Tiểu Công Chúa Kiêu Kỳ Thập Niên 60 - Chương 25

Cập nhật lúc: 29/01/2026 15:14

Nước mắt nóng hổi trong mắt ông nội Chu trào ra, ông nức nở đau thương nói: "Định An à, bố còn mơ thấy em trai anh nữa, mơ thấy nó ướt sũng ngồi xổm dưới chân đèn đường đó, không dám đi vào trong sân lớn, vẫn là bà nội anh dẫn bố đi xem nó đấy."

Nhắc đến em trai, Chu Định An thực sự không kìm nén được nữa, hốc mắt bỗng đỏ hoe, anh ngẩng đầu nhìn lên mái nhà đen ngòm, hồi lâu sau mới nói: "Bố à, con sẽ nghĩ cách thuê dân làng đi thăm họ, còn về 'tiền lương', trong kho của những thương gia bị phong tỏa chắc vẫn có thể tìm thấy một ít."

Chương 18 Núi Vân Tiêu

Chu Hân Mạt trốn ngoài cửa nghe mà hiểu mà không hiểu.

Cô nhớ lại bà nội từng nói với mình, ông bà cố của cô đều sống ở một nơi rất xa xôi, nơi đó có rất nhiều rất nhiều thần tiên.

Họ ở đây bày thịt hấp và trái cây, rồi thắp hương đốt tiền giấy, ông bà cố nhận được xong sẽ cùng thần tiên phù hộ cho họ.

Cho nên bây giờ vì không đốt được tiền giấy nữa nên ông bà cố ở bên đó phải chịu khổ chịu sở rồi.

Nhưng tại sao em trai của bố lại ướt sũng ngồi xổm dưới chân đèn đường?

Em trai của bố chính là chú hai của mình, chuyện này Chu Hân Mạt biết mà, nhưng chú hai to con khỏe mạnh sao lại không dám vào nhà chứ?

Chu Hân Mạt không khỏi lắc đầu, ánh mắt đầy thắc mắc.

Đúng lúc này, Chu Định An cuối cùng cũng phát hiện ra bóng dáng thấp thoáng của con gái út.

"Hân Mạt, con thức rồi à?" Chu Định An sụt sịt cái mũi đỏ hoe, đi đến trước mặt con gái, giọng đầy thắc mắc hỏi: "Sao lại nấp ở đây? Bà nội con đâu, vẫn chưa dậy à?"

"Bà nội vẫn đang ngủ ạ." Chu Hân Mạt gạt bàn tay rộng lớn định dắt mình của bố ra, "đùng đùng" chạy đến bên cạnh ông nội, vừa nãy cô thấy hình như ông nội đang dùng tay lau nước mắt.

"Ông nội... ông nội ơi, sao ông lại khóc thế? Có phải gặp ác mộng không ạ?" Chu Hân Mạt ngồi lên ghế băng ôm lấy cánh tay ông nội, lo lắng nhìn ông.

Ông nội Chu nhìn đôi mắt đầy lo âu bất an của cháu gái, ông nén nỗi xót xa dâng lên đầu mũi, giọng khàn khàn nói: "Hân Mạt à, ông nội không khóc đâu, là có một con bọ đen nhỏ bay vào mắt ông, ông dùng tay dụi mãi mới lấy được con bọ đen đó ra đấy."

"Con bọ đâu rồi ạ?" Chu Hân Mạt phồng đôi má tròn trịa, không mấy tin lời ông nội nói.

"Cháu xem, có phải con bọ không?" Ông nội Chu không biết nhặt được ở đâu một mẩu gỗ đen nhỏ và dài, đặt trong lòng bàn tay đen sạm rung rung mấy cái, trông cũng hơi giống vật sống, ít nhất là trong mắt Chu Hân Mạt thấy vậy.

Chu Hân Mạt không dám chạm vào, chỉ dán c.h.ặ.t đôi mắt tinh anh vào "con bọ đen" đáng ghét.

Một lúc sau, cô vỗ vỗ bàn tay kia của ông nội, quan tâm dặn dò: "Vậy sau này ông nội phải cẩn thận nhé, có thấy loại bọ này thì đuổi chúng đi ngay."

"Được rồi, ông nội còn cần cháu dạy à. Còn không mau đi rửa mặt đ.á.n.h răng đi, lát nữa còn phải đến trường đấy." Chu Định An đi tới, ngứa tay nhéo nhéo khuôn mặt phúng phính của con gái.

Chu Hân Mạt không né tránh được "ma chưởng" của bố, tức giận nói: "Bố đúng là đồ ngốc lớn, hôm nay là Chủ nhật mà, đi học gì chứ?"

Nghe vậy, Chu Định An hơi ngượng ngùng cười một cái, sau đó anh bày ra uy nghiêm của người cha: "Thế thì cũng mau đi rửa mặt đ.á.n.h răng đi, rửa xong ăn sáng rồi làm bài tập."

"Bố đồ ngốc, thầy giáo chẳng giao bài tập về nhà đâu." Chu Hân Mạt lè lưỡi làm mặt quỷ với bố, "vèo" một cái nhảy xuống khỏi ghế, hai cái chân ngắn nhỏ chạy thoăn thoắt ra khỏi phòng.

"Hừ... dám bảo bố là đồ ngốc à, xem bố bắt được con có đ.á.n.h đòn cho một trận không?" Chu Định An giả vờ tức giận xắn tay áo lên, chạy đuổi theo con gái.

Đôi chân ngắn của Hân Mạt đương nhiên chạy không lại đôi chân cao dài của Chu Định An, bé Hân Mạt lập tức nũng nịu xin tha: "Bố ơi con sai rồi, bố không phải đồ ngốc lớn, bố là người thông minh nhất nhất luôn ạ."

Chu Định An tóm lấy con gái, cười hi hi, cong ngón tay b.úng nhẹ hai cái vào trán con gái.

Thấy dáng vẻ đáng thương vừa ấm ức vừa không phục của con gái, Chu Định An chợt nhớ tới một việc.

"Hân Mạt, vừa nãy con nấp ngoài cửa đã nghe thấy những gì?" Sắc mặt Chu Định An bỗng trở nên vô cùng nghiêm túc.

"Con..." Hân Mạt bứt bứt vạt áo mình, thành thật khai báo: "Con nghe thấy bố nói thắp hương lạy lục là 'tư tưởng phong kiến', nếu để người khác biết là sẽ bị bắt vào đại lao đấy ạ. Còn nghe thấy ông nội nói chú hai ngồi xổm bên ngoài không dám vào sân."

Chu Định An nghe vậy, nặng nề thở dài một tiếng, Hân Mạt không biết thật ra cô còn có một người chú út nữa, người em trai út của anh mới có 9 tuổi đã rời bỏ thế giới này.

"Hân Mạt, tất cả những lời con nghe thấy sáng nay tuyệt đối không được kể cho người khác nghe." Chu Định An nghiêm túc dặn dò.

Hân Mạt ngoan ngoãn gật đầu, ngay sau đó lại đầy vẻ ngây thơ hỏi: "Vậy con có thể kể cho bà nội và anh Sầm nghe không ạ? Họ không phải người ngoài mà."

Chu Định An hít một hơi thật sâu, hồi lâu mới trầm giọng đáp: "Có thể kể cho bà nội, nhưng thằng nhóc Lâm Triều Sầm thì không được."

Cái thằng nhóc đáng ghét, mới 8 tuổi đã muốn dụ dỗ con gái rượu của anh đi rồi, còn Lâm Chấn Dương cũng suốt ngày lải nhải đòi đính hôn ước cho hai đứa trẻ. Bà nội Tần và ông nội Chu đều rất sẵn lòng, chỉ có anh là người cha già này đang đơn phương độc mã kịch liệt phản đối thôi.

Hân Mạt rất hiểu chuyện đồng ý: "Vâng ạ, không kể cho anh Sầm nghe đâu." Dù sao gặp anh Sầm cô có thể viết ra cho anh Sầm xem. Sau khi ăn xong bữa sáng, Chu Hân Mạt tung tăng đi sang nhà anh Sầm. Hai hôm trước họ đã hẹn nhau hôm nay nghỉ lễ sẽ đi leo núi, mới không thèm ở lì trong nhà làm cái bài tập c.h.ế.t tiệt kia đâu.

Trước khi ra khỏi cửa, Hân Mạt đã báo cáo với bà nội Tần việc mình đi leo núi, chỉ có điều cô đã nói dối bà nội, bảo là đi leo ngọn núi nhỏ sau khu tập thể, nhưng thực tế là đi leo núi Vân Tiêu có độ cao khá lớn.

Ồ không đúng, núi Vân Tiêu đã bị buộc phải đổi tên khác, bây giờ gọi là - núi Hồng Huy.

Bước vào sân nhà họ Lâm, đôi mắt Chu Hân Mạt lập tức sáng bừng lên, cô giống như một chú cún con, "đùng đùng" nhào vào lòng người phụ nữ đang ngồi trên ghế đá.

"Dì Lục, lâu lắm rồi con không được gặp dì đấy." Chu Hân Mạt quấn quýt nép vào bên cạnh Lục Mạn Mạn, rúc vào lòng thơm tho mềm mại của bà.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.