Tiểu Bạch Tiểu Hắc - Chương 17: Gia Sản

Cập nhật lúc: 20/08/2026 08:04

Cuối cùng Tiểu Hắc cũng biết tài nấu nướng của Tiểu Bạch bắt nguồn từ đâu.

Nếm một miếng thức ăn mà gần như muốn tan cả lưỡi, Tiểu Hắc mới hiểu thế nào là "núi cao còn có núi cao hơn". Lấy một người phụ nữ như thế này về làm vợ, đàn ông chắc chắn phải mua t.h.u.ố.c giảm cân về uống.

"Tiểu Hắc……"

Tiểu Bạch bưng bát cơm, vẻ mặt đáng thương dùng khuỷu tay huých huých Tiểu Hắc – người chỉ ăn mà chẳng nói lời nào. Bị Tiểu Hắc liếc cho một cái, cậu lại tiếp tục ủ rũ cắm cúi ăn cơm trắng.

"Chị……"

Đều tại chị cả, tự nhiên lại nổi hứng chăm chỉ làm gì không biết, hu hu……

Nhận được ánh mắt oán trách của em trai, Thích Phong Tát lấy đũa chỉ vào mấy món ăn: "Mọi người ăn uống vui vẻ nhé!"

Đồ uống không có ngoại lệ, đều là nước cam – thứ mà chị Tát yêu thích nhất.

Tiểu Bạch bị bắt nạt, ủy khuất đỏ hoe mắt nhìn sang bên này rồi lại nhìn sang bên kia, nhưng cả hai món ăn cậu đều không dám động đũa vào. Hu hu…… Tiểu Hắc à, cậu nhất định đừng vì chị tôi nấu ăn ngon mà thay lòng đổi dạ đấy, hu hu, chị tôi là người trăng hoa nhất, bạn trai lúc nào cũng có tới tận sáu người, mỗi người thay phiên nhau đến, đến chủ nhật mới được nghỉ, cậu đừng có bị mê hoặc……

Ăn xong, Tiểu Hắc lấy khăn giấy lau miệng, vẻ mặt không cảm xúc nói: "Cũng tạm, nhưng không ngon bằng Tiểu Bạch nhà tôi nấu!"

"Tiểu Hắc~~~~~~~~~~!"

Tiểu Bạch cảm động bỏ bát cơm vẫn còn hơn nửa xuống, lao tới ôm chầm lấy cậu, vẫn là Tiểu Hắc của cậu tốt nhất!~~ Nhưng kết quả là bị một cú đá thẳng vào ghế, chỉ còn cách sờ bụng ngồi xuống tiếp tục ăn cơm trắng, tuy nhiên ánh mắt đã rõ ràng mang theo ý cười.

Chị Tát thì cười xuề xòa, xì, bảo không ngon mà mỗi mình cậu ta ăn hết hơn nửa số năm món, nói ra thì ai tin chứ, câu này cũng chỉ lừa được thằng em ngốc Tiểu Bạch nhà cô mà thôi. Ừm, Tiểu Bạch, Tiểu Nhan, cái tên này đặt đúng là chuẩn!

"Chị, chị mau đi gặp mấy người bạn cũ của chị đi, lâu rồi không gặp chắc họ sẽ nhớ chị lắm."

Chị Tát nhướn mày nhìn cậu một cái: "Chiều nay không có tiết."

"Vâng ạ."

Cậu bày ra vẻ mặt tội nghiệp.

"Đồ trọng sắc khinh chị." Sờ mặt em trai một cái, Thích Phong Tát cầm balo đi về phía cửa, trước khi ra khỏi cửa, cô nói với Tiểu Hắc – người đang rửa bát trong bếp: "Chị vẫn còn ở quán cà phê, nếu có việc gì hai đứa cứ đến tìm chị."

Quay đầu lại vẫy tay với Tiểu Bạch, cô ung dung mở cửa bước đi.

Vừa lúc chị Tát đi khỏi, Tiểu Bạch liền lẻn vào bếp, ôm c.h.ặ.t eo Tiểu Hắc từ phía sau. Tiểu Hắc không thèm để ý đến cậu, chỉ tiếp tục rửa bát đĩa một cách thong thả. Nhưng thời tiết này mà hai người dính sát vào nhau như thế này thì đúng là hơi nóng.

"Không có việc gì thì ra ngoài đi, không thấy tôi đang rửa bát à?"

Khi sắp xếp lại mấy cái đĩa, người sau lưng cũng cứ động đậy theo, cuối cùng làm Tiểu Hắc thấy phiền.

"Một lát nữa chúng ta đi chơi đi, chúng ta còn chưa hẹn hò lần nào cả đấy, Tiểu Hắc~~~!"

Để cằm lên vai Tiểu Hắc, tay Tiểu Bạch lại ngoan ngoãn một cách lạ thường, chỉ vòng quanh eo Tiểu Hắc không nhúc nhích.

Hẹn hò à?

Tiểu Hắc trầm ngâm một lát.

"Cậu muốn đi đâu chơi?"

"Công viên giải trí thế nào? Địa điểm hẹn hò kinh điển của các cặp đôi đó!"

"Cậu chắc đấy là địa điểm hẹn hò kinh điển của các cặp đôi chứ không phải là của các cặp mẹ con?"

Trẻ con mới thích đến công viên giải trí chứ?

"Đi mà, đi mà~!"

Tiểu Bạch liên tục cọ cọ sau lưng cậu, ra vẻ "không đi thì tôi vẫn cứ cọ tiếp".

"Đổi chỗ khác bình thường hơn được không? Hay là vì cậu đọc tiểu thuyết thấy toàn nhân vật đến công viên giải trí chơi nên chúng ta cũng phải thế?"

Bị nói trúng tim đen, Tiểu Bạch ậm ừ vài tiếng rồi im bặt, cậu thực sự không nghĩ ra hai người con trai có thể đi đâu hẹn hò. Hơn nữa từ khi công viên giải trí xây xong cậu còn chưa được đi chơi lần nào, đi một lần thì có làm sao đâu.

"Nếu chúng ta muốn đi chơi, cậu đuổi chị gái cậu đi làm gì?"

Tháo găng tay, rửa tay, Tiểu Hắc kéo cái "búp bê siêu to" sau lưng đi về phía phòng khách. Đến trước ghế sofa định ngồi xuống, nhưng Tiểu Bạch vẫn không chịu nhường. Cậu cũng chẳng khách sáo, ấn thẳng Tiểu Bạch xuống ghế sofa, rồi ngồi luôn lên đùi cậu.

Cứng, hơi cộm, rõ ràng không thoải mái bằng ghế ngồi.

"Chị vốn định tìm Huy ca ca mà, em chỉ để chị ấy đi sớm hơn một chút thôi, Huy ca ca chắc chắn sẽ rất muốn gặp chị ấy."

Huy ca ca?

Tiểu Hắc nhớ tới người đàn ông có đầy sẹo trên mặt và tay kia, nhưng hắn ta không phải thích đàn ông sao? Sao Tiểu Bạch lại nói như thể hắn thầm thương trộm nhớ chị gái cậu thế?

"Huy ca ca có phải là ông chủ quán cà phê cạnh trường không?"

"Ừ đúng đấy, sao cậu biết?"

"Trưa nay tôi gặp chị cậu ở đó, chị ấy bảo ông chủ ở đó là bạn của chị."

Đẩy Tiểu Bạch ra, Tiểu Hắc vẫn ngồi xuống ghế sofa, thật không hiểu phụ nữ thích ngồi lên đùi người khác ở chỗ nào, vừa không thoải mái lại chẳng chắc chắn.

Bị đẩy ra, Tiểu Bạch cởi giày, nửa nằm tựa vào sofa, gác chân lên đùi Tiểu Hắc, thoải mái duỗi dài người trên ghế.

"Lại sắp đến ngày giỗ của Kiệt ca ca rồi, mỗi dịp này tâm trạng Huy ca ca đều rất bất ổn, năm nào chị cũng đến ở bên anh ấy qua khoảng thời gian này. Huy ca ca…… rất đáng thương, sau khi Kiệt ca ca qua đời hơn hai năm, anh ấy mới dần hồi phục."

Người đã mất dĩ nhiên không còn đau đớn, chỉ tội cho kẻ sống sót, riêng cổ tay anh ta thôi cũng đã có đến hai mươi bốn vết rạch……

Hai mươi bốn vết rạch…… Thật không thể tưởng tượng được cổ tay người đàn ông lúc đó sẽ t.h.ả.m hại đến mức nào.

Tiểu Hắc cúi đầu nhìn cổ tay mình, nỗi đau buồn đến mức nào mới khiến một người đàn ông phải liên tục làm tổn thương chính mình để mong tìm kiếm người yêu đã mất? Nếu cậu và Tiểu Bạch……

Rùng mình một cái, cậu không dám tưởng tượng.

"Tiểu Hắc, cậu làm sao vậy?"

Một bàn tay màu mật, không quá rộng lớn, vỗ lên vai cậu, bất ngờ khiến cậu vô cùng an tâm. Tiểu Hắc nhìn chằm chằm Tiểu Bạch một hồi lâu, đến mức cậu phát khiếp.

"Cậu có bao giờ nghĩ chúng ta cũng có thể sẽ đến bước đó không?"

Tiểu Bạch cứ nài nài ép ép cả người về phía Tiểu Hắc, cho đến khi đổi thành cậu ngồi trên đùi Tiểu Hắc, mới ôm lấy cổ cậu, đặt trán cậu lên trán mình, hai người nhìn thẳng vào mắt nhau ở khoảng cách gần sát. Tiểu Hắc có bốn con mắt, hai con là bị đúp.

Hôn nhẹ môi Tiểu Hắc, Tiểu Bạch gục đầu vào hõm cổ cậu, bắt lấy tay phải của cậu nghịch ngợm một cách nhàm chán.

"Nói thật là tôi đã từng sợ. Trước kia tôi cũng đã nghĩ nếu chị không giúp chúng ta thì làm thế nào? Chúng ta có phải cũng bị ép buộc phải chia xa, rồi cũng như Huy ca ca và Kiệt ca ca, liều mạng chống lại tất cả chỉ để được ở bên nhau, nhưng dù có buồn bã và tuyệt vọng thế nào, tôi cũng sẽ không nghĩ đến việc tự sát, bởi vì chỉ có sống mới có hy vọng."

Chỉ có sống mới có hy vọng. Nếu ngày đó hai người kia cũng có nhận thức như vậy, bi kịch có lẽ đã không xảy ra. Kiệt ca ca mất, Huy ca ca cũng cắt đứt quan hệ với gia đình, một mình đến thành phố này. Hai gia đình từng cố chấp ngăn cản họ cuối cùng cũng mất đi con trai. Rất nhiều người hối hận, nếu ngày đó đối xử với hai đứa trẻ đó không tàn nhẫn đến vậy, liệu bây giờ chúng có còn sống tốt không……

Chỉ là, thời gian trôi qua không bao giờ cho người ta cơ hội hối hận. Những chuyện đã xảy ra, về sau có cố gắng đến đâu cũng chẳng thể nào bù đắp.

"Sao lại là sợ chị cậu không đồng ý, còn bố mẹ cậu thì sao?"

"Bố mẹ?"

Tiểu Bạch ngẩng đầu nhìn Tiểu Hắc đầy ngạc nhiên. "Bố mẹ tôi bây giờ là bố mẹ nuôi. Họ chỉ nhớ tới tôi khi nào cần lấy tiền của chị tôi thôi, nên hôm qua tôi mới nói mẹ gọi điện thoại đến chỉ biết khóc, bởi vì chỉ cần tôi mềm lòng nói với chị là chị sẽ đưa tiền cho bà ấy."

"……"

"Sở dĩ chị tôi để tôi một mình ra đây cũng chỉ muốn tôi được sống tốt. Ở bên cạnh họ…… thực ra cũng chẳng khác gì kẻ mắc nợ, dù vẫn phải gọi họ là ông bà, nhưng chị nói dù sao họ cũng đã nuôi nấng chúng tôi lớn, dù đối xử không tốt nhưng nếu không có họ thì hiện tại chúng tôi còn chẳng ra sao ấy! Đến khi tôi qua mười tám tuổi, chị sẽ đưa cho họ một khoản tiền rồi tách hộ khẩu của hai chị em ra."

Vốn Tiểu Hắc định hy sinh hình tượng để an ủi Tiểu Bạch, vậy mà xoay mặt cậu lại thì chẳng thấy vẻ buồn bã nào, trái lại còn là vẻ không quan tâm. Thấy vẻ mặt khó coi của cậu, Tiểu Bạch cười phá lên: "Tôi đã có người chị gái tuyệt vời nhất thế gian, bố mẹ đối với tôi có hay không cũng chẳng còn quan trọng nữa. Bây giờ tôi còn có cậu nữa, tôi cảm thấy mình đã là người hạnh phúc nhất thế gian rồi."

Chị tôi bảy tuổi được bố mẹ nuôi nhận về, khi đó bọn tôi đã là chị em trên danh nghĩa. Năm chị ấy mười sáu tuổi, trên đường đến trường cấp ba nhập học, xe buýt bọn tôi đi bị tai nạn. Bố mẹ lấy thân mình che chắn cho chị, nhờ vậy chị mới giữ được mạng. Kể từ khi bố mẹ ruột qua đời, người chị chỉ hơn tôi bốn tuổi ấy trở thành chiếc ô duy nhất của tôi. Dù sau đó có được nhận nuôi đi nữa, thực ra cũng chính là chị, người chị mới mười sáu tuổi ấy, đã nuôi nấng và thương tôi.

Tôi chưa từng cảm thấy là chị đã hại c.h.ế.t bố mẹ, ngược lại, nếu chị không sống sót, thì tôi chẳng phải là một đứa đáng thương rồi sao? Có lẽ lúc đầu vì mất đi bố mẹ yêu thương nên thấy hơi không thích nghi, nhưng nhìn vào người chị luôn nỗ lực trưởng thành vì tôi…… Tôi có tư cách gì để oán hận?

Tôi chỉ muốn lớn lên thật vui vẻ, bù đắp lại tất cả niềm vui mà chị chưa từng được hưởng.

"Tiểu Hắc, còn cậu thì sao?"

"Tôi sao cơ?"

Nhìn cậu một cái, Tiểu Hắc thoải mái dựa vào ghế sofa, người đang ngồi trên đùi lập tức áp sát theo.

"Gia đình cậu ấy, tôi chưa từng nghe cậu kể bao giờ nhỉ!"

Cậu còn chẳng phải cũng mới kể lần đầu!

Tiểu Hắc thoải mái nhắm mắt lại, bị Tiểu Bạch c.ắ.n môi mấy cái, mới lười biếng lên tiếng.

"Mẹ tôi trước khi kết hôn với bố tôi đã có người yêu, nhưng ông ngoại tôi nhất quyết chia rẽ họ. Ông ấy muốn sáp nhập công ty nhỏ đang quản lý với một công ty khác, bên kia đưa ra điều kiện là liên hôn."

"Mẹ tôi sau khi gả tới không hề hạnh phúc, bà ấy luôn nhớ về người yêu bị ép phải rời xa, thậm chí bà ấy sẵn sàng từ bỏ toàn bộ cổ phần trong công ty chỉ để bố tôi ký vào đơn ly hôn. Vì vậy bố tôi nhanh ch.óng nhượng bộ, nhưng ông ấy cảm thấy việc đó làm ông mất mặt, nên điều kiện ông đưa ra lúc đó là bà phải sinh tôi ra. Không phải vì ông mong chờ sự ra đời của tôi, ông chỉ đơn giản là muốn làm cho người phụ nữ muốn bỏ rơi ông ấy phải đau khổ mà thôi."

Tiểu Hắc thản nhiên kể lại câu chuyện hơn hai mươi năm trước, như thể đang nói về chuyện không liên quan đến mình.

"……"

Tiểu Bạch bỗng nhiên cảm thấy, hình như mình đã chạm phải một chủ đề không nên đụng đến. Trước đây cậu mơ hồ biết rằng tính cách của Tiểu Hắc bây giờ sẽ liên quan đến gia đình và môi trường sống của cậu ấy, nhưng thực sự không ngờ lại là như thế này.

"Bố mẹ ly dị, mẹ tái hôn. Sau khi kết hôn với người đàn ông đó, bà ấy lại sinh thêm một trai một gái. Tôi ở với bố, ngoài tiền ra ông ấy chẳng cho tôi thứ gì cả, gia đình tôi đơn giản chỉ có vậy."

Tiểu Hắc đưa ra một kết luận, ý tứ súc tích và rõ ràng.

"Sai rồi."

Tiểu Bạch nghiêm túc lên tiếng, Tiểu Hắc mở một mắt nhìn vẻ mặt hiếm hoi nghiêm túc của cậu. Tiểu Bạch ôm cổ Tiểu Hắc, hôn hai cái chụt chụt lên má cậu: "Cậu còn có tôi và chị tôi nữa, chúng tôi cũng là người nhà của cậu rồi!"

Hiếm khi, Tiểu Hắc không hề chê nước miếng của cậu bẩn.

Một tiếng cười trầm thấp phát ra từ cổ họng, đôi mắt long lanh của Tiểu Hắc khiến Tiểu Bạch nổi lên ý đồ xấu. Sau khi trải qua một đề tài nặng nề như vậy, liệu có nên làm điều gì đó để hai người vui vẻ hơn không?

"Tiểu Hắc……"

Tiểu Bạch di chuyển một chân, đổi thành tư thế ngồi vắt vẻo lên đùi Tiểu Hắc, ôm eo cậu, ngẩng đầu nhìn cậu với đôi mắt lấp lánh.

"Làm gì?"

Tiểu Hắc cũng không nhúc nhích, chỉ nhắm mắt lại, dựa lưng vào thành ghế sofa, mặc cho đôi tay không yên phận của Tiểu Bạch lần mò khắp nơi.

"Chúng ta vào phòng đi được không?"

Áp sát tai Tiểu Hắc, hơi thở của Tiểu Bạch đã bắt đầu trở nên nặng nề, cậu dùng đầu lưỡi chậm rãi lướt qua vành tai Tiểu Hắc, cậu khó chịu cọ cọ d.ụ.c vọng đang dần thức tỉnh của mình lên bụng Tiểu Hắc.

"Tôi đau lưng."

"Một lát tôi mát-xa cho cậu, được không mà~!"

"Tôi nặng chân."

"Tôi bế cậu…… Tiểu Hắc cậu nặng quá, tôi bế không nổi……"

"……"

Kết quả, buổi hẹn hò mà Tiểu Bạch mong đợi bấy lâu, đã biến thành một buổi trà chiều và chuyện trên giường, nhưng chắc cậu sẽ chẳng quan tâm đâu.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.