Tiểu Cô Nương Max Cấp Là Bảo Bối Của Tông Môn - Chương 506

Cập nhật lúc: 24/04/2026 21:02

“Chân tôn dung bẩm, chắc hẳn lão tổ không rõ chuyện của hậu bối, sư phụ ta thật lòng sủng ái Khương sư muội……

Hay là hôm nay, lại dâng trà một lần nữa, mai này lão tổ xuất quan, ta sẽ hướng lão tổ giải thích, để cầu xin sự cho phép của lão nhân gia?”

Nếu nói trước đây, Nguyễn Thiên đối với mâu thuẫn giữa hai cô gái này vẫn giữ lập trường người ngoài cuộc, nhưng bây giờ, hắn lại ước gì Khương Phân là sư muội ruột thịt của mình.

Lư Khâu Dương Vân nheo mắt, nhìn Nguyễn Từ, khẽ trầm ngâm một lát.

Lỗ tai Nguyễn Từ động đậy, đột nhiên sắc mặt trắng bệch.

Mọi người có chút nghi hoặc, đoán xem rốt cuộc Lư Khâu Dương Vân đã truyền âm nhập mật nói cái gì mà khiến ông phản ứng lớn đến vậy.

Lư Khâu Dương Vân đưa một bàn tay ra:

“Không tiễn.”

Lư Khâu Dương Vân vốn là cố ý.

Sở dĩ lúc trước đồng ý để đồ đệ nhận mối nghĩa thân này, một mặt là cân nhắc đến quan hệ của Vân Cảnh, mặt khác hắn cũng coi trọng nhân phẩm của Nguyễn Từ.

Nhưng ai có thể ngờ được, giữa chừng lại lòi ra một đứa con gái ruột.

Người của Biến Dị phong xưa nay không giảng đạo lý, Lư Khâu Dương Vân cũng không tránh khỏi nhiễm thói quen che chở người nhà, tóm lại, bất kể là ai cũng không được ức h.i.ế.p đồ đệ của hắn.

Có điều hắn là chủ một ngọn núi, mỗi lời nói cử chỉ đều đại diện cho lập trường của Biến Dị phong, không thể giống như Vân Cảnh đơn đao trực nhập.

Nếu không có lão tổ tông xuất hiện, Lư Khâu Dương Vân đã lên kế hoạch sẽ đi một chuyến đến nhà họ Nguyễn, cùng Nguyễn lão tổ “thảo luận kỹ lưỡng” một chút.

Tổng không thể để Hu Hu nhà bọn họ chẳng chiếm được chút lợi lộc gì, còn phải gánh thêm một nghĩa phụ trên đầu, ngày đêm hiếu kính chứ.

Đồ đệ của Lư Khâu Dương Vân hắn, hắn đều không nỡ nói một câu nặng lời, cũng không hiếm lạ gì cái danh Hóa Thần làm hậu đài này.

Nhưng vào thời khắc mấu chốt, lão tổ tông đã bị dẫn ra ngoài.

Ai cũng biết lão tổ tông của Biến Dị phong chưa bao giờ giảng đạo lý, cái tội này không đổ lên đầu ông thì thật là trái đạo trời.

Lư Khâu Dương Vân lộ ra một nụ cười nhàn nhạt.

Có lời của lão tổ tông, chuyện này cũng có thể càng thêm danh chính ngôn thuận.

Thấy lại là một màn dây dưa, hắn liếc nhìn Khương Phân một cái, nhạt giọng nói:

“Còn không mau đi bế quan củng cố tu vi.”

Khương Phân vốn còn muốn xem thêm lập tức rụt đầu rụt cổ, nàng hành lễ với Nguyễn Từ, giả bộ ngoan ngoãn lui xuống.

Chui ra khỏi đám đông, Khương Phân trong lòng có chút bùi ngùi, đột nhiên lại nghĩ đến một chuyện chẳng liên quan gì.

Nàng nhìn bộ quần áo đen thui như than của mình, cả người cứng đờ.

Nàng vừa rồi…… chính là dùng bộ dạng này để gặp lão tổ?

Khương Phân đột nhiên muốn đi ch-ết đi cho xong.

Đang lúc u sầu, ngẩng đầu lên lại thấy ánh mắt trêu chọc của tứ sư huynh.

Hắn giả bộ chắp tay:

“Ây da da…… chúc mừng chúc mừng, tuy rất muốn chúc mừng muội một câu tiền đồ vô lượng, nhưng mà……”

Một đạo ánh sáng lóe lên.

Nhìn Lưu Ảnh Châu trên tay hắn, vẻ mặt đắc ý của Khương Phân khựng lại, trợn tròn mắt vô cùng kinh ngạc.

“Muội mới vừa hứng bao nhiêu là sét, huynh đã định hố sư muội như vậy sao?”

“Sư muội nếu không dùng để hố, thì sẽ chẳng có tác dụng gì.”

Kỳ Tùy Vũ thong thả cất Lưu Ảnh Châu đi, học được rồi áp dụng ngay, mỉm cười dịu dàng, bỗng nhiên một bàn tay dày cộp vỗ lên vai, nụ cười trở nên méo mó.

“Nhị sư huynh, huynh có biết tay huynh rất nặng không?”

Lỗ Minh Đạt căn bản không muốn để ý đến hắn, giơ ngón tay cái với Khương Phân:

“Đừng để ý hắn, sư muội giỏi lắm!”

Mặc Vô Tích cũng gật gật đầu, lại móc ra một viên châu đưa tới.

Khương Phân vốn đã quen với phong cách tặng quà của tam sư huynh, không khách khí nhận lấy.

“Chuyện của nhà họ Nguyễn không cần để trong lòng, nếu muội vẫn muốn nhận đoạn quan hệ này, cứ việc tiếp tục gọi ông ấy là nghĩa phụ, hành động này của sư công là muốn c.h.ặ.t đứt một số rắc rối không cần thiết cho muội.”

Cố Vô Ngôn từ phía sau đi tới, mày mắt mang cười.

Hắn nhìn nhìn hai vị bề trên đang thương lượng với nhà họ Nguyễn, hạ thấp giọng:

“Sư bá và sư công là không muốn tạo áp lực cho muội.”

Kim Đan cửu phẩm vừa xuất hiện, ai cũng có thể biết được giá trị mà Khương Phân đại diện.

Tu tiên giới cũng chú trọng tôn sư trọng đạo, lời nói của bậc bề trên trong sư môn không khác gì thánh chỉ.

Cố Vô Ngôn là người từng trải, đương nhiên biết phận là con em thế gia, rất dễ bị lợi ích lôi kéo.

Nhà họ Nguyễn là một nơi phức tạp, Nguyễn Từ chân tôn…… thành thiện có thừa, quyết đoán thiếu hụt, hành động này của sư công, trông thì bá đạo chuyên quyền, thực chất là thô trong có tế, sớm c.h.ặ.t đứt một số rắc rối không cần thiết cho cô bé.

Khương Phân thông minh dường nào, đương nhiên cũng đọc hiểu tâm ý lương khổ của sư công, nghĩ đến nhát đao kia, cũng chỉ rũ mắt cười một cái.

“Người đã thành tâm đối đãi ta, ta tự thành tâm đối đãi người.”

Gia đình Biến Dị phong đương nhiên là tương thân tương ái, người nhà họ Nguyễn chưa đi xa thần sắc lại khác nhau.

Đặc biệt là Nguyễn Thanh và Nguyễn Từ.

Nguyễn Thanh đơn thuần là đố kỵ, còn tâm trạng của Nguyễn Từ thì phức tạp hơn nhiều.

Ông đứng cách đó không xa, đăm đăm nhìn cô bé đang được mọi người vây quanh ở giữa, bên cạnh còn có người khoác áo cho nàng, chỉnh đốn lại mái tóc cháy sém, nụ cười ấy thật rạng rỡ vui tươi.

Ai cũng biết, tu vi càng cao, về lý thuyết thời gian tiến giai sẽ càng dài.

Trừ một số nguyên nhân đặc thù, bao gồm đốn ngộ và c.ắ.n thu-ốc.

Khương Phân không c.ắ.n thu-ốc, nhưng nàng vừa mới từ biệt ông ở giây trước, giây sau đã tiến giai rồi, chuyện này không thể không khiến Nguyễn Từ phải suy nghĩ sâu xa.

Ông nhìn Khương Phân từ xa.

Nàng đã cảm ngộ được gì, tâm ma Kim Đan lại là cái gì?

“Sư phụ…… chúng ta có nên đi chúc mừng Khương sư muội không ạ?”

Nguyễn Thiên cẩn thận đưa ra đề nghị, thấy sư phụ bọn họ hơi trầm mặc một lát, rồi cô độc lắc đầu.

“Thôi đừng đến làm phiền tâm trạng của con bé nữa.”

Bên tai ông dường như vẫn còn vẩn vương câu chất vấn kia của Lư Khâu Dương Vân.

【 Nếu làm lại lần nữa, ngươi sẽ chọn con bé chứ? 】

Cô bé của Biến Dị phong có quá nhiều người yêu chiều, nhưng lại ở chỗ ông, phải chịu nỗi ấm ức lớn nhất từ trước đến nay.

Nhìn bóng lưng sư phụ từ xa, các đệ t.ử đưa mắt nhìn nhau, rồi vội vàng đuổi theo.

Chỉ có điều trong lòng Nguyễn Thiên vẫn có chút nuối tiếc.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.