Tiểu Bạch Tiểu Hắc - Chương 5: Người Nấu Cơm Và Người Rửa Bát
Cập nhật lúc: 20/08/2026 08:01
Mãi đến khi màn đêm buông xuống, cái tên bị Tiểu Bạch thầm gọi là "Thần Ngủ" mới lơ mơ bò dậy khỏi giường, lảo đảo vào phòng tắm. Trên đường đi, Tiểu Bạch nghe thấy vài tiếng va phải đồ đạc, kèm theo tiếng c.h.ử.i thề vọng ra. Tuy cách bố trí hai căn nhà giống nhau, nhưng những chi tiết nhỏ chắc chắn vẫn có khác biệt, chắc giờ Tiểu Hắc đã hoàn toàn tỉnh táo rồi nhỉ!
Hơi xấu xa cười khẽ hai tiếng, Tiểu Bạch bày bữa tối lên bàn thì tiếng nước trong phòng tắm cũng ngừng. Tiểu Hắc chỉ quấn quanh người một chiếc khăn tắm lớn rồi bước ra. Mái tóc đen hơi dài vẫn còn nhỏ nước, từng giọt men theo làn da trắng ngần trên n.g.ự.c trượt xuống. Không hiểu sao, Tiểu Bạch lại thấy mặt mình nóng dần lên.
Có chút mất tự nhiên, Tiểu Bạch vội quay đầu lại bày biện bát đũa, mặt hơi ửng đỏ nhưng trên làn da màu mật ong thì cũng không rõ lắm. Ngược lại, Tiểu Hắc chẳng hề ngại ngùng, thẳng thừng đi ngang qua Tiểu Bạch, mở cửa bước ra ngoài.
"..."
Vậy mà cứ thế đi ra ngoài luôn...
Tiểu Bạch đổ mồ hôi.
Chẳng mấy chốc, Tiểu Hắc đã quay lại. Anh mặc một bộ đồ thể thao màu đen, tóc đã khô được một nửa, tay còn cầm một chiếc khăn tắm mới tinh. Anh lặng lẽ đi qua người Tiểu Bạch, bỏ khăn vào phòng tắm, rồi ra ngoài ngồi vào bàn ăn, vừa ngồi xuống đã nói: "Tôi đói."
Ngủ suốt cả ngày chẳng ăn gì, nhìn cái dáng này thì tối qua có ăn hay không còn là một câu hỏi, không hiểu sao mà cậu ta cao được thế này.
Tiểu Bạch vừa nhai kỹ nuốt chậm vừa nhìn chằm chằm cặp chân dài thon thả của Tiểu Hắc dưới mặt bàn kính, hơi ghen tị. Còn cậu, ngày nào cũng ăn uống đúng giờ, sáng nào cũng uống một cốc sữa, tại sao chiều cao cứ dừng ở mức một mét bảy bảy mà không tăng nữa chứ? Thật là thất bại!
"Thêm bát nữa."
"..."
Phải công nhận rằng, có những thứ không thể so sánh được, ví dụ như khẩu phần ăn chẳng hạn.
Tiểu Bạch nhẩm tính, lượng Tiểu Hắc ăn trong bữa này chắc bằng cả ngày cậu ăn. Nhưng ăn rải rác với ăn dồn một bữa hẳn là hai chuyện khác nhau. Dù sao thì kết luận vẫn chỉ có một: Tiểu Hắc ăn nhiều hơn cậu, nên cao hơn cậu.
Ăn xong, Tiểu Hắc rất tự giác đi rửa bát. Thực ra Tiểu Bạch không định để Tiểu Hắc làm, vì dù sao cậu cũng là khách. Nhưng Tiểu Hắc đã lặng lẽ dọn bát đũa ra bếp rửa, động tác thuần thục khiến Tiểu Bạch an tâm về tính mạng của bát đĩa, nên cũng mặc kệ.
Không có việc gì làm, Tiểu Bạch ngồi trên ghế sofa, chẳng biết từ lúc nào đã quỳ trên đó, chỉ ló mỗi đầu ra phía sau nhìn dáng Tiểu Hắc đang bận rộn.
"Tiểu Hắc?"
"Gì?"
"...Thôi, không có gì."
Cho đĩa vào tủ sấy khô, Tiểu Hắc khó chịu liếc nhìn Tiểu Bạch: "Có gì thì nói mau, đừng có ấp a ấp úng."
Tiểu Hắc trên mạng và ngoài đời cũng chẳng khác gì nhau, đều hung dữ như vậy.
Tiểu Bạch ấm ức bĩu môi: "Tôi vốn không định hỏi đâu, tại cậu cứ ép tôi nên tôi mới hỏi đấy nhé!"
"Vậy cậu muốn hỏi gì?"
"Hai cô gái sáng nay, ai là bạn gái cậu vậy?"
Trợn mắt nhìn cậu một cái, Tiểu Hắc tháo găng tay cao su, rửa sạch tay.
"Đều không phải."
"Vậy à? Nhưng tôi nghe rõ họ nói..."
"Tôi nói không thì là không. Cậu có ý kiến gì không?"
Tiểu Hắc khoanh tay đứng sau sofa, nhìn xuống Tiểu Bạch từ trên cao, nheo mắt đầy nguy hiểm.
"Không, không, tuyệt đối không."
Tiểu Bạch lắc đầu như trống lắc. Tiểu Hắc trông có vẻ nguy hiểm quá, đáng sợ quá đi...
"Hừ!"
Tiểu Hắc ngồi xuống bàn máy tính, bắt đầu mày mò chiếc máy của Tiểu Bạch, vừa làm vừa không ngừng chê nó tệ đến mức nào, lại còn bảo một cái máy tính rởm cộng thêm một thằng chủ nhân ngốc nghếch hợp với nhau như đúc, nói đến mức Tiểu Bạch xấu hổ chỉ muốn cúi đầu chạm đất. Tuy nhiên, cậu vẫn kéo ghế ngồi cạnh Tiểu Hắc, vừa xem cậu làm vừa khiêm tốn học hỏi. Mỗi lần Tiểu Hắc chọn ra một lỗi, cậu lại liếc nhìn Tiểu Bạch một cái đầy ẩn ý. Tiểu Bạch ước tính sơ sơ, Tiểu Hắc đã nhìn cậu không dưới trăm lần.
Thực ra việc này cũng có lợi cho Tiểu Hắc, chủ yếu là giúp cậu vận động cổ, tránh ngồi máy tính lâu bị mỏi.
Tiểu Bạch nghĩ thầm với lòng áy náy.
Kiểm tra xong toàn bộ chương trình, Tiểu Hắc nghiêm túc nhìn cái đầu cúi gằm của Tiểu Bạch một lúc lâu, cuối cùng quyết định tặng chiếc máy tính này một bông hoa đỏ. Đành thôi, bị hành đến mức này mà vẫn chạy được, đúng là cái máy này lì thật, đáng được khen.
Còn Tiểu Bạch, nhìn thấy biểu tượng "Xếp hình" trên màn hình, cười hề hề hai tiếng, rồi bị ai đó vỗ một cái vào sau gáy, lập tức im bặt.
"Cười ngốc gì thế!"
Tiểu Hắc nheo mắt nhìn Tiểu Bạch đang giả vờ ăn năn: "Tôi đói rồi, làm chút đồ ăn đêm đi."
Trán Tiểu Bạch lập tức nổi một hàng gạch đen. Tất nhiên, đây là hiệu ứng hoạt hình, ngoài đời thì không thể, nhưng chỉ có thế mới diễn tả được tâm trạng của cậu lúc này. Cậu ngẩng đầu nhìn đồng hồ, mới chỉ ba tiếng sau bữa tối thôi mà... Dạ dày của Tiểu Hắc rốt cuộc làm bằng gì vậy?
Mồ hôi tuôn như thác Niagara.
Dù nói vậy, Tiểu Bạch vẫn ngoan ngoãn làm "đồ ăn đêm". Nhìn Tiểu Hắc ăn hết chỗ đó nhanh gọn mà chẳng hề có vẻ thô tục, trong lòng cậu cũng có một chút thành tựu. Nhưng nhìn vóc dáng của Tiểu Hắc, tuy không gầy nhưng cũng chẳng hề mập... trông chẳng khác gì một kẻ đã đói mấy ngày liền!
Nhận thấy ánh mắt không lành, Tiểu Hắc ngẩng lên nhìn đôi mắt đang liếc xéo mình: "Nhìn gì mà nhìn! Dù có nhìn đến m.ó.c m.ắ.t ra cũng chẳng thể nào đẹp trai như tôi đâu!"
Miệng lưỡi độc ác!
Tiểu Bạch theo thói quen, trên trán lại hiện ba vạch đen.
"Đẹp trai thì có ích gì, đâu có ăn được."
Về ngoại hình, Tiểu Bạch không quá để tâm, cậu chỉ quan tâm chiều cao thôi. Tội nghiệp Tiểu Bạch chỉ có 1m77, nên cậu ghen ghét tất cả những ai cao hơn mình, còn đẹp hay xấu à... cậu chẳng bận tâm. Đàn ông, dựa vào thực lực mới là chính — đây là câu danh ngôn Tiểu Bạch luôn khắc cốt ghi tâm, xuất phát từ miệng chị gái cậu.
"Đẹp trai cũng có nhiều lợi ích lắm, nhưng phiền não cũng nhiều. Tiểu Bạch không thể hiểu được đâu."
Tiểu Hắc cười đầy vẻ tà khí, để lộ hàm răng trắng bóng. Nếu thêm hai chiếc răng nanh nữa thì quả thực trông y như một chàng ma cà rồng đẹp trai. Đáng tiếc, vị ma cà rồng này đang chẳng thèm giữ hình tượng, bưng bát húp súp ừng ực.
"Thôi khỏi, cái mùi vị đó mà trải nghiệm làm gì. Bị đàn bà đuổi theo chạy khắp nơi cũng đâu có sướng."
Đừng thấy Tiểu Bạch có vẻ thành thật, chứ cãi nhau thì cậu đâu có thiệt. Tiểu Hắc nhướng mày nhìn Tiểu Bạch đầy ngạc nhiên. Anh chàng đáng yêu, hơi ngờ nghệch trên mạng, hóa ra ngoài đời lại là một kẻ sắc sảo đấy chứ, đúng là không nhìn ra được.
Nhưng Tiểu Bạch như thế mới thú vị, nếu cứ ngơ ngơ mãi thì còn gì vui nữa.
"Không thể ngờ được..."
Khóe miệng Tiểu Hắc nhếch lên một nụ cười thân thiện (à không, thân thiện kiểu tà khí ấy), mắt dán c.h.ặ.t vào Tiểu Bạch từ trên xuống dưới khiến cậu sởn cả tóc gáy. Nếu có ai bưng bát canh, vừa húp vừa nhìn chằm chằm vào bạn với vẻ mặt ngon lành, vừa húp vừa chép miệng như đang hồi tưởng thì chắc chắn da gà của bạn sẽ chẳng ít hơn Tiểu Bạch.
Vô thức sờ tay, quả nhiên nổi một lớp da gà. Tiểu Bạch khoa trương nhìn xuống đất, tính xem có nên nhặt đống da gà đó lên để dành làm bữa sáng hôm sau không — chắc ăn cả ngày vẫn còn thừa.
"Tiểu Hắc, thu hồi ánh mắt của cậu lại. Nếu cậu chưa ăn no, trong nồi vẫn còn, đừng nhìn tôi bằng ánh mắt đó."
Cuối cùng không chịu nổi bị nhìn chòng chọc, Tiểu Bạch lên tiếng phản đối. Sao cậu cứ có cảm giác trong mắt Tiểu Hắc, mình chẳng khác gì bát canh đó vậy?
"Lười để ý đến cậu... No rồi."
Hài lòng ợ một tiếng, Tiểu Hắc đặt bát xuống, tự giác dọn bát đũa đi rửa, trông như một "người giúp việc siêu hạng". Chắc chỉ có trời biết, cậu hoàn toàn không biết nấu ăn, cũng hiếm khi rửa bát. Còn vụ động tác thuần thục thì hoàn toàn là ý kiến chủ quan của đồng chí Tiểu Bạch, không làm vỡ vài cái bát đĩa để "giữ an toàn" đã là rất có lỗi với lũ bát đĩa đang thót tim trong tay cậu rồi.
Nhìn Tiểu Hắc cần cù lao động, một suy nghĩ chợt nảy ra trong đầu Tiểu Bạch.
"Tiểu Hắc, cậu thích rửa bát thế à?"
Tiểu Bạch nhìn Tiểu Hắc với đôi mắt sáng lấp lánh. Vốn là một người thích sạch sẽ, Tiểu Bạch ghét nhất là rửa bát, cậu đặc biệt ghét cái cảm giác nhờn nhờn khi nước với dầu mỡ trộn lẫn vào nhau.
"Tàm tạm."
Tiểu Hắc trả lời lạnh lùng, chẳng biết cậu thích rửa bát thật hay chỉ là tiện tay dọn dẹp rồi chẳng hiểu sao lại lạc vào bếp.
"Tiểu Hắc sống một mình à?"
"Ừ."
"Vậy hay là tối nào Tiểu Hắc cũng sang ăn cơm chung với tôi nhé? Tôi nấu cơm, cậu rửa bát, được không?"
Tiểu Bạch phấn khích bật dậy khỏi ghế sofa, đôi mắt long lanh nhìn Tiểu Hắc không chớp. Ngay lúc cậu đang nghi ngờ không biết mắt mình có phát sáng được không thì cuối cùng Tiểu Hắc cũng miễn cưỡng gật đầu đồng ý.
Cái vẻ miễn cưỡng đó tự động bị Tiểu Bạch bỏ qua, dù gì Tiểu Hắc cũng đã nhận lời. Cậu vui mừng lao tới ôm chầm lấy Tiểu Hắc — người vẫn đang cầm đĩa trên tay. Haha, sau này cuối cùng cũng có người rửa bát rồi!
"Này này này, đừng ôm c.h.ặ.t thế. Tôi sẽ nghi cậu có ý đồ với tôi đấy, tranh thủ chiếm tiện nghi."
Không làm rơi đĩa xuống đất, Tiểu Hắc thấy công lực của mình cũng được đấy. Cậu ta mấy tuổi rồi còn chơi trò này?
"..."
"Đã bảo đừng ôm c.h.ặ.t thế mà cậu còn cố, muốn c.h.ế.t à?"
Tiểu Hắc lắc người định hất Tiểu Bạch xuống, nhưng kết quả Tiểu Bạch chỉ đung đưa theo như thể đang tập thể d.ụ.c nhịp điệu mà thôi.
"Haha."
Dường như nhận ra sự hung dữ của Tiểu Hắc chỉ là vẻ bề ngoài, Tiểu Bạch giờ chẳng hề sợ hãi. Thấy cậu không có dấu hiệu hối cải, Tiểu Hắc bị quấn c.h.ặ.t lúng túng đặt đĩa xuống, bắt đầu bảo vệ quyền lợi của mình. Muốn chiếm tiện nghi của trai đẹp đâu có dễ.
"Đưa đây."
"Cái gì?"
"Tiền ăn đóng góp."
"...Không cần đâu nhỉ?"
"..."
"Thôi được rồi được rồi, đừng đi, tôi nhận là được chứ gì."
Vậy là, ngay ngày đầu tiên gặp mặt, quan hệ của Tiểu Bạch và Tiểu Hắc đã có bước phát triển vượt bậc: từ bạn qua mạng nhảy sang hàng xóm, rồi một bước nữa thành cặp bài trùng — "người nấu cơm" và "người rửa bát".
