Tiên Đế Từng Nói Ta Là Nữ Tử Tôn Quý Nhất Kinh Thành - Chương 4
Cập nhật lúc: 28/06/2026 07:00
“Nhưng ta ở phía sau cây cột nhìn thấy nàng cúi người nhặt hạt sen trên mặt đất —— nàng đã mỉm cười một cái. Nụ cười đó không liên quan đến bất kỳ bước nào trong kế hoạch của ta cả. Nụ cười đó là của chính nàng, sạch sẽ tinh khôi, giống như thứ duy nhất trên thế gian này chưa từng bị tính toán vấy bẩn. Lúc đó ta đã nghĩ, người này ta không thể chạm vào. Chạm vào là làm bẩn nàng.”
Trong thư phòng yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng gió thổi bên ngoài cửa sổ. Ta ngồi ở đó, lòng bàn tay râm rấp một lớp mồ hôi mỏng. Những gói bánh hoa quế kia, những mảnh giấy viết tay kia, những buổi hoàng hôn ngồi xổm dưới chân tường ăn bánh kia —— có bao nhiêu phần là bày mưu tính kế? Có bao nhiêu phần là chân thật?
“Từ Ngạn Chi, ngươi lập mưu tiếp cận ta —— là giả. Ngươi tặng bánh cho ta —— là thật sao?”
“Là thật.”
“Ngươi đợi ta hủy hôn xong mới xuất hiện —— là bày mưu tính kế?”
“Là kế hoạch. Nhưng ngày hủy hôn đó ta đi đi lại lại suốt một ngày trước cửa hầu phủ thì không nằm trong kế hoạch. Ta muốn đi. Không kìm chế nổi nữa.”
Hắn nhìn ta, vành hốc mắt đã đỏ lên, nhưng không hề né tránh.
“Để ta suy nghĩ một chút.” Ta đứng lên, bước ra khỏi thư phòng.
Đêm hôm đó ta lục tìm tất cả những mảnh giấy viết tay đi kèm bánh hoa quế —— “Ngọt không?”, “Bớt đường nhé.”, “Ngày mai xuất thành ngày kia về.”, “Mẻ đầu tiên là của nàng.” Mỗi một tờ đều là nét chữ của hắn, nguệch ngoạc, thong dong, nét cuối cùng thu lại rất vững vàng.
Trước đây nhìn những chữ này, ta thấy toàn là sự ngọt ngào. Bây giờ nhìn lại, ta thấy một người đang dùng những điều vụn vặt suốt ba năm để chứng minh một sự thật —— cho dù ban đầu bắt đầu từ đâu, thì đến cuối cùng, hắn muốn cưới ta là thật lòng.
8.
Sáng ngày hôm sau, ta đẩy cửa thư phòng ra.
Hắn vẫn đang ngồi phía sau bàn viết, thức trắng một đêm. Dưới mắt hiện rõ một quầng thâm, hai tay bưng một gói bánh hoa quế lạnh ngắt, thấy ta bước vào liền đứng bật dậy.
“Từ Ngạn Chi.”
“Nàng nói đi.”
“Trong những chiếc bánh hoa quế ngươi tặng ta, có pha tạp chút tâm tư mưu tính nào không?”
“Một miếng cũng không có. Những chiếc bánh đó đều do tự tay ta làm. Mẻ đầu tiên bị cháy không dám tặng, mẻ thứ hai bị bẹt cũng không tặng. Ta ngồi xổm dưới chân tường ăn những chiếc bánh hỏng đó, ăn suốt một tháng trời.”
Hắn nhìn ta, “Bày mưu tính kế là thật. Nhưng tặng bánh thì không phải. Lúc ta làm bánh, trong lòng chỉ nghĩ đến nàng thôi.”
Ta bước tới. Đi đến trước mặt hắn, đón lấy gói bánh hoa quế lạnh ngắt trong tay hắn, mở ra, bẻ một miếng bỏ vào miệng. Lạnh ngắt, cứng nhắc, nhưng vẫn ngọt ngào.
“Triệu Hanh. Ta biết ngươi là Tam hoàng t.ử của Tiên đế.”
Hắn sững sờ.
“Ngày đầu tiên bị cấm túc ta đã bảo Triệu bá đi tra rồi. Ngươi giấu ta chuyện này, còn khiến ta tức giận hơn cả chuyện ngươi bày mưu tính kế.”
Hắn nhìn ta, đôi môi mấp máy.
“Ngươi muốn hỏi ta tại sao không vạch trần ngươi đúng không?” Ta nhai miếng bánh lạnh, “Ta muốn xem khi nào ngươi mới tự mình nói cho ta biết.”
Hắn đứng trong ánh bình minh, vành hốc mắt đỏ hoe kia cuối cùng cũng có giọt nước rơi xuống. Hắn không lau, cứ thế nhìn ta, nước mắt men theo cằm từng giọt từng giọt rơi xuống đất.
“Triệu Hanh, ngươi nghe cho kỹ đây.”
Ta nhai miếng bánh hoa quế lạnh, nhìn hắn từ dưới đất từ từ đứng dậy. Đầu gối hắn vẫn còn cong, đứng không vững, loạng choạng một cái.
“Người ta đợi mười năm không hề quay đầu. Ngươi bắt ta đợi ba tháng, ngươi đã bước tới rồi. Mười năm không bằng ba tháng, ngươi có biết tại sao không?”
Hắn nhìn vào mắt ta, hai vệt nước mắt vẫn chưa khô.
“Bởi vì người quay đầu không xứng đáng để đi cùng. Người bước tới, mới xứng đáng để ta đợi.”
Vành mắt hắn lại đỏ lên. Nhưng ta thấy hắn đã cười —— nụ cười đó hoàn toàn khác với trước đây. Đó là nụ cười của kiểu “cuối cùng cũng nghe hiểu rồi”.
“Từ hôm nay trở đi, mỗi ngày ngươi nói với ta một câu thật lòng. Nói đủ một năm, ta sẽ tin ngươi.”
“Hôm nay câu đầu tiên —— đêm qua ta nhớ nàng đến mức không ngủ được.”
“Cái này cũng tính là lời thật lòng sao?”
“Tính chứ.”
“Vậy bánh hôm nay làm chưa?”
“Làm rồi. Ở trong bếp, vẫn còn nóng.”
“Đi lấy đi. Ta đói rồi.”
9.
Ngày thứ mười bị cấm túc, Thái t.ử đăng cơ, việc đầu tiên tân đế làm là giải oan cho nhà họ Từ. Triệu Hanh khôi phục thân phận hoàng t.ử, được phong làm Thần Vương.
Ngày tin tức truyền khắp kinh thành, ta đang kiểm tra sổ sách ở tiệm lụa là. Xuân Hạnh chạy vào nói An Tây Hầu được phong vương rồi, ngòi b.út của ta không hề dừng lại: “Phong thì phong thôi.”
“Quận chúa sao người không kích động chút nào thế?”
“Hắn có phong vương hay không thì cũng đều phải làm bánh hoa quế cho ta. Kích động cái gì.”
Xuân Hạnh bĩu môi đi ra ngoài. Nửa canh giờ sau, Triệu Hanh đẩy cửa bước vào. Mãng bào đai vàng, phía sau không có nghi trượng, chỉ có một mình hắn. Hắn từ trong tay áo móc ra một bọc giấy dầu đặt lên quầy.
“Mẻ đầu tiên đấy. Phong vương rồi cũng phải làm bánh.”
Ta đặt b.út xuống, mở gói bánh ra. Hình thoi, rắc vụn hoa quế, bớt đi hai phần đường. Ta nhón một miếng bỏ vào miệng —— ngọt ngào.
“Triệu Hanh.”
“Hửm?”
“Ngươi phong vương rồi. Sau này ra vào đều có nghi trượng.”
“Ừm.”
“Vẫn làm bánh chứ?”
Hắn vén ống tay áo lên chút —— ống tay áo mãng bào thêu vân mây bằng chỉ vàng, vén lên như vậy hắn cũng chẳng thấy tiếc: “Làm. Làm đến khi nào nàng bảo không ngọt nữa mới thôi.”
Ánh nắng từ cửa sổ tiệm chiếu vào, rơi trên ống tay áo dính bột mì của hắn. Ta nhìn hắn, nhớ lại thiếu niên ngồi xổm dưới chân tường ăn bánh bẹt ngày xưa. Ba năm, hơn một ngàn ngày đêm. Hắn đã nhai nát từng miếng bánh hỏng rồi nuốt xuống, để lại những thứ tốt nhất cho ta.
