Tiết Lộ Tiếng Lòng, Cả Triều Văn Võ Đều Muốn Nghịch Thiên Cải Mệnh - Chương 112: Vu Phu Tử
Cập nhật lúc: 24/04/2026 20:08
Theo lời kể của Khương Minh Thành, sắc mặt Tế t.ửu Quốc T.ử Giám ngày càng đen lại.
Sắc mặt Vu phu t.ử đứng bên cạnh cũng ngày càng khó coi!
Thỏi Hương Mặc quý hiếm đó, còn là do ông ta tặng cho Chu Quang Tông!
"Thật vô lý!"
Sau khi Khương Minh Thành kể xong, Tế t.ửu nghiêm giọng quát lớn.
Hành vi của Chu Quang Tông, làm bại hoại chính là danh tiếng của Quốc T.ử Giám!
Ghen tị là có thể tùy ý phá hoại thành quả vất vả của người khác sao?
Thế thì có khác gì cường đạo!
Nếu không phải Phan Thiện Vũ đòi lại công bằng cho Lý Gia Hòa.
Sự thật của chuyện này có phải sẽ bị chôn vùi mãi mãi không!
"Ta vốn dĩ còn thấy lạ, tại sao cuộc thi vẽ tranh lần này Lý Gia Hòa lại không tham gia!"
"Còn tưởng y quá kiêu ngạo, không thèm tham gia chứ!"
"Hóa ra không phải y không muốn tham gia, mà là bị người ta giở trò xấu, không thể tham gia được!"
"Hèn chi sáng nay Lý Gia Hòa ốm nặng không dậy nổi, còn là ta sắp xếp học t.ử đưa y về nhà."
"Đúng là biết người biết mặt không biết lòng!"
"Bình thường thấy Chu Quang Tông ôn hòa lễ phép, không ngờ lén lút lại là người như vậy!"
Các phu t.ử Quốc T.ử Giám cũng xôn xao bàn tán.
Thực sự là thủ đoạn của Chu Quang Tông quá đê tiện, quá tồi tệ rồi!
Bách tính ăn dưa cũng thi nhau ném ánh mắt khinh bỉ.
"Vu phu t.ử..."
Chu Quang Tông hai mắt ngấn lệ nhìn về phía Vu phu t.ử.
Nhìn đôi mắt giống hệt Liên nương kia.
Những lời trách mắng Vu phu t.ử muốn nói ra lại chẳng thể nào mở miệng được.
"Tế t.ửu, có thể cho Quang Tông thêm một cơ hội nữa không!"
"Bình thường nó không phải người như vậy..."
Tế t.ửu không đồng tình nhìn Vu phu t.ử.
"Đây không phải là vấn đề nhỏ, nhân phẩm của hắn ta đã có vấn đề rồi!"
"Quốc T.ử Giám có thể thu nhận học t.ử có học thức bình thường."
"Nhưng tuyệt đối không thể dung túng cho học t.ử có vấn đề về nhân phẩm."
Vu phu t.ử vẫn không bỏ cuộc, tiếp tục nói.
"Tế t.ửu, ta sẽ đích thân dẫn nó đi xin lỗi Lý Gia Hòa."
"Nếu Lý Gia Hòa chịu tha thứ cho Quang Tông, có thể cho nó thêm một cơ hội nữa không."
"Nếu nó bị Quốc T.ử Giám xóa tên, cả đời nó sẽ bị hủy hoại mất!"
Tế t.ửu Quốc T.ử Giám im lặng.
Vu phu t.ử nói không sai, nếu bị xóa tên, toàn bộ Phong Lam sẽ không còn thư viện nào thu nhận hắn ta nữa.
Con đường khoa cử của Chu Quang Tông sẽ bị bịt kín hoàn toàn!
Khương Uyển Uyển bị những lời vô liêm sỉ của Vu phu t.ử làm cho chấn động!
【Lúc hắn ta hủy hoại bức tranh của người khác, sao không sợ hủy hoại cả cuộc đời người ta đi.】
【Lão già mặc áo trắng này, đúng là tiêu chuẩn kép quá đi mất.】
【Lẽ nào Chu Quang Tông là con ruột của ông ta?】
【Nếu không sao lại ra sức giúp đỡ hắn ta như vậy!】
【Để ta nhớ xem, Quốc T.ử Giám, Vu phu t.ử...】
【Á!!!】
【Vu phu t.ử này sẽ không phải là cái tên simp lỏ Vu phu t.ử trong nguyên tác đó chứ!】
【Simp lỏ gì cơ?】
Vừa nhắc đến hóng hớt, tiểu chính thái bỏ ngay cuốn tiểu thuyết trên tay xuống, lập tức xuất hiện trước mặt Khương Uyển Uyển!
【Trong nguyên tác, ngoại thất Liên nương của An Viễn Hầu, có một gã hàng xóm simp lỏ họ Vu.】
【Luôn coi ả ta là bạch nguyệt quang của mình.】
【Đối với yêu cầu của ả, dù khó khăn đến đâu, cũng không có chuyện không đồng ý!】
【Tên simp lỏ này hình như chính là phu t.ử của Quốc T.ử Giám!】
【Hèn chi ông ta lại đối xử tốt với Chu Quang Tông như vậy!】
【Hóa ra là muốn làm ông bố đổ vỏ của hắn ta nha!】
【Chỉ là không biết An Viễn Hầu có biết chuyện này hay không thôi!】
【Ha ha ha ha ha ha.】
Tiểu chính thái cũng cười lăn lộn trên mặt đất.
Tế t.ửu ăn dưa đến mức miệng không khép lại được rồi!
Ông vừa nghe thấy cái gì?
An Viễn Hầu vậy mà lại có ngoại thất?
Chu Quang Tông vậy mà lại là con của ngoại thất An Viễn Hầu?
Vu phu t.ử vậy mà lại thích nương của Chu Quang Tông?
Từng quả dưa bùng nổ liên tiếp, khiến Tế t.ửu cảm thấy quá kích thích rồi!
Nhạc phụ của An Viễn Hầu chính là Hộ Quốc Tướng quân!
Nổi tiếng là bênh vực người nhà và tính tình nóng nảy!
Ông ta vậy mà dám nuôi ngoại thất bên ngoài, hơn nữa đứa trẻ đã lớn thế này rồi!!!
Chấn động! Thực sự quá chấn động rồi!
Càng chấn động hơn là, Vu phu t.ử vậy mà lại thích nương của Chu Quang Tông!!!
Hèn chi Vu phu t.ử đã lớn tuổi như vậy rồi, vẫn chưa chịu lấy vợ!
Hèn chi Vu phu t.ử lại đối xử tốt với Chu Quang Tông như vậy!
Hóa ra lại ôm tâm tư muốn cắm sừng An Viễn Hầu!
Không thể không nói một câu!
Đỉnh thật!
Vu phu t.ử thấy Tế t.ửu không nói gì, chỉ dùng ánh mắt phức tạp nhìn mình.
Biết chuyện của Chu Quang Tông lần này sẽ không dễ dàng bỏ qua như vậy.
Nhưng nghĩ đến vẻ mặt đau đớn tột cùng của Liên nương khi biết chuyện.
Chu Quang Tông lại dùng đôi mắt giống hệt Liên nương cầu xin nhìn mình.
Vu phu t.ử thực sự không thể làm ngơ được.
"Tế t.ửu..."
Ngay lúc ông ta định nói thêm gì đó, Tế t.ửu Quốc T.ử Giám đưa tay ngăn cản ông ta.
"Vu phu t.ử, Chu Quang Tông không phải đệ t.ử của ông đúng không?"
"Sao ông lại quan tâm hắn ta như vậy?"
"Lão phu nhớ ông hình như vẫn chưa thành thân mới phải, lẽ nào?..."
Lời của Tế t.ửu Quốc T.ử Giám khiến bách tính ăn dưa liên tưởng vô hạn.
"Đúng vậy, sao vị phu t.ử này lại thiên vị tên học t.ử này như thế?"
"Học t.ử gì chứ, chỉ là một kẻ tiểu nhân không dung nạp được người khác thôi!"
"Nói tiểu nhân còn là nhẹ đấy, vì thỏa mãn tư lợi của bản thân mà đi hãm hại đồng song, gọi là cặn bã thì đúng hơn."
"Các ngươi nhìn kỹ xem, vị phu t.ử này và tên cặn bã kia thật sự có vài phần giống nhau đấy."
"Không thể nào, Tế t.ửu chẳng phải nói phu t.ử chưa thành thân sao?"
"Chưa thành thân không có nghĩa là không có con nối dõi! Thời buổi này loại người nào mà chẳng có!"
"Đúng vậy, quả dưa của Vĩnh Ninh Hầu dạo trước các ngươi quên rồi sao?"
"Đã có người vội vàng muốn đổ vỏ rồi, còn chuyện gì mà không thể xảy ra nữa!"
Những lời của bách tính ăn dưa, giống như lột sạch quần áo của Vu phu t.ử giữa thanh thiên bạch nhật.
Khiến ông ta không còn mặt mũi nào nhìn ai.
Ông ta quả thực có tình cảm với Liên nương, nhưng giữa bọn họ hoàn toàn trong sạch.
Đám bách tính ngu muội này sao có thể tùy tiện vu khống bọn họ!!!
Khương Minh Thành và Phan Thiện Vũ cúi gằm mặt, liều mạng nhịn cười.
Chỉ sợ nhìn thấy sắc mặt đỏ bừng của Vu phu t.ử, sẽ nhịn không được mà bật cười thành tiếng.
Dù sao Vu phu t.ử cũng từng dạy bọn họ vài tiết học.
Bọn họ không thể gánh cái danh bất kính với sư trưởng được.
"Ta và Liên nương hoàn toàn trong sạch!"
"Đối với Quang Tông cũng chỉ là sự quan tâm của trưởng bối dành cho vãn bối mà thôi."
"Tế t.ửu sao lại nói ta như vậy?"
Vu phu t.ử nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, gân xanh trên trán nổi lên.
"Ta nói gì cơ?"
"Còn nữa, Liên nương là ai?"
Tế t.ửu vô tội chớp chớp mắt, trong lòng thầm nghĩ.
Ngay cả Tiểu tiên nữ cũng ghét cái thứ ch.ó má này, chắc chắn không phải loại tốt đẹp gì.
Có thể hố được lần nào hay lần đó!
"Ông..."
Vu phu t.ử ngẫm nghĩ lại, Tế t.ửu hình như thực sự chưa nói gì cả!
Nhưng ông không nói gì mới càng tồi tệ hơn!
Bây giờ bách tính xung quanh đoán già đoán non đủ kiểu rồi!
【Ha ha ha ha, cười c.h.ế.t ta mất!】
【Vu phu t.ử này bị ngốc à!】
【Đây chẳng phải là lạy ông tôi ở bụi này sao!】
【Với cái IQ này rốt cuộc làm sao mà làm được phu t.ử Quốc T.ử Giám vậy!】
【Hèn chi lại bị gian tế Bắc Lịch xoay như chong ch.óng!】
Trong đầu Chu Quang Tông ong ong một mảng.
Vu phu t.ử cái đồ ngu xuẩn này!
Sao lại lôi nương vào chuyện này rồi!
Xong rồi! Phen này xong đời thật rồi!
Bách tính ăn dưa lập tức phấn khích hẳn lên!
Liên nương?
Nghe là biết tên của nữ t.ử rồi!
Lẽ nào là mẫu thân của tên học t.ử cặn bã kia?
Vậy mà thực sự quen biết nhau!
Ăn được dưa lớn rồi!!!
Nhìn thấy những ánh mắt không ngừng dò xét mình xung quanh.
Vu phu t.ử không thở nổi, trợn trắng mắt, ngất xỉu!
