Tiết Lộ Tiếng Lòng, Cả Triều Văn Võ Đều Muốn Nghịch Thiên Cải Mệnh - Chương 249: Vẽ Cho Hắn Một Cái Bánh Vẽ Trước

Cập nhật lúc: 27/04/2026 10:39

Khương Minh Thành lúc này đầy đầu hắc tuyến, cái gì gọi là xách dép cũng không đuổi kịp?

Hắn không phục!

【Đâu chỉ có vậy, Tam ca ca ngoài việc khịa Diệp Dương công chúa, thì chính là đang trên đường khịa Diệp Dương công chúa!】

【Hai người cộng lại đều không quá ba tuổi!】

Tiểu chính thái không chút lưu tình nhả rãnh.

Khương Minh Thành cảm thấy n.g.ự.c như bị trúng một mũi tên, có chút chột dạ nghĩ, hắn thật sự thường xuyên khịa Diệp Dương sao?

Có sao? Hình như thật sự có....

Bây giờ hắn sửa còn kịp không?

"Khương huynh?"

Khất Nhan Lăng thấy Khương Minh Thành cứ ngây ngốc không phản ứng, giơ tay quơ quơ trước mắt hắn.

"Ồ ồ! Ta vừa nãy đang nghĩ, nơi nào phù hợp với yêu cầu của Tứ hoàng t.ử!"

Khương Minh Thành cười giả lả nói.

【Tam ca ca thật nhiệt tình!】

【Cái sự nhiệt tình này dùng trên người mình, Tam tẩu tẩu còn xa sao?】

Khương Uyển Uyển lải nhải.

Khương Minh Thành cảm thấy n.g.ự.c lại bị trúng mũi tên thứ hai!

Hắn cảm thấy hắn quá oan uổng rồi, đại ca nếu không phải dựa vào Quai Bảo, bây giờ vẫn còn ế kìa!

Huống hồ còn có nhị ca nữa!

Hắn chỉ là tiểu tam trong nhà, đã đủ tranh khí rồi!

Phi phi phi! Tiểu tam gì chứ! Hắn mới không phải tiểu tam......

"Khương huynh?"

Khất Nhan Lăng thấy Khương Minh Thành lại im lặng, thăm dò gọi.

"Vừa nãy được Tứ hoàng t.ử gợi ý, nghĩ ra một ý tưởng kiếm tiền!"

Khương Minh Thành thuận miệng bịa chuyện.

Đồng t.ử Khất Nhan Lăng co rụt lại, Khương huynh được hắn gợi ý? Nghĩ ra ý tưởng kiếm tiền......

Hắn gợi ý cho Khương huynh lúc nào?

Sao hắn không biết?

Lẽ nào đây chính là khoảng cách giữa hắn và Khương huynh sao?

Thảo nào việc buôn bán của Khương huynh ngày kiếm đấu vàng! Hắn nhất định phải học hỏi Khương huynh thật tốt!

"Ý tưởng gì? Có thể nói cho ta nghe thử không?"

"Khương huynh yên tâm, ta tuyệt đối không phải muốn học lỏm, chỉ đơn thuần là muốn nghe thử thôi!"

Khất Nhan Lăng mang dáng vẻ "yên tâm, ta chắc chắn học lỏm", ánh mắt sáng rực nhìn chằm chằm vào Khương Minh Thành.

Khương Minh Thành cũng không ngờ Khất Nhan Lăng sẽ mở miệng hỏi, cái đầu nhỏ nhanh ch.óng xoay chuyển.

"Tứ hoàng t.ử vừa nãy không phải hỏi ta, nơi nào phong cảnh tươi đẹp sao?"

"Ngoài kinh thành có một rừng hoa đào, cảnh sắc vô cùng xuất chúng, rất nhiều lang quân nữ lang đều thích đến đó du ngoạn!"

"Đường đi cũng không tính là xa, nhưng dù sao cũng là ở ngoài thành, ngoài rừng hoa đào ra, những thứ khác cái gì cũng không có!"

"Ta vừa nãy nghĩ, nếu ở gần rừng đào, dựng lên vài gian nhà, cho mọi người đến du ngoạn nghỉ chân."

"Tiện thể bán chút đồ ăn, đồ trang sức linh tinh, hẳn là có thể kiếm được bạc!"

Khương Minh Thành càng nói mắt càng sáng, vốn chỉ là lời nói thoái thác để lừa gạt Tứ hoàng t.ử Bắc Lịch.

Nhưng nghĩ lại thật sự có thể thực hiện được!

Rừng hoa đào vốn dĩ vì cảnh sắc tươi đẹp, lang quân và tiểu nương t.ử trong kinh thành đều thích đến đó đạp thanh.

Sau khi chuyện của Tống Thái phó và Tống phu nhân truyền ra, nơi đó càng được vô số lang quân và tiểu nương t.ử trẻ tuổi săn đón!

Mối làm ăn này nói không chừng thật sự có thể thành!

【Đệt, ta thừa nhận ta nói chuyện với Tam ca ca hơi lớn tiếng!】

【Cái đầu này của Tam ca ca, gặp chuyện kiếm tiền, xoay chuyển cũng quá nhanh rồi đi!】

【Hình mẫu của khu du lịch phong cảnh đều bị hắn nghĩ ra rồi!】

【Lấy rừng hoa đào làm trung tâm, xung quanh xây thêm nhiều nhà cửa, ăn mặc ở dùng dạo chơi, toàn bộ đều sắp xếp đầy đủ!】

【Đây chẳng phải là trở thành "thánh địa hẹn hò" trong kinh thành rồi sao!】

【Tuyệt đối có tiền đồ lớn a!】

【Ý tưởng này của Tam ca ca cũng quá đỉnh rồi đi!】

【Trước kia sao ta không nghĩ ra nhỉ!】

【Đã lâu không giương cờ rồi, hôm nay ta phải một lần nữa giương cao ngọn cờ vì Tam ca ca!】

【Tam ca ca 666!】

Khương Uyển Uyển kích động hét lên.

Khương Minh Thành cũng vô cùng kích động, Quai Bảo khen hắn rồi!

Quai Bảo nói ý tưởng này của hắn tốt!

Quai Bảo nói muốn giương cờ vì hắn!

Lát nữa tiếp Tứ hoàng t.ử Bắc Lịch xong, hắn sẽ đi tìm Mạnh tiểu thúc.

Thủy Vân Gian bây giờ đã giao toàn quyền cho Tư Tư tỷ rồi, Mạnh tiểu thúc cũng rảnh rỗi không ít ngày rồi, nên hành động thôi!

Mạnh Kỷ Vân đang ở nhà mỹ mãn đọc thoại bản liền hắt hơi hai cái.

Mạnh Kỷ Vân xoa xoa mũi, có chút nghi hoặc gãi gãi đầu, ai đang mắng hắn sau lưng vậy?

Không phải là con cọp cái Trần Tư Tư đó chứ......

Khất Nhan Lăng nhìn Khương Minh Thành ngày càng hưng phấn, khẳng định mối làm ăn này chắc chắn có thể làm lớn!

Trong đầu không ngừng phân tích, Bắc Lịch có thể bê nguyên xi một cái không!

Ngay lúc Khương Minh Thành và Khất Nhan Lăng đang bão não, thị vệ cuối cùng cũng chạy về rồi!

Khương Minh Thành dẫn Khất Nhan Lăng và thị vệ đi ăn uống dọc đường, rất nhanh ánh tà dương đã rải đầy trên đường phố.

Khương Minh Thành chỉ đường đi rừng hoa đào cho Khất Nhan Lăng.

Lại báo vị trí của Khương phủ, bảo Tứ hoàng t.ử Bắc Lịch có việc không có việc đều đến tìm hắn, sau đó ôm Khương Uyển Uyển trở về Khương phủ.

Vừa vào phủ liền gặp Mục Tư Nhan vội vã chạy tới.

【Đại tỷ tỷ!】

【Vậy mà lại là đại tỷ tỷ!】

【Không biết đại tỷ tỷ dạo này đang bận gì, đã lâu không gặp đại tỷ tỷ rồi.....】

Khương Uyển Uyển nãi thanh nãi khí nói.

Mục Tư Nhan thở dài không thành tiếng, kể từ sau khi cổ trùng của Thái t.ử được giải quyết, sư phụ liền vùi đầu bắt đầu nghiên cứu ôn dịch.

Thậm chí viết thư bảo sư huynh đem toàn bộ y thư đến kinh thành, xem ra là định ở lại kinh thành lâu dài rồi.

Khoảng thời gian này, hắn luôn bị sư phụ bắt đi làm cu li, ngay cả Nam Phong Tiểu Quán cũng ít về.

Nếu không phải hôm qua Thái t.ử Bắc Lịch phái người đưa mật thư cho hắn, sư phụ còn chưa chắc đã chịu thả hắn ra!

Không được, hắn nhất định phải bảo sư phụ gọi thêm hai sư huynh đến, hắn thật sự gánh không nổi nữa rồi!

Mọi người ở Nam Phong Tiểu Quán còn đang mong ngóng hắn trở về kìa.....

"Đại tỷ!"

"Sao tỷ đều có quầng thâm mắt rồi?"

Mục Tư Nhan trừng mắt nhìn Khương Minh Thành một cái, đúng là bình nào không mở lại xách bình đó!

"Đừng nhắc nữa! Đều là nước mắt chua xót!"

"Phụ thân có trong phủ không?"

Mục Tư Nhan hỏi.

"Không biết nha, cha dạo này hình như khá bận, đại tỷ đi xem thử chẳng phải sẽ biết sao!"

"Đúng lúc đệ có việc phải ra ngoài một chuyến, đại tỷ tỷ tiện thể bế Quai Bảo về luôn nha!"

"Đa tạ đại tỷ!"

Khương Minh Thành nói xong, liền nhét Khương Uyển Uyển vào lòng Mục Tư Nhan, ngồi lên xe ngựa đi đến Mạnh phủ tìm Mạnh tiểu thúc rồi!

Mục Tư Nhan cười xoa xoa tóc mái của Khương Uyển Uyển, ôm nàng đi về phía Lan Chỉ Hiên nơi Chu thị ở.

Lúc này Khương Lỗi đang ở trong cung, cùng vài vị đại thần thảo luận chuyện của Khất Nhan Lăng và Nhạc Chiêu công chúa.

"Thần cảm thấy chuyện này khả thi!"

Tống Thái phó mở miệng nói trước.

"Nếu là trước kia, thần còn chưa nắm chắc!"

"Nhưng theo lời Nhạc Chiêu công chúa vừa nói, Tứ hoàng t.ử Bắc Lịch rõ ràng là đã thích nàng ấy rồi!"

"Vậy không gian chúng ta có thể thao tác liền nhiều rồi!"

"Hoàng thượng hoàn toàn có thể nói, không nỡ xa Nhạc Chiêu công chúa, để Nhạc Chiêu công chúa hai năm nữa mới gả!"

"Vốn dĩ công chúa xuất giá, đặc biệt còn là gả đến nước khác, liền phải chuẩn bị một khoảng thời gian!"

"Nếu Tứ hoàng t.ử Bắc Lịch thật sự thích Nhạc Chiêu công chúa, cho dù chỉ thích một chút xíu, nhất định sẽ đồng ý!"

"Hắn không phải muốn thay đổi cuộc sống du mục của Bắc Lịch, muốn học trồng trọt sao?"

"Chúng ta hoàn toàn có thể đồng ý!"

"Nhưng phải đợi sau khi Nhạc Chiêu công chúa gả qua đó, mới có thể thực hiện những điều này!"

"Vẽ cho hắn một cái bánh vẽ trước, dù sao cũng là chuyện của hai năm sau!"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Tiết Lộ Tiếng Lòng, Cả Triều Văn Võ Đều Muốn Nghịch Thiên Cải Mệnh - Chương 249: Chương 249: Vẽ Cho Hắn Một Cái Bánh Vẽ Trước | MonkeyD