Tiểu Cô Nương Max Cấp Là Bảo Bối Của Tông Môn - Chương 974
Cập nhật lúc: 24/04/2026 23:12
“Nàng vung tay lên, một đạo linh khí màu tím đ-ánh vào người hai con thú hoang, một luồng khí tức nhu hòa quét qua c-ơ th-ể chúng, giây tiếp theo, chúng liền hóa thành sao băng trên trời.”
Lúc này, Khương Phân lại chẳng quản được nhiều như vậy, phóng thích linh khí vốn bị kìm nén.
Bùm một tiếng!
Xung quanh dâng lên xoáy linh khí khổng lồ.
Hai con thú hoang đang giao phối kia là hậu duệ của Bạch Hổ, ở trên ngọn núi này cũng là những kẻ đứng đầu, nhưng không ngờ lại không có chút sức phản kháng nào trước người phụ nữ kia.
Vốn tưởng mạng này thế là hết, Hổ Bạch ngồi phịch xuống đất, bên trên còn đè lên vợ mình, đầu óc vẫn còn choáng váng.
“Ối giời ơi ta sắp ch-ết rồi~ ừm, sao ta vẫn chưa ch-ết?"
“Ch-ết cái con khỉ ấy mà ch-ết, người ta không định g-iết chúng ta, hống hách quá mức rồi."
Hổ Nha cũng ngồi dậy, đầu óc hỗn loạn.
Nhưng nàng thậm chí không kịp dạy dỗ bạn trai, chỉ ngây ngẩn nhìn về phía xoáy linh khí đó, không nhịn được hít một hơi.
“Hai chúng ta hôm nay gặp phải đại nhân vật rồi."
Nhìn cường độ linh khí này, ít nhất phải là tiền bối Hợp Thể kỳ.
Nghĩ đến gương mặt trẻ quá mức kia, nàng đ-âm ra nghi hoặc.
Chẳng lẽ là lão yêu quái nhà nào không xuất sơn?
Khương Phân lão yêu quái không màng tới sự suy đoán của hai con yêu quái kia, nàng khoanh chân ngồi trên mặt đất, cảm nhận sự va chạm của linh khí.
Nếu nhất định phải nói về trạng thái của nàng bây giờ, thì tương đương với việc bước ra từ phòng điều hòa vào mùa hè oi bức.
Tiên khí trong hạt châu hấp thụ quá tinh thuần, đến nỗi xảy ra va chạm với linh khí trong c-ơ th-ể, cần một khoảng thời gian để bình phục.
Sự bình phục này mất đến ba ngày ba đêm.
Khi mở mắt ra lần nữa, vừa đúng lúc mặt trời mọc.
Ánh mặt trời vàng óng rải khắp mặt đất, xuyên qua khe lá chiếu lên người nàng, mơ hồ có một loại cảm giác thần thánh.
Khương Phân chậm rãi mở mi mắt, hàng mi cong v-út hơi vểnh lên, thở dài một hơi.
“Hóa Thần đỉnh phong."
Nàng nhìn đôi bàn tay trắng nõn của mình, trong lòng cảm khái vạn phần.
Hèn gì những tu sĩ cao giai đều thích bế quan.
Cảm giác đột phá này, thực sự khiến người ta say mê.
Không màng cảm thán, nàng phóng thần thức ra, quét sạch xung quanh với vẻ áp bức, rất nhanh đã tìm được phương hướng của Tức Mặc Quỳnh.
Hắn cũng vừa đột phá xong, hai người bay về phía đối phương.
Vừa nhìn thấy hắn, Khương Phân nhướng mày ngạc nhiên.
“Hóa Thần đỉnh phong?"
Tức Mặc Quỳnh:
“Hóa Thần đỉnh phong."
Nhìn cô nương nhỏ, ánh mắt hắn có chút phức tạp, nhưng nhiều hơn là sự ngưỡng mộ và kiêu hãnh.
Lần đầu gặp mặt, vẫn là một tên nhóc tập sự Luyện Khí.
Bây giờ đã đứng ngang hàng với hắn.
E là qua một thời gian nữa, liền có thể vượt qua hắn...
Vừa nghĩ đến khả năng này, Tức Mặc Quỳnh lập tức vực dậy tinh thần.
Hắn không thể làm một con sói ăn bám được!
Không biết trong thời gian ngắn ngủi mà hắn đã nghĩ nhiều như vậy, Khương Phân tự nhiên nắm lấy tay nhóc sói, hai người nhìn nhau, trong mày mắt đầy nụ cười.
“Chúng ta về nhà thôi."
Về nhà...
Cẩn thận suy ngẫm hai chữ này, khóe môi Tức Mặc Quỳnh hơi cong.
“Được, về nhà."
Bài toán khó đầu tiên khi về nhà.
Nhận đường!
Hai tên mù đường nhìn nhau một cái, đều thấy được sự mờ mịt trong mắt đối phương.
Tức Mặc Quỳnh nhếch miệng.
“Ta sẽ nhận đường, nhưng nơi này ta không quen lắm, ta cần tìm tìm xem."
Nhìn bóng lưng cứng đầu của nhóc sói, Khương Phân thở dài bất lực, ngẩng đầu nhìn trời.
Lúc từ bí cảnh ra, họ chỉ tùy tiện dịch chuyển đến một nơi, thậm chí bên cạnh có thị trấn hay không cũng chẳng rõ.
Giờ bay lên trời, nhìn một cái, đ-ập vào mắt toàn bộ đều là cây cối cỏ đ-á, không một bóng người.
Họ đã đến cái nơi hoang vắng nào thế này!
Nghĩ đến nguy hiểm có thể có của tông môn, Khương Phân mím môi, làm một việc mà nếu các bậc trưởng bối biết đều sẽ mắng ch-ết nàng.
Dùng thần thức tìm đường!
Phải biết thần thức thứ này cực kỳ tiêu hao tinh lực, hơn nữa dễ bị người khác tấn công, đa số dùng trong khi chiến đấu.
Việc dùng thần thức tìm đường như thế này, vừa lãng phí vừa khó tin.
Nàng luyện tập thần thức từ khi còn ở Kim Đan kỳ, trò chơi sư phụ cho lúc trước đã chơi hết, và vượt qua kỷ lục cao nhất.
Cùng với sự tăng lên của tu vi, sức mạnh thần thức tự nhiên cũng tăng theo, tiểu nhân thạch anh biến hóa ra thậm chí to bằng một con mèo trưởng thành rồi.
Tiểu nhân thạch anh lâu rồi chưa thấy không khí tươi mới, vừa ra liền dụi dụi vào mặt chủ nhân, sau đó nhảy nhót vui vẻ, lát sau đã không thấy bóng dáng đâu.
Thần thức lan ra ngoài mấy dặm, cuối cùng cũng phát hiện ra hai sinh linh, mục tiêu lại là phía bọn họ.
Chẳng mấy chốc, hai con hổ lớn thở hổn hển nằm bò trên đất, hai chân trước chống xuống đất.
“Tiền bối, xin tiền bối thu lại thần uy đi."
“Xin tiền bối thu lại thần uy."
Khương Phân thu hồi thần thức, đ-ánh giá hai con này, như nghĩ đến điều gì, chợt hiểu ra.
“Là hai người các ngươi à... khụ, đa tạ cái hang của các ngươi."
Hôm đó nàng thực sự không kiểm soát nổi, chỉ có thể tìm một nơi tạm thời an toàn, nhớ là... hình như có hai con hổ đang vận động trên giường thì phải.
Gò má hai con hổ đó dường như cũng hơi đỏ, một con hổ cái trong đó lên tiếng trước.
“Tiền bối quá lời rồi, có thể giúp đỡ tiền bối là vinh hạnh của hai chúng con, dám hỏi tiền bối có chuyện gì cần bọn con làm giúp không?"
Kỳ thực lúc đầu, Hổ Nha đúng là tức giận.
Nhưng nàng phát hiện trên người mình có thêm một thứ.
Đó lại là một quả linh quả bát phẩm!
Phải biết linh quả bát phẩm thứ này, cầu mà không được, luôn luôn là thứ cực kỳ hiếm có.
Ở thị trấn con người thì đỡ hơn, có lẽ còn hy vọng bỏ tiền mua được.
Nhưng vì huyết mạch trong c-ơ th-ể, cho đến nay nàng vẫn không thể hóa hình, hoàn toàn không thể xuất hiện ở thị trấn con người.
Nàng cũng nghe nói ở đây có linh quả xuất thế, đ-ánh bại rất nhiều yêu thú, ở đây chờ đợi suốt mười năm, đều không đợi được linh quả kia chín.
