm tạp hóa kia, tiệm tạp hóa còn đòi c.ắ.n tận 70% phí dịch vụ cơ mà.
Khương Nhượng đi ngay đến chợ sỉ quần áo chọn tám bộ Hán phục biểu diễn cực xinh cho trẻ em kèm theo phụ kiện trâm cài, đồng thời thỏa thuận với chủ sạp nếu không vừa cỡ có thể mang tới đổi.
Ngay lúc cô đang cân nhắc xem số tiền còn lại nên rút một nửa tiền mặt thế hệ cũ, một nửa tiền thế hệ mới hay rút toàn bộ tiền thế hệ cũ thì tiệm tạp hóa đột nhiên gửi cho cô một danh sách mua sắm.
[Gạo kê (loại phẩm chất thấp nhất là được) 500 cân, muối ăn 50 túi, bột mì (loại phẩm chất thấp nhất là được) 200 cân, tương ớt 50 hũ, sa tế thịt bò 50 hũ, bao diêm 10 hộp, đường cát trắng 20 túi, trứng gà 200 quả…]
Toàn bộ đều là vật tư nhu yếu phẩm cơ bản nhất. Khương Nhượng chẳng buồn thèm để ý đến hành vi thần kinh của cái tiệm tạp hóa.
"Mày bắt tao mua mấy thứ này thì mang về làm sao bán nổi, lỗ vốn c.h.ế.t tao mất!"
Tiệm tạp hóa liền phát cảnh cáo: [Nếu không mua đủ danh sách vật tư thì sẽ không mở cửa cho cô về, đồng thời bảo đảm chuyến này sẽ giúp cô kiếm đủ tiền phẫu thuật cho cha.]
Khương Nhượng không tin, cô chạy xộc về tiệm tạp hóa mở cửa thì quả nhiên đúng như lời cảnh cáo, cô không thể xuyên không trở về được nữa.
Khương Nhượng tức giận đá mạnh vào cánh cửa rách: "Mày mà làm ta lỗ vốn thì chờ tao về sẽ châm một mồi lửa đốt rụi cái tiệm tạp hóa thối này!"
Đồ đạc trong danh sách nếu mua ở siêu thị thì đắt đỏ nên cô đành phải mò ra chợ đầu mối. Mất hai ngày trời mới gom đủ số vật tư, đến đêm cô lén cạy khóa cửa, dọn sạch sẽ toàn bộ đồ đạc vào kho ngầm của tiệm tạp hóa đến mức mệt mỏi không nhấc nổi tay chân.
Cô khóa cửa lại như cũ. Thực ra lần sau chỉ cần vặn nhẹ một cái là mở được, nhưng cô tin chắc Trình Văn sẽ không bao giờ mò tới đây nữa nên chuyện ổ khóa bị cạy chắc chắn chẳng ai phát hiện ra. Xong xuôi, Khương Nhượng trèo tường vào hậu viện mở cửa sau của tiệm tạp hóa.
Lần này mà vẫn không quay về được thì cô sẽ đốt rụi cái cửa hàng này thật.
Khương Nhượng đẩy cửa bước vào, bảy tám gã đàn ông bên trong đồng loạt quay đầu lại nhìn. Bên ngoài trời còn chưa sáng, trong phòng chỉ thắp một ngọn đèn dầu mù mờ. Một gã đàn ông vạm vỡ, râu ria xồm xoàm liền đá đ.í.t kẻ bên cạnh một cái.
"Thằng Khỉ, mày kiểm tra hậu viện kiểu gì đấy? Một cô nương xinh xắn mơn mởn thế này mà mắt mày mù hay sao không thấy?"
Tim Khương Nhượng thót lại một nhịp, rơi tõm xuống đáy vực. Gã "sơn tặc" râu xồm kia cô làm sao mà quên được chứ! Chính là kẻ ở kiếp trước trong lần đầu tiên cô xuyên không tới đã đòi bắt cô về làm "áp trại phu nhân".
Bảo sao cái tiệm tạp hóa lại bắt cô mua nhiều vật tư sinh hoạt mang về đến thế, nó lại quăng cô trở về cái thời đại chiến loạn này rồi!
Bảy tám gã trong phòng bao gồm cả gã "sơn tặc" kia rõ ràng chẳng phải hạng người lành nghề gì. Cô quay đầu định chạy trốn ra ngoài sân, nhưng lần này tiệm tạp hóa không cho cô xuyên sang bất kỳ thời không nào khác vì hàng hóa chưa bán xong.
Khương Nhượng nhìn bức tường viện cao hai mét mà chỉ muốn châm lửa đốt rụi cái tiệm tạp hóa này ngay lập tức. Cái tiệm này là muốn dồn cô vào đường c.h.ế.t đây mà! Muốn lấy phí thủ tục thì cứ nói thẳng ra, có cần phải tàn nhẫn đến mức này không!
Gã đàn ông râu xồm thong thả bước lại gần, hai tay khoanh trước n.g.ự.c: "Sao không trèo tường đi cô nương? Trèo cho lão t.ử xem thử nào, để xem tay chân cô nương nhanh hay lão t.ử nhanh hơn."
Giọng nói trầm thấp lại mang theo vài phần cợt nhả đặc trưng ấy có độ nhận diện cực cao, cô chỉ cần nghe qua một lần là vĩnh viễn không thể nào quên.
