Tiếng Chuông Đợi Ta Trở Về Nhà - 11
Cập nhật lúc: 08/08/2026 02:05
Đến ngày sinh thần tám tuổi của ta, cuối cùng người cũng đích thân đứng chờ bên ngoài nữ học.
Mấy năm không gặp, phụ thân đã gầy đi rất nhiều, hai bên tóc mai còn lấm tấm sợi bạc, trên người chỉ mặc một chiếc áo xanh đã được giặt đến bạc màu.
Ta vừa bước xuống xe ngựa, người đã theo bản năng tiến lên hai bước, nhưng lập tức bị thị vệ bên cạnh đưa tay ngăn lại.
“Tuế An.”
Khi người gọi tên ta, giọng nói khẽ run lên.
Ta dừng bước lại, thế nhưng không hề tiến tới gần người.
“Có chuyện gì sao?”
Phụ thân nhìn chiếc chuông đồng vẫn treo bên hông ta, vành mắt chậm rãi đỏ lên.
“Phụ thân chỉ muốn tới nhìn con một chút.”
“Nghe nói bây giờ con đã biết cưỡi ngựa, lại còn có thể đọc thuộc Luận Ngữ rồi.”
“Vâng.”
“Khi con còn nhỏ, ta từng hứa sẽ tự mình dạy con cưỡi ngựa.”
Ta vẫn còn nhớ lời hứa ấy.
Ngày hôm đó, ta đã đứng một mình trong trường ngựa chờ mãi cho đến khi mặt trời hoàn toàn khuất sau đường chân trời.
Cuối cùng người tới tìm ta lại chỉ là một nội thị, nói rằng Tô Phán Nhi sợ tiếng sấm, vì vậy phụ thân phải ở bên cạnh nàng ta.
Sau này Tô Phán Nhi còn cưỡi con ngựa trắng nhỏ do chính tay phụ thân chọn cho nàng ta chạy ngang qua trước mặt ta, vừa đi vừa cười nhạo rằng ta chẳng có ai chịu dạy cưỡi ngựa.
Kỳ Cảnh Hành im lặng một lúc rồi lấy từ trong tay áo ra một chiếc chuông vàng nhỏ.
“Đây là thứ ta tự mình chọn cho con.”
“Trước kia con thích nhất những thứ có thể phát ra tiếng.”
Ta chỉ nhìn chiếc chuông ấy mà không đưa tay nhận lấy.
“Con thích chiếc này hơn.”
Ta nhẹ nhàng chạm vào chiếc chuông đồng cũ bên hông.
Nó vốn chẳng đáng bao nhiêu bạc, ngay cả phần mép cũng còn lưu lại một vết sứt nhỏ, thế nhưng chính vào lúc ta sợ hãi nhất, tiếng chuông của nó đã gọi được người tới cứu ta.
Chuông vàng dù đẹp đến đâu, đối với ta cũng chẳng có ích gì.
Bàn tay đang cầm chiếc chuông vàng của Kỳ Cảnh Hành cứ như vậy cứng đờ giữa không trung.
“Tuế An, phụ thân biết mình đã sai.”
“Tô Hàm Yên đã lừa ta, nhưng suốt ba năm qua ta cũng đã phải chịu phạt vì những chuyện mình từng làm.”
“Con có thể… gọi ta một tiếng phụ thân thêm lần nữa hay không?”
“Không thể.”
Sắc mặt người lập tức trắng đi.
“Ta vẫn là phụ thân ruột của con.”
“Chính vì người là phụ thân ruột của con nên hôm nay con mới dừng lại để nói cho người nghe những chuyện này.”
Ta ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt người.
“Năm con năm tuổi, con từng nói mình đã nằm mơ.”
“Trong giấc mộng ấy, việc đầu tiên con làm là chạy đi tìm người.”
“Sau đó người lấy mất công cứu giá của con, lại bắt con phải cầu xin hoàng tổ phụ để Tô Hàm Yên cùng Tô Phán Nhi được bước vào Đông cung.”
Hơi thở của Kỳ Cảnh Hành lập tức ngừng lại trong giây lát.
“Về sau Tô Hàm Yên đẩy mẫu thân xuống hồ sen, Tô Phán Nhi lại nói với người rằng chính con đã hại mẫu thân.”
“Người tin lời nàng ta, sau đó nhốt con vào một căn phòng tối.”
“Đừng nói nữa.”
“Hôm đó trời rất lạnh, con đã đập cửa rất lâu, cũng gọi phụ thân rất nhiều lần.”
“Người đứng ngoài cửa nói rằng khi ấy người đang tổ chức sinh thần cho Tô Phán Nhi.”
“Cho tới tận lúc con c.h.ế.t, người vẫn không hề tới.”
Chiếc chuông vàng trong tay Kỳ Cảnh Hành lập tức rơi xuống đất.
Một tiếng leng keng trong trẻo vang lên, sau đó chiếc chuông chậm rãi lăn xuống dưới bậc đá.
Môi người không ngừng run rẩy.
“Đó… không phải là một giấc mộng sao?”
“Không phải.”
Người đứng bên kia hàng thị vệ nhìn ta, nước mắt cuối cùng cũng rơi xuống.
“Tuế An, phụ thân thật sự không biết.”
“Nếu lúc ấy ta biết…”
“Đời này người cũng không biết Thanh Tuệ sẽ đẩy mẫu thân xuống hồ.”
Ta bình tĩnh cắt ngang lời người.
“Nhưng cánh cửa là do chính người mở, còn tư lệnh cũng là chính tay người đưa ra.”
“Người luôn nói rằng mình không biết, thế nhưng cuối cùng mỗi lần như vậy đều có người phải thay người chịu khổ.”
Kỳ Cảnh Hành nghe xong chậm rãi khom người xuống, dáng vẻ chẳng khác nào vừa bị ai đó giáng thẳng một quyền vào n.g.ự.c.
“Ta có thể bù đắp cho con.”
“Chỉ cần con chịu cho ta thêm một cơ hội để sửa lại những chuyện mình đã làm sai.”
Ta nhẹ nhàng lắc đầu.
“Người đã từng có cơ hội rồi.”
Kiếp trước có một lần, đời này lại có thêm một lần nữa.
Thế nhưng cả hai lần đều là chính người tự mình lựa chọn.
Ta quay người bước vào trong nữ học, từ đầu tới cuối không hề quay đầu lại.
Đến chiều tối khi ta trở về phủ, Hoài Hựu đã sớm nằm bò bên cửa chờ ta.
Vừa nhìn thấy ta, đệ đệ lập tức vui vẻ giơ chiếc chuông đồng cũ lên rồi lắc đến mức tiếng chuông leng keng vang khắp sân.
“Tỷ tỷ, mau vào đây!”
“Mẫu thân làm bánh quế hoa, hoàng tổ phụ vừa ăn vụng hai miếng, còn dặn đệ không được nói cho tỷ biết.”
Bên trong phòng lập tức truyền tới tiếng ho khẽ của hoàng tổ phụ.
Mẫu thân đứng sau rèm nghe thấy thì bật cười, sau đó vén rèm lên rồi dịu dàng đưa tay về phía chúng ta.
Ta đưa một tay nắm lấy Hoài Hựu, tay còn lại đặt vào lòng bàn tay của mẫu thân.
Lòng bàn tay mẫu thân vẫn luôn ấm áp, những ngón tay nhỏ của Hoài Hựu cũng tràn đầy sức lực.
Cánh cửa sau lưng chúng ta chậm rãi khép lại, thế nhưng chưa từng có ai khóa nó.
Kiếp trước, ta từng đứng bên ngoài một cánh cửa đóng kín, gọi mãi cho tới khi cổ họng không còn phát ra được âm thanh.
Còn đời này, phía bên trong cánh cửa ấy luôn có những người đang đợi ta trở về nhà.
HẾT.
