Tiểu Công Chúa Hoà Thân - Chương 12
Cập nhật lúc: 02/08/2026 09:02
Thục phi nương nương lần này có thể thật sự yên tâm ăn chay niệm Phật rồi.
Nhị hoàng t.ử ở trong cung đại thanh trừ dư nghiệt của Đại hoàng t.ử.
Ta thu dọn ngân lượng và đồ mềm, nhân lúc mọi người loạn thành một đoàn mà theo dòng người trốn ra ngoài.
Nhưng chưa chạy được mấy bước, đã bị người bắt được.
Người kia da phơi đến đen nhẻm, nhe hàm răng trắng cười với ta.
“Tiểu nha đầu, chuẩn bị đi đâu vậy?”
Là kẻ trước đây từng gặp ở Ngự thư phòng.
Trong lòng ta kêu một tiếng hỏng rồi.
Còn chưa kịp chạy trốn, đã bị hắn xách như xách gà con, đặt lên lưng ngựa cao lớn.
Ta sợ đến kinh hô một tiếng, theo bản năng ôm c.h.ặ.t eo hắn.
Tai người kia đột nhiên đỏ lên.
Sau đó trầm giọng nói một câu, bảo ta bám chắc.
Tuấn mã phi nhanh cuốn vạt áo bay lên, chạy về phía ngoài cửa cung.
Ngày cung biến hôm đó, trong hoàng cung c.h.ế.t một vị Chiêu nghi.
Còn Nam Chiêu, có thêm một công chúa.
Về sau ta mới biết, hắn tên là Thẩm Tùy An.
Là đệ đệ của Hoàng hậu nương nương.
Cũng là thuộc hạ của Nhị hoàng t.ử.
Hóa ra Hoàng hậu nương nương đã sớm tìm đường lui cho ta.
Sau khi ra khỏi thành.
Thẩm Tùy An thả ta xuống.
Hắn vươn tay xoa đầu ta, sau đó lấy từ trong n.g.ự.c ra một xiên hồ lô ngào đường.
“Cho ngươi, thứ đã hứa với ngươi.”
“Tiểu nha đầu, đoạn đường còn lại, phải tự ngươi đi rồi.”
Ta nhìn bóng lưng hắn rời đi, bỗng giật mình nhận ra.
Hóa ra Thẩm Tùy An chính là vị tiểu tướng quân đã đưa ta tới kinh đô.
Số mệnh vòng đi vòng lại.
Người đưa ta đi, lại đưa ta trở về cố thổ.
Ta hít hít mũi, siết c.h.ặ.t bọc hành lý nhỏ.
Bên trong đựng thoại bản Mạnh Kiều tặng ta, kẹo xốp Đức phi nương nương làm.
Còn có… Nữ Nhi Hồng mà Hoàng hậu nương nương tự tay ủ cho ta.
Nàng nói, A Phúc, nếu có cơ hội, nhất định phải tìm một nam t.ử mà con vừa ý hắn, hắn cũng vừa ý con, cùng nhau sống hết đời.
Ta ngẩng đầu nhìn mặt trời.
Ánh nắng ch.ói mắt.
Nhưng chiếu lên người lại ấm áp.
Hoàng hậu nương nương, A Phúc sẽ làm vậy.
Người cũng phải… được như ý nguyện nhé.
Toàn văn hoàn.
Ngoại truyện Thẩm Tùy An:
Phụ thân ta là văn thần, nhưng ta từ nhỏ đã không thích những thứ thi từ chua lòm kia.
Tỷ tỷ ta cũng không thích.
Nhưng tỷ ấy thông minh hơn, dù không dụng tâm học, vẫn có được danh hiệu đệ nhất tài nữ.
Về sau ta luôn nghĩ, nếu lúc trước tỷ tỷ không ưu tú đến vậy thì tốt rồi.
Làm một người ngu ngốc hơn một chút, cũng còn hơn hồng nhan bạc mệnh.
Sau khi tỷ tỷ vào cung, thường xuyên cãi nhau với hoàng đế.
Mẫu thân ta không dám đi tìm Hoàng thượng, bèn ở nhà túm tai ta khóc.
Ta thật sự chịu không nổi nữa, liền một mình chạy đi tòng quân.
Khi ấy ta nghĩ, nếu ta lợi hại hơn một chút, Hoàng thượng sẽ không dám ức h.i.ế.p tỷ tỷ nữa.
Kết quả nhiệm vụ đầu tiên được phái đi, chính là tới Nam Chiêu đón công chúa của bọn họ tới hòa thân.
Ta hung dữ nghĩ, nếu tiểu công chúa kia là người không an phận, ta sẽ lén vứt nàng lại giữa đường.
Kết quả nàng lại nhỏ như vậy.
Trông vẫn chỉ là một đứa trẻ.
Tuy ta cũng chỉ lớn hơn nàng ba bốn tuổi.
Tiểu công chúa ôm c.h.ặ.t bọc hành lý nhỏ, dáng vẻ như sợ ta cướp mất.
Ta không khỏi cảm thấy buồn cười.
Nàng dường như rất nhát gan, chỉ cần ta nói lớn tiếng hơn một chút.
Tiểu công chúa liền xụ miệng, dáng vẻ như sắp khóc.
Suốt dọc đường này, ta rất yên lặng.
Nàng gầy đến đáng sợ, ta liền nghĩ phải cho nàng ăn nhiều thịt một chút, như vậy vào cung cũng có thể khiến người ta yêu thích.
Nhưng lại sợ nàng sinh ra tâm tư không nên có.
Ta bèn dọa nàng.
Vào cung rồi sẽ không được ăn thịt nữa đâu.
Tiểu công chúa nghe vậy quả nhiên bị dọa hỏng.
Túm tay áo ta nói nàng không muốn vào cung.
Nhưng chuyện này không do nàng quyết định, cũng không do ta quyết định.
Cứ như vậy mãi đến kinh đô.
Tiểu công chúa vào thành, lá gan lại lớn hơn.
Vén rèm xe lên nhìn quanh bốn phía.
Nàng nhìn cái gì cũng thấy mới lạ.
Giống như một chú chim non hướng về bầu trời, đáng tiếc ta lại phải tự tay đưa nàng vào l.ồ.ng giam.
Ngoài cửa cung, tiểu công chúa túm lấy ta khóc mãi.
Nước mũi nước mắt dính đầy người ta.
Nàng gào rằng vào cung rồi sẽ không được ăn thịt nữa.
Hóa ra… không phải là không nỡ rời xa ta à.
Nhưng cũng làm khó nàng vào lúc này mà vẫn còn nghĩ tới ăn.
Ta vỗ đầu nàng, dỗ nàng rằng lần sau gặp mặt, sẽ mang cho nàng hồ lô ngào đường ngon nhất ngoài phố.
Tiểu công chúa lúc này mới buông tay, công công tới đón người lập tức kéo nàng đi.
Nhưng tiểu công chúa vẫn đi ba bước quay đầu một lần nhìn ta.
Sau khi hoàn thành nhiệm vụ, ta vào cung báo cáo công vụ.
Nghĩ tiện thể đi thăm tỷ tỷ.
Kể với tỷ ấy rất nhiều chuyện ở Nam Chiêu.
Nói đến cuối, ta do dự một chút, vẫn mở miệng.
“Tiểu công chúa Nam Chiêu kia… lá gan rất nhỏ, tỷ tỷ… đừng bắt nạt nàng ấy.”
Tỷ tỷ nghe vậy gõ vào đầu ta.
Nói tỷ ấy là người dịu dàng nhất trên đời, tuyệt đối sẽ không làm chuyện bắt nạt tiểu cô nương.
Về sau… ta theo Nhị hoàng t.ử đ.á.n.h rất nhiều trận.
Mấy lần c.h.ế.t đi sống lại.
Khi ta nằm giữa núi thây biển m.á.u, ta lại nghĩ.
Hồ lô ngào đường đã hứa với nàng còn chưa mua, ta không thể c.h.ế.t được.
Ngày khải hoàn hồi triều, ta vào cung diện kiến Hoàng thượng.
