Tiếng Lòng Của Thái Tử Thanh Khâu - 4
Cập nhật lúc: 22/08/2026 15:05
Mặc dù trong đầu đang gào khóc t.h.ả.m thiết vì quê độ, bề ngoài Tiêu Cảnh vẫn giữ vững phong độ của một vị Nhiếp chính vương lạnh lùng.
Hắn đưa tay nhận lấy tách trà từ tay ta.
Mười ngón tay hắn trắng thon như ngọc, nhưng khi lỡ chạm nhẹ vào đầu ngón tay ta, ta mới phát hiện... tay hắn đã lạnh ngắt như cục băng rồi.
"Cảm ơn Vân tiểu thư." Hắn nhấp một ngụm trà, giọng nói vẫn điềm nhiên như không: "Bổn vương vốn luyện võ công hệ hỏa, quanh năm thân nhiệt cao, chút gió thu này chẳng qua chỉ là gãi ngứa."
Ta cố gắng lắm mới không phì cười.
Xạo lừa vừa thôi anh trai ơi!
Lạnh đến mức ngón tay run lẩy bẩy kia kìa!
Ta khẽ mỉm cười, nghiêng đầu nhìn hắn, cố tình chêm thêm một câu thoại đầy trêu chọc:
"Thì ra là vậy. Nữ nhi còn tưởng Vương gia có sở thích đặc biệt, đêm hôm khuya khoắt sang biệt viện của ta để... tắm trăng chứ."
Từ "tắm trăng" vừa thốt ra khỏi miệng ta, Tiêu Cảnh suýt chút nữa là sặc ngụm trà trong họng.
Hắn ho sặc sụa vài tiếng, gương mặt góc cạnh lập tức ửng hồng lên một mảng rõ rệt.
Âm thanh xù lông trong đầu hắn vang lên thất thanh, hoảng loạn đến mức suýt vỡ tiếng:
"Mẹ ơi! Cô ấy nói cái gì cơ?!"
"Tắm trăng?! Sao cô ấy lại dùng đúng cái từ trong giáo trình thế này?!"
"Chẳng lẽ... chiêu này lộ liễu quá rồi sao? Ta bị phát hiện rồi à?!"
"Không được không được! Phải giữ bình tĩnh! Ta là Hồ Vương tương lai, không thể để một phàm nhân bắt bài dễ dàng như vậy được!"
Hắn vội vàng kéo xốc vạt áo lụa lên, che kín bộc bờ vai và l.ồ.ng n.g.ự.c lại, ho hắng một tiếng để lấy lại uy nghiêm:
"Khụ... Vân tiểu thư thật khéo đùa. Bổn vương chỉ là... đi dạo ngắm cảnh, vô tình ghé qua đây thôi."
5.
Kể từ đêm "tắm trăng" xịt keo đó, tần suất Định Quốc Công ghé thăm cái biệt viện rách nát của ta dày đặc một cách bất thường.
Triều đình Nam Tuyên đồn đại hắn là vị Nhiếp chính vương mặt sắt đen hoa, sát phạt quyết đoán, một ánh mắt cũng đủ khiến văn võ trăm quan run như cầy sấy.
Thế nhưng, thực tế chốn hậu viện này lại là một câu chuyện hoàn toàn khác.
Hôm thì hắn mang theo một hộp bánh điểm tâm ngự chế đắt đỏ, lạnh lùng ném lên bàn ta như ban ơn.
Hôm thì hắn giả vờ đi ngang qua, đứng chắp tay dạo quanh cây phong, cố tình tạo dáng nghiêng hoàn hảo để ta ngắm.
Nhưng cứ hễ hắn cất giọng thầm trầm, uy nghiêm bao nhiêu... thì cái "loa phóng thanh" trong đầu hắn lại tấu hài bấy nhiêu.
Chiều hôm nay, hắn lại hạ giá ghé qua.
Tiêu Cảnh ngồi đối diện ta bên chiếc bàn gỗ cũ, hai tay khoanh trước n.g.ự.c, nét mặt lạnh lùng như băng tuyết ngàn năm. Hắn nhấp một ngụm trà trần, ánh mắt hẹp dài quét qua khoảng sân vắng vẻ.
"Vân tam tiểu thư, chốn này thanh vắng, không có gia nhân hầu hạ, nàng không thấy bất tiện sao?"
Bên ngoài thì đóng vai một vị Vương gia thâm trầm, quan tâm đến cuộc sống của con gái thần dân.
Nhưng bên trong, tiếng lòng hắn đã gào thán t.h.ả.m thiết:
"Trời ơi là trời! Cái phủ này nghèo đến mức không có lấy một đĩa gà quay à?!"
"Ta làm Định Quốc Công phàm nhân mấy ngày nay, sáng ăn rau xào, tối ăn canh đạm bạc, thèm thịt gà sắp điên rồi!"
"Cái bụng hồ ly của ta sắp biểu tình rồi nè! Ai cứu ta với!"
Ta gãi gãi cằm, cố nén nụ cười đang chực bùng nổ trên môi.
Nhìn vị Định Quốc Công cao cao tại thượng, gương mặt góc cạnh đẹp như tượng tạc, ấy thế mà trong đầu lại chỉ toàn hình bóng của... những đùi gà quay béo ngậy.
Ta thong thả đứng dậy, bước lại góc bếp nhỏ, mang ra một đĩa đùi gà quay giòn rụm mà ta vừa lén tự tay làm lúc trưa.
Mùi thơm phức của gia vị và thịt gà chín tới lập tức lan tỏa khắp căn phòng nhỏ.
Ta đặt đĩa gà trước mặt hắn, dịu dàng nói:
"Nữ nhi tự tay làm chút món ăn dân dã, không biết có hợp khẩu vị của Vương gia không?"
Ánh mắt Tiêu Cảnh thoáng chấn động.
Đôi mắt phượng khẽ mở to, hắn nhìn chằm chằm vào đĩa gà quay, rồi lại ngước lên nhìn ta với ánh mắt tràn ngập sự ngạc nhiên lẫn xúc động.
Tiếng lòng hắn bùng nổ như pháo hoa ngày Tết:
"Mẹ ơi! Nàng ấy là tiên nữ hạ giới đúng không?!"
"Sao nàng ấy biết ta thèm gà quay chứ?! Sợi tơ hồng này thần kỳ đến mức tâm linh tương thông luôn sao?!"
"Gà quay! Gà quay giòn rụm kìa! Thơm quá đi mất!"
Thế nhưng, bề ngoài hắn vẫn phải diễn trọn vai vị Vương gia kiêu ngạo.
Hắn khẽ hắng giọng, cố đè nén sự thèm thuồng xuống, nhàn nhạt lên tiếng:
"Khụ... Bổn vương vốn không thích mấy món ăn dầu mỡ này. Nhưng thấy tấm lòng của Vân tiểu thư, bổn vương sẽ chiếu cố nếm thử một chút."
Nói rồi, hắn nhã nhặn dùng đũa gắp một miếng thịt gà đưa vào miệng.
Ngay khoảnh khắc vị đậm đà lan tỏa trên đầu lưỡi, mắt Tiêu Cảnh sáng rực lên như hai ngôi sao đêm.
Tiếng lòng hắn xù lông nhảy múa quay mòng mòng:
"Ngon quáaaa! Ngon điên đảo luôn!"
"Thôi xong rồi, kỳ này ta đổ gục hoàn toàn trước nữ nhân này rồi!"
"Ăn ngon thế này thì thi cái gì nữa! Muốn ở lại làm hồ ly nuôi của nàng ấy trọn đời thôi!"
Đang lúc hắn đang đắm đuối thụ hưởng đĩa gà quay trong sự sung sướng tột độ, đột nhiên, một con sâu róm nhỏ từ trên cành phong ngoài cửa sổ rơi tạch một cái ngay xuống mép bàn.
Con sâu bò ngoằn ngoèo, lông lá gớm ghiếc.
Tiêu Cảnh đang gắp miếng gà thứ hai thì ánh mắt chạm phải con sâu.
Toàn thân hắn lập tức đóng băng.
Gương mặt góc cạnh sững lại, đồng t.ử co giật nhẹ.
Bên ngoài hắn vẫn ngồi im như pho tượng, không nhúc nhích một li, cực kỳ điềm tĩnh.
Nhưng trong đầu hắn thì tiếng gào thán đã đạt đến tần số có thể làm vỡ bình hoa:
"Aaaaaa! Quái vật gì thế này?!"
"Sâu róm! Là con sâu róm lông lá gớm ghiếc kia kìa!"
"Cứu ta với! Hồ ly sợ nhất là mấy cái con bò nghoe ngẩy này đó!"
"Ngoái đuôi! Tai ta sắp xù lên rồi! Không được lộ nguyên hình ở đây! Lạnh sống lưng quá aaaa!"
