Tiền Thuê Nhà 50 Tệ Của Tiểu Tam - Chương 2

Cập nhật lúc: 13/08/2026 19:00

“Nói thật, đáng lẽ chúng ta còn phải trả tiền công cho cô ấy mới đúng.”

Nghe câu nói tự nhiên đến mức không biết xấu hổ ấy, tôi tức đến bật cười.

Giản Ảnh Thu lại rụt rè xen vào:

“Vậy sau này tiền thuê em phải chuyển cho chị Vân Hề sao?”

“Anh Hạc Nhiên thương em không có tiền, nên mỗi tháng chỉ lấy em năm mươi tệ thôi. Tháng này em còn chưa kịp trả.”

“Hay là chị thêm WeChat em đi, bây giờ em chuyển luôn cho chị nhé.”

Cô ta chìa mã QR ra trước mặt tôi.

Ánh mắt sáng rực, bên trong là sự khiêu khích không thể che giấu.

“Năm mươi?”

Tôi đứng bật dậy, nhìn sang vẻ mặt chột dạ của Chu Hạc Nhiên, lửa giận trong lòng lập tức bùng lên.

“Căn hộ này nằm ngay trung tâm thành phố, 170 mét vuông, cách công ty anh vài phút đi bộ.”

“Giá thuê ngoài thị trường ít nhất cũng hai vạn một tháng.”

“Anh cho cô ta thuê năm mươi tệ?”

“Chu Hạc Nhiên, tôi thấy anh không phải cho thuê nhà, mà là cho thuê người đấy.”

Chu Hạc Nhiên lập tức nổi giận:

“Chúc Vân Hề, hôm nay là sinh nhật anh. Em về sớm không phải để chúc mừng, mà là để gây chuyện à?”

“Anh và Ảnh Thu trong sạch. Cô ấy là cấp dưới của anh, anh giúp đỡ cô ấy thì có gì sai?”

“Em cần gì phải ghen tuông như thế? Tâm địa bẩn thì nhìn đâu cũng thấy bẩn!”

4.

Bị anh ta đổ ngược tội lên đầu, tôi lạnh giọng hỏi:

“Chu Hạc Nhiên, đây là nhà cưới của chúng ta. Còn chưa kết hôn, anh đã cho người phụ nữ khác vào ở.”

“Anh định không cưới nữa đúng không?”

Sắc mặt anh ta hơi tái đi, giọng cũng mềm xuống.

“Không có chuyện đó đâu, Vân Hề. Chỉ là chuyện nhỏ thôi mà.”

“Đợi đến lúc chúng ta kết hôn, anh sẽ bảo Ảnh Thu dọn ra.”

Meo~

Một tiếng mèo kêu vang lên.

Tôi cúi đầu nhìn xuống, thấy một con mèo mướp đang cọ vào đôi chân trắng nõn của Giản Ảnh Thu.

Cô ta bế mèo lên, giọng nói càng giống làm nũng:

“Anh Hạc Nhiên, Bé Ngoan là con mèo hoang mà chúng ta cùng nhặt về.”

“Nó mới có nhà không lâu, em với Bé Ngoan ở đây cũng quen rồi.”

“Đợi anh cưới xong, bọn em chẳng phải lại không có nhà sao?”

Một người một mèo, cùng bày ra dáng vẻ đáng thương như sắp bị vứt bỏ.

Chu Hạc Nhiên chỉ liếc nhìn một cái, tay nắm c.h.ặ.t lại.

Sau đó anh ta quay sang tôi.

“Vân Hề, đuổi họ đi như vậy… có phải hơi tàn nhẫn quá không?”

“Hay là chúng ta tạm hoãn đám cưới trước?”

“Đợi Ảnh Thu hết kỳ thực tập, tiết kiệm đủ tiền thuê nhà gần công ty rồi, chúng ta lại tổ chức cũng được.”

Tôi như bị người ta đập mạnh một gậy vào đầu.

Người đàn ông trước mặt đột nhiên trở nên xa lạ đến đáng sợ.

Vì một cô thực tập sinh, anh ta không chỉ cho cô ta ở trong nhà cưới với giá năm mươi tệ.

Bây giờ còn muốn hoãn đám cưới của chúng tôi, chỉ để cô ta và một con mèo hoang có nơi ở?

Tôi chợt nhớ ra một chuyện.

Ba tháng trước, chín giờ tối, tôi vừa tan ca sau một ngày bận rộn.

Đột nhiên rất nhớ anh ta, tôi gọi điện qua.

Bên kia có tiếng nước chảy.

Anh ta nói mình đang tắm.

Giữa tiếng nước, tôi còn nghe thấy tiếng mèo kêu.

Khi ấy tôi hỏi:

“Anh nuôi mèo từ lúc nào vậy?”

Trước đây tôi từng muốn nuôi ch.ó.

Nhưng anh ta nói mình dị ứng lông động vật, tôi đành từ bỏ ý định.

Lúc đó, anh ta nói là tôi nghe nhầm rồi vội vàng cúp máy.

Bây giờ nghĩ lại, chỉ thấy sống lưng lạnh toát.

Nói cách khác, từ lúc đó con mèo đã được đem về căn nhà này.

Và anh ta cũng đã bắt đầu sống chung với Giản Ảnh Thu?

Hóa ra anh ta căn bản không dị ứng lông động vật.

Anh ta chỉ dị ứng với việc tôi nuôi ch.ó mà thôi.

Tôi thấy buồn nôn.

Chỉ cần nhìn thêm Chu Hạc Nhiên một cái, tôi đã muốn ói.

5.

“Chu Hạc Nhiên, anh vì một thực tập sinh, vì một con mèo… mà muốn hoãn ngày cưới của chúng ta?”

Tôi rút điện thoại ra, mở danh bạ.

“Được thôi. Bây giờ anh gọi cho ba mẹ tôi và ba mẹ anh ngay.”

“Nói rõ lý do hoãn cưới.”

“Nói rõ muốn hoãn đến khi nào.”

“Chỉ cần anh dám nói, đừng nói hoãn cưới, kể cả hủy hôn tôi cũng chiều anh.”

Sắc mặt Chu Hạc Nhiên tối sầm.

Anh ta căn bản không dám nhận lấy điện thoại.

Vừa rồi chỉ vì thấy dáng vẻ tủi thân của Giản Ảnh Thu, anh ta buột miệng nói như vậy.

Nhưng nếu thật sự bảo anh ta làm, anh ta làm sao dám?

Đừng nói ba mẹ tôi.

Ngay cả ba mẹ anh ta nghe xong cũng sẽ đ.á.n.h gãy chân anh ta.

“Hu hu hu… đều là lỗi của em.”

“Là em và Bé Ngoan gây phiền phức cho anh Hạc Nhiên. Bọn em sẽ đi ngay.”

Thấy Chu Hạc Nhiên khó xử, Giản Ảnh Thu c.ắ.n răng, ôm con mèo vừa khóc vừa định đi ra cửa.

“Khoan đã, Ảnh Thu. Em ở đây không quen biết ai, bây giờ còn có thể đi đâu?”

Chu Hạc Nhiên từ phía sau ôm lấy cô ta, không cho cô ta rời đi.

“Nhưng… anh vì em mà cãi nhau với chị Vân Hề. Em sợ anh khó xử.”

“Ảnh Thu, em chính là quá ngoan, quá hiểu chuyện nên mới bị người ta bắt nạt.”

“Yên tâm đi, chị Vân Hề không phải người vô tình như vậy đâu.”

Anh ta xoa đầu Giản Ảnh Thu.

Sau đó quay sang tôi:

“Vân Hề, hay là chúng ta mỗi người nhường một bước.”

“Chúng ta thuê một căn khác dưới lầu làm nhà tân hôn, được không?”

Tôi cầm ly nước trên bàn, hất thẳng vào mặt hai kẻ bỉ ổi kia.

“A! Chúc Vân Hề, em quá đáng thật đấy!”

Chu Hạc Nhiên còn đưa tay che cho Giản Ảnh Thu.

Anh ta tức tối trừng mắt nhìn tôi, như thể người phá hoại hạnh phúc của bọn họ là tôi vậy.

“Chu Hạc Nhiên, anh bị điên à?”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Tiền Thuê Nhà 50 Tệ Của Tiểu Tam - Chương 2: Chương 2 | MonkeyD