Tiểu Cô Nương Max Cấp Là Bảo Bối Của Tông Môn - Chương 348

Cập nhật lúc: 24/04/2026 17:15

“Nhìn thái độ của mọi người từ tán thưởng thiện chí lúc ban đầu, chuyển thành nghi ngờ địch ý, Khương Phân trong lòng bất lực, đại khái đã hiểu được Hợp Hoan Thành là một nơi quái đản như thế nào.”

Ân ái sẽ được khen ngợi, tất cả nhân vật độc thân đều phải bị đ-ánh đổ như kẻ thù chính trị.

Chủ thành này thật đúng là kỳ quái, chẳng lẽ bị tình thương...

Đợi khoảng một khắc thời gian, tiểu đội trưởng có chút không kiên nhẫn.

Hét lớn, “Đối tượng của ngươi đâu, không có đối tượng thì đến Hợp Hoan Thành làm gì!"

Khương Phân mơ màng có cảm giác như nhân vật chính trong dòng truyện nghịch tập bị chất vấn, không có tiền thì đến khách sạn năm sao làm gì, thật là hoang đường.

“Người đâu, bắt người lại."

“Buông cái tay bẩn thỉu của các người ra!"

Nghe thấy giọng nói thanh lãnh tao nhã này, mắt Khương Phân sáng lên, trong lòng coi như thở phào nhẹ nhõm.

Cuối cùng cũng đến rồi.

Ánh mắt của mọi người đều nhìn sang, ở khúc quanh cầu thang, một nam t.ử mặc y phục đen, dung mạo tuấn mỹ thanh lịch bước ra.

Ngũ quan của hắn thâm thúy, mày mắt ung dung, mỗi cử động đều mang một vẻ tao nhã, như là sự quý phái bẩm sinh, mái tóc dài màu xanh lục càng làm tăng thêm hai phần thần bí.

Hắn nhìn mọi người, giống như đế vương đang nhìn xuống thần dân của mình.

Khương Phân nhìn đến ngẩn ngơ, nàng vội vã hắng giọng.

Khước Tà cái đồ nhỏ này ăn diện chỉn chu một chút, vậy mà lại kinh diễm đến thế.

Xem ra lúc trước hóa thành bộ dạng này, cũng không phải không có chỗ tốt.

Khước Tà thanh lịch bước xuống từ cầu thang, đi tới bên cạnh chủ nhân nhà mình, bá đạo ôm lấy người vào lòng.

Môi mỏng khẽ mở, “Đây là nữ nhân của ta, ai dám động đến nàng?"

Khương Phân:

!!!

Nàng đâu có dặn câu này?

Dưới ánh mắt của mọi người, Khương Phân thẹn thùng ngã vào lòng Khước Tà.

Sờ một cái, cũng khá là có “chất lượng".

Nắm đ-ấm nhỏ đ-ấm vào ng-ực hắn, “Đáng ghét à~ nhiều người thế này mà."

Khước Tà nghẹn một họng m-áu, chỉ cảm thấy l.ồ.ng ng-ực sắp bị đ-ấm nát rồi.

Nghĩ đến nội dung trong thoại bản, thâm tình quấn quýt ôm nữ t.ử lại, dán sát vào tai nàng.

“Được, nghe nàng hết, đều nghe nàng hết, chúng ta về phòng nói chuyện có được không?"

Khương Phân thẹn thùng cúi đầu.

“..."

“Đợi đã!"

Hai người ôm nhau định bước lên lầu, tên tiểu đội trưởng nhìn đến ngây người mới vội vã lên tiếng ngăn cản, ánh mắt nhỏ láo liên nhìn qua lại giữa hai người.

“Hai người là một đôi?"

Chẳng lẽ còn cần chứng minh?

Khương Phân và Khước Tà trao đổi ánh mắt.

Khương Phân:

“Sơn vô lăng, thiên địa hợp, nãi cảm dữ quân tuyệt." (Núi không góc cạnh, trời đất hòa làm một, mới dám tuyệt tình cùng quân.)

Khước Tà:

“Đông lôi chấn chấn, hạ vũ tuyết..."

“Dừng dừng dừng!"

Tiểu đội trưởng đen mặt cắt ngang hành vi ân ái của hai người, “Ta hỏi hai người có phải là một đôi không?"

Giọng nói của hắn mang theo sự ngạc nhiên đầy ắp, giống như ông lão nghe thấy người trẻ tuổi nhận ch.ó làm con vậy, thật là hoang đường.

Ánh mắt nhỏ cứ nhìn chằm chằm giữa hai người, cuối cùng chỉ vào mái tóc dài màu xanh lục của Khước Tà.

“Hắn là tộc Tinh Linh?"

Tiêu rồi!

Con ngươi Khương Phân đảo lia lịa, y phục các thứ nàng có thể bảo Khước Tà thay trước, nhưng mái tóc dài màu xanh lục cực kỳ mang tính đại diện thân phận kia thì thế nào cũng không thay đổi được.

Không thể nói là tộc Tinh Linh, lỡ như bọn họ bắt Khước Tà chứng minh thì chẳng khác nào tự chui đầu vào rọ.

Khương Phân quyết định đ-ánh cược một phen, “Hắn là...

Kiếm Linh của sư phụ ta!"

“Kiếm Linh?"

Giọng nói của tiểu đội trưởng tràn đầy khó tin.

May mắn là Hợp Hoan Thành cách Chính Nguyên Tông còn mười vạn tám ngàn dặm, tin tức ở đây lại luôn bế tắc, không biết chuyện Khương Phân ấp trứng nở ra Kiếm Linh.

Trong ấn tượng của mọi người, người có thể sở hữu Kiếm Linh thông thường đều là những tu sĩ cao giai có tu vi thành đạt.

Khi ngẩng đầu lần nữa, ánh mắt tiểu đội trưởng nhìn Khước Tà cũng không còn nghi ngờ như thế nữa, nhưng lại có thêm hai phần dò xét kỳ lạ khó mà nói rõ được.

“Hai người... bỏ nhà đi bụi à?"

Khương Phân đảo đảo nhãn cầu, “Đúng vậy."

“Sư phụ ngươi không đồng ý chuyện tình cảm của ngươi và hắn, đ-ánh uyên ương chia lìa, nên hai người vì muốn được ở bên nhau, ngươi phản bội sư phụ ngươi, nó phản bội chủ nhân của nó, hai người song túc song phi, bỏ nhà đi bụi?"

Trong thời gian ngắn ngủi, tiểu đội trưởng đã tự bổ não ra một câu chuyện tình yêu quấn quýt đau thương, nhìn ánh mắt hai người vừa có thở dài, vừa mang theo chút cảm động.

Khương Phân:

“..."

“Đại muội t.ử à... ngươi nghe ta, về đi!"

“Đúng vậy đúng vậy, hai người các ngươi không thể nào ở bên nhau được đâu, vẫn là từ bỏ đi."

Trong tiếng khuyên can của mọi người, Khương Phân lúc này mới chậm chạp nhận ra, hóa ra trong tu chân giới, nhân tộc có thể ở bên yêu tộc, ma tộc, cũng có thể ở bên tộc Tinh Linh và các ch-ủng t-ộc khác.

Nhưng Kiếm Linh thì không thể.

Người và Kiếm Linh yêu nhau, chẳng khác nào một người nói muốn cưới con ch.ó nhà mình vậy, thật là kinh thế hãi tục.

“Tiên t.ử à, nghe ta một lời khuyên, hai người các ngươi không có tương lai đâu, vẫn là sớm ngày quay đầu là bờ đi."

Khương Phân:

“...

Ta không cần!

Ta chính là yêu hắn, cho dù ta và ch-ủng t-ộc của hắn không giống nhau, ta cũng yêu hắn!

Hắn biết khóc biết buồn biết cười, cũng biết đối xử tốt với ta, tại sao ta không thể ở bên hắn!"

Chuyện đã đến nước này, Khương Phân chỉ đành làm gì thì làm nấy.

“Ta tuyệt đối sẽ không từ bỏ hắn, v-ĩnh vi-ễn không bao giờ!"

Mắt Khước Tà lóe lên, nhìn cánh tay đang nắm c.h.ặ.t với nhau của hai người.

Hồi lâu, nở một nụ cười ôn hòa.

Mối tình người-thú này... nhìn thế mà lại còn có chút cảm động!

Tiểu đội trưởng và mọi người nhìn nhau.

【Làm sao bây giờ?】

【Đây là mối tình không có kết quả, chia rẽ bọn họ!】

Thế là, trong khoảng thời gian tiếp theo, mọi người vì mối tình người-thú không có kết quả này mà nát cả lòng.

“Đại muội t.ử ngươi không cân nhắc thêm đi, thực ra chỗ chúng ta cũng có rất nhiều tu sĩ đẹp trai, tu vi cũng cao, chân trời góc bể đâu thiếu cỏ thơm cơ chứ!"

Khương Phân đầy vẻ si tình, “Cỏ dưới gầm trời dù có nhiều bao nhiêu, ta cũng chỉ muốn ăn một mình hắn thôi."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Tiểu Cô Nương Max Cấp Là Bảo Bối Của Tông Môn - Chương 346: Chương 348 | MonkeyD