Tiêu Diệt Trà Xanh Ở Thời Mạt Thế - Chương 6

Cập nhật lúc: 07/07/2026 06:03

Tôi xoa cần cổ đau nhức: “Ai nói anh ta ch//ết? Cô tận mắt thấy sao?”

“Không phải chứ? Cô thật sự cho rằng mình là bác sĩ đấy à? Úy Sở, mọi người đều là đồng đội với nhau, không ai đành lòng ép cô ch//ết cả, cô tự mình rời khỏi đây đi!”

Dáng vẻ này nhìn như cô ta thật sự là người đứng đầu vậy.

“Sao, tôi đi rồi thì cô thay tôi làm nhiệm vụ mỗi ngày sao?”

Mọi người vừa nghe đến đây đã không giữ nổi bình tĩnh.

“Bạch Thiến Thiến, cô có vấn đề về thần kinh à? Chị Sở đi hay không cũng phải mở hội đồng bỏ phiếu, đây là việc cô làm chủ được à?”

“Tôi đã sớm thấy Bạch Thiến Thiến nhằm vào chị Sở rồi, trước kia không thấy cô ta phiền phức mà sao giờ càng nhìn càng thấy buồn nôn vậy?”

“Bạch Thiến Thiến, bản thân cô mỗi lần ra ngoài đều mang theo một đám đàn ông thì thôi đi, bọn họ tự nguyện làm ch.ó l.i.ế.m của cô chúng tôi cũng không ý kiến, nhưng chúng tôi không có sức hút như cô. Không có chị Sở thì ông đây đã ch//ết đến ba lần rồi!”

“Chị Sở mà đi tôi cũng đi!”

“Tôi cũng vậy! Bạch Thiến Thiến khiến căn cứ ngột ngạt khó thở, tôi đã không nhịn được từ lâu rồi!”

Mọi người càng nói càng kích động, sắc mặt Bạch Thiến Thiến ngày càng khó nhìn.

Tôi bình tĩnh nói: “Hay là mấy người vào nhìn bệnh nhân đi rồi hãy nói tiếp?”

Có tôi nhắc nhở, cuối cùng bọn họ cũng nắm được trọng điểm.

Lập tức có người kinh ngạc hô lên:

“Ôi mẹ ơi! Còn sống! Còn thở nữa này!”

“Hơn nữa sắc mặt cũng tốt hơn nhiều! Không phải chứ, chị Sở, chị biết phẫu thuật thật à?”

“Chị Sở, cô còn bao nhiêu bất ngờ nữa mà chúng tôi chưa biết vậy!”

Lúc này bác sĩ Trương mới có cơ hội nói một câu hoàn chỉnh: “Thao tác của chị Sở rất chuyên nghiệp, không giống làm bừa chút nào.”

Tôi nhún vai: “Mọi người quên bố tôi là ai rồi sao?”

“Đúng nha! Viện trưởng bệnh viện Tây Nhã! Danh hiệu bàn tay vàng khoa ngoại!”

“Hóa ra là vậy! Chị Sở, cô cũng ngầu quá rồi đó!”

“Bạch Thiến Thiến, cô còn muốn nói gì không, cô tâm phục khẩu phục chưa, mau xin lỗi chị Sở đi!”

Thẩm T.ử Tiêu cùng đám người đ.á.n.h dấu đứng trước mặt Bạch Thiến Thiến.

Vẻ mặt cô ta vô tội, ánh mắt ngập nước như sắp khóc đến nơi: “Tôi cũng chỉ vì muốn một lời giải thích cho bệnh nhân mà thôi, tôi cũng đâu có nhắm vào cô ấy. Nếu mà nói ai nhắm vào ai thì phải là cô ấy nhắm vào tôi mới đúng.”

Thẩm T.ử Tiêu cầm gậy bóng chày, dáng vẻ nói một lời khó nghe là anh ta sẽ đ.á.n.h: “Đúng vậy, Thiến Thiến chỉ lương thiện quá mà thôi! Mấy người dựa vào đâu mà nói cô ấy như vậy?”

Một đối tượng bị đ.á.n.h dấu khác cũng nói: “Thiến Thiến không sai! Dựa vào đâu mà cô ấy phải xin lỗi?”

Có người lên tiếng thay tôi: “Đâu ra chuyện đã phế rồi còn lí luận vậy! Xin lỗi! Nhất định phải xin lỗi!”

“Đúng vậy, dựa vào đâu mà chị Sở lại bị bọn họ bắt nạt như vậy chứ? Xin lỗi đi!”

Mọi người ồn ào.

Bạch Thiến Thiến có hệ thống trợ giúp, cô ta căn bản không phải chịu bất kì tổn thương nào.

Tiếp tục làm loạn cũng chỉ thêm phiền não.

Tôi nói: “Bệnh nhân cần nghỉ ngơi, tất cả mọi người đi làm việc của mình đi.”

Đến khi mọi người đi hết rồi Bạch Thiến Thiến mới đi đến sát bên tôi: “Úy Sở, để rồi xem! Cô sẽ không được đắc ý lâu đâu!”

Tôi không thèm để ý đến cô ta, tôi làm như không nghe thấy rồi rời đi.

Người đàn ông kia rất nhanh đã tỉnh lại.

Tôi đi thẳng vào vấn đề: “Tôi là ân nhân cứu anh, là tôi đưa anh về, bây giờ anh rất an toàn, giải phẫu cũng là tôi làm.”

Hàng lông mày anh tuấn của anh nhíu lại, xem ra t.h.u.ố.c tê đã mất hiệu lực.

“Tự giới thiệu một chút, tôi tên Úy Sở.”

Giọng người đàn ông hơi khàn nhưng rất êm tai: “Lộ Vi.”

“Làm một giao dịch đi. Tôi biết anh muốn đến khu lánh nạn Tây Bắc, tôi có thể đi cùng với anh, lực chiến đấu của tôi không tệ, điều kiện là anh phải giúp tôi một chuyện nhỏ.”

Hệ thống nói với tôi lực chiến đấu của người này rất xuất sắc, sẽ là bạn đồng hành không tệ.

Lộ Vi không chút do dự: “Cô đã cứu tôi, tôi chắc chắn sẽ giúp cô.”

Tôi rất hài lòng với thái độ của anh ta

“Tiếp sau đây anh sẽ yêu một người phụ nữ đến mức không có t.h.u.ố.c chữa. Tôi muốn anh đối xử với cô ta như gần như xa, biểu hiện càng lạnh nhạt càng tốt.”

Chỉ có như vậy thì Bạch Thiến Thiến mới luôn có hứng thú với anh.

“Anh phải cam kết, cho dù như thế nào anh cũng phải đặt báo ân lên đầu! Anh có thể nghe theo lệnh của cô ta, nhưng anh tuyệt đối không thể quên ai mới là người cứu anh!”

Vẻ mặt Lộ Vi có hơi ngơ ngác nhưng vẫn trịnh trọng nói: “Được, tôi đồng ý với cô.”

Tôi bĩu môi, nhìn thì mạnh mẽ mà không ngờ lại ngốc như vậy.

Cái gì cũng không hỏi, cứ thế mà đồng ý.

Nhưng không sao, rất nhanh thôi anh sẽ biết tôi đang nói gì.

Nghe nói ngày mai Bạch Thiến Thiến muốn đi làm nhiệm vụ, chắc là muốn gi//ết zombie để lấy điểm tích lũy. Cô ta đã không chờ được nữa mà muốn đ.á.n.h dấu Lộ Vi để anh yêu mình.

Thật ra tôi cũng có hơi nghi ngờ, anh có thể làm được thật sao? Thật sự có thể duy trì tỉnh táo sao?

Dù sao tôi đã được chứng kiến quá nhiều người đột nhiên yêu Bạch Thiến Thiến đến mức đi//ên cuồng.

Ngay cả anh trai yêu thương tôi nhất cũng vì vậy mà ch//ết.

P/S: Vũ Nhi

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Tiêu Diệt Trà Xanh Ở Thời Mạt Thế - Chương 6: Chương 6 | MonkeyD