Tiểu Cô Nương Max Cấp Là Bảo Bối Của Tông Môn - Chương 1014

Cập nhật lúc: 24/04/2026 23:16

“Mọi người lúc nào cũng bận rộn đến mức chân không chạm đất, thông thường nhận một nhiệm vụ bên ngoài là đi mất mười mấy hai mươi ngày, nơi đây giống phòng ngủ hơn là một ngôi nhà.”

Chỉ có nỗ lực trở thành đệ t.ử chân truyền, bái được sư phụ.

Mới thực sự được coi là có cảm giác thuộc về.

Nhưng giờ đây, trong căn phòng các đệ t.ử nội môn ở lại náo nhiệt vô cùng.

Cảnh tượng trong tưởng tượng của Chưởng môn là mọi người đều đóng cửa đi ngủ đã không xuất hiện, những đệ t.ử được nghỉ phép không hề lười biếng, mà tụ tập lại với nhau thành tốp năm tốp ba.

Có mấy đệ t.ử nội môn lớn tuổi trở thành trung tâm, một đám tiểu đệ t.ử vây quanh bọn họ, nghe bọn họ giảng giải về các loại th-ảo d-ược trên tay, thỉnh thoảng lại vùi đầu chép lia lịa.

Ở phía bên kia, mấy đệ t.ử trẻ tuổi khoanh chân ngồi dưới đất, chi-a s-ẻ những gì thu hoạch được khi làm nhiệm vụ.

Xa hơn một chút, còn có người làm món ăn ngon, gõ cửa phòng hàng xóm.

Một khung cảnh hài hòa vui vẻ.

Chưởng môn đứng trên tầng mây, một bụng nộ khí lập tức bị dập tắt sạch sành sanh.

Thậm chí lão còn không nỡ đi xuống phá vỡ khung cảnh như thế này.

“Đây là...

đệ t.ử nội môn?"

Đệ t.ử nội môn là nơi “cuốn" nhất của cả tông môn.

Bọn họ không thể tu luyện một cách thả lỏng như đệ t.ử ngoại môn để chấp nhận sự thiếu sót của bản thân, cũng không có chỗ dựa vững chắc như đệ t.ử thân truyền để có thể toàn tâm toàn ý chỉ lo tu luyện.

Đa số bọn họ tư chất tạm ổn, tu vi tạm ổn, so với người trên thì không bằng, so với người dưới thì có thừa.

Bọn họ đã nhìn thấy thế giới rộng lớn hơn, biết được sự ưu tú của đệ t.ử thân truyền nên rất mực hướng tới.

Để vượt qua kỳ sát hạch, không bị đẩy lùi về làm đệ t.ử ngoại môn, bọn họ nỗ lực tu luyện.

Để bái được sư thừa, trở thành đệ t.ử thân truyền, bọn họ tứ phía tìm kiếm cơ duyên.

Trên vai dường như lúc nào cũng đè nặng gánh nặng, không thể lùi bước.

“Áp lực là động lực tiến bước, nhưng không thể là sự áp chế.

Tông môn chúng ta sắp xếp thời gian dày đặc như vậy, bọn họ còn phải tranh thủ làm việc của mình, tinh thần căng như dây đàn, hiệu quả tu luyện trái lại không cao."

Khương Phân đứng sau lưng Chưởng môn, nắm lấy thời cơ “dâng lời sàm".

“Con thấy thế này cũng khá tốt, người muốn nỗ lực thì tự khắc sẽ nỗ lực, người thấy sao ạ?"

Chưởng môn vốn đi lên từ đệ t.ử nội môn.

Trong ấn tượng, lúc mình làm đệ t.ử nội môn, mỗi ngày đều trôi qua trong việc luyện kiếm và làm nhiệm vụ, dường như lúc nào cũng có thứ gì đó thúc ép lão tiến về phía trước, ép lão phải leo lên trên.

Cẩn thận hồi tưởng lại, thậm chí chẳng có chuyện gì đáng để kỷ niệm.

Mãi đến sau này trở thành đệ t.ử thân truyền, có sư huynh đệ và sư phụ quan tâm mình, lão mới có thêm cảm giác thuộc về tông môn.

Nhưng giờ đây...

Căn phòng ngủ không còn chỉ là căn phòng nữa.

Mà giống một ngôi nhà hơn.

Chưởng môn đứng ở phía trên, không hiểu nổi vì sao những người này lại vui vẻ đến vậy.

Tu vi thấp, linh căn cũng không được, không nghĩ đến việc chăm chỉ tu luyện, một đám người cứ tụ tập lại thế kia, không nhìn thấy ngày mai và tương lai, chẳng lẽ lại là một chuyện rất đáng để vui mừng sao?

“Sư, sư phụ, người đừng giận sư cô nữa, người muốn mắng thì cứ mắng con đi, là con không khuyên nhủ sư cô và sư tỷ..."

“Tất nhiên là phải mắng con rồi!"

Chưởng môn không khách khí tặng cho Lễ Chân một cái gõ đầu, nhìn bộ dạng đau đến nhăn mặt của hắn.

“Con là đứa đi theo bên cạnh ta từ nhỏ, bài vở cũng tốt, tu hành cũng vậy, phương diện nào cũng cần cù, thế mới có thể tiến bộ được như bộ dạng hiện giờ.

Vi sư cứ ngỡ trong thời gian bế quan, con có thể phò tá sư tỷ con, quản lý Chính Nguyên tông cho tốt, kết quả lại thành ra thế này?"

Lễ Chân đáng thương xoa xoa cái đầu, cằm sắp đ-âm vào ng-ực đến nơi rồi.

“Nói đi, vì sao con lại đồng ý?"

Lễ Chân ngẩn người, Chưởng môn tức giận nói.

“Kế hoạch hoang đường như vậy, nếu con hoàn toàn không tán thành thì tất nhiên sẽ không đồng ý, lại còn giúp bọn họ giấu giếm ta, nói đi, cũng để ta biết cái này có gì hay."

“Cái này...

đối với Chính Nguyên tông cố nhiên không có ảnh hưởng gì lớn, nhưng đối với đệ t.ử tầng dưới cùng, ảnh hưởng cực kỳ lớn ạ."

Lễ Chân lắp bắp nói:

“Ban đầu đệ t.ử cũng không đồng ý, còn kháng tranh với sư tỷ bọn họ một hồi, nhưng sư cô dẫn đệ t.ử đi một vòng ở nơi đệ t.ử tầng dưới cùng ở, đệ t.ử lại hiểu ra rồi."

Những đệ t.ử đó, sống thật sự rất khổ cực.

Người ngoài chỉ cảm thấy ở trong tông môn đứng đầu tiên giới, chắc chắn là phong quang vô hạn, tiền đồ rộng mở.

Nhưng nhiều người chỉ nhìn thấy sự phong quang của những tu sĩ ở đỉnh kim tự tháp, mà lại bỏ qua nỗi khổ tâm của những đệ t.ử ngoại môn lót ở dưới đáy.

Chính Nguyên tông ba năm chiêu thu mấy trăm danh đệ t.ử.

Chỉ có số ít mấy người có thể trở thành đệ t.ử chân truyền.

Mười mấy hai mươi người có thể trở thành đệ t.ử nội môn.

Số còn lại, đều phải bị đưa đến ngoại môn.

“Phần lệ bọn họ nhận được có hạn, nhiệm vụ có thể nhận hầu hết đều là những thứ đệ t.ử khác không cần, đệ t.ử cũng lúc đó mới biết.

Con vào rừng Mê Huyễn g-iết quái, một chiêu tung ra thỏ gục cả đám, con chỉ thu lấy tai thỏ mà tông môn yêu cầu, đệ t.ử nội môn sẽ lục lọi những thứ giá trị khác trên người con thỏ.

Đệ t.ử ngoại môn nhận nhiệm vụ ở ngoài cùng, đến lượt bọn họ rồi, phải làm những công việc gian khổ nhất, dọn dẹp rừng cây, bới trong một đống r-ác xem có bảo bối gì bị người trước bỏ sót hay không, rất có thể cả ngày chẳng thu hoạch được gì."

Bọn họ bỏ ra nhiều thời gian nhất, làm những công việc tốn sức lực nhất, nhưng nhận được, lại chẳng bằng một phần vạn người đi trước.

Chưởng môn im lặng hồi lâu.

“Đó là chuyện không có cách nào khác."

Tông môn phân chia nội ngoại môn là vì tài nguyên có hạn.

Tài nguyên có hạn chỉ có thể dùng để cung cấp cho những đệ t.ử có tiềm lực đầu tư.

Rất nhiều tông môn bên ngoài thậm chí không chiêu thu đệ t.ử dưới Tam linh căn.

Chỉ có Chính Nguyên tông, không lấy linh căn định ưu liệt, cho rất nhiều đệ t.ử phế linh căn cơ hội, thế mới có những người như Thạch Dương.

“Đệ t.ử tự nhiên là biết, nhưng đệ t.ử lại cảm thấy lời Khương sư cô nói cũng không sai."

Khương Phân đột nhiên bị gọi tên sực tỉnh lại, lén lườm Lễ Chân một cái.

Nói chuyện thì cứ nói hẳn hoi đi.

Đột nhiên Q nàng làm gì?

Chưởng môn đầy vẻ bất lực.

Khương sư muội này thật là càng sống càng nghịch ngợm.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.