Tiểu Đường Cao - Chương 3
Cập nhật lúc: 08/08/2026 11:03
Đương nhiên ta là người của cung Vĩnh Hòa rồi.
Nhưng còn chưa kịp lên tiếng, Tiểu Tinh Tinh đã lạnh lùng liếc người kia một cái.
Người ấy lập tức cúi đầu, vội vàng lui ra phía sau chàng.
Những người xung quanh cũng đồng loạt cúi thấp đầu, không ai dám nói thêm lời nào.
Chỉ là ta cảm thấy... hình như bọn họ không thích cái tên Tiểu Tinh Tinh cho lắm.
“Thì ra ngươi không tên là Tiểu Tinh Tinh.”
Ta chớp chớp mắt, đưa miếng bánh đã c.ắ.n dở trong tay cho chàng đang bước lại gần.
“Vậy ngươi tên là gì?”
Nghe ta hỏi, đám cung nhân đồng loạt hít vào một hơi lạnh.
Thế nhưng Tiểu Tinh Tinh vẫn bình thản như không, chậm rãi ngồi xuống bên cạnh ta.
Chàng nhìn miếng bánh trong tay ta rồi hỏi:
“Ngươi tên gì?”
“Ta tên là...”
Đột nhiên ta nhớ tới lời ma ma dặn.
Ma ma bảo, tuyệt đối không được nói tên mình cho người khác biết.
Đôi mắt ta đảo một vòng, một tay sờ vành tai, tay kia rụt chiếc bánh về, nhét vào miệng, vừa nhai vừa đáp lí nhí:
“Ta tên Tiểu Đường Cao.”
“Tiểu Đường Cao?”
Ta gật đầu, rồi nhìn những người đứng xung quanh, hỏi Tiểu Tinh Tinh:
“Họ đều gọi ngươi là bệ hạ. Ngươi là hoàng thượng sao?”
Ma ma từng nói, bệ hạ chính là hoàng thượng.
Hoàng thượng là người lợi hại nhất nơi này.
Phụ hoàng của ta trước kia cũng từng là hoàng thượng của tòa cung điện này.
Về sau người bị g.i.ế.t, rồi mới có vị hoàng thượng mới.
“Phải.”
Tiểu Tinh Tinh khẽ đáp.
Ta chớp mắt, vội vàng gom hết số điểm tâm trên bàn nhét vào lòng, rồi quay người bỏ chạy.
Chạy nhanh quá, suýt nữa thì vấp ngã.
Chỉ nghe phía sau vang lên giọng nói nhàn nhạt của Tiểu Tinh Tinh:
“Không cần đuổi theo.”
Khi ta ôm đống điểm tâm chạy một mạch về tới cung Vĩnh Hòa, ma ma đang ngồi trên bậc thềm lặng lẽ khóc.
“Ma ma.”
Ta vội vàng chạy tới.
Thấy ta trở về, ma ma lau nước mắt trên mặt, vội hỏi:
“Công chúa đi đâu vậy? Có ai nhìn thấy người không?”
Ta vừa lấy số điểm tâm trong lòng chia cho ma ma, vừa kể lại mọi chuyện vừa xảy ra.
Kể xong, ta ngẩng đầu hỏi:
“Có phải Tiểu Tinh Tinh đã g.i.ế.t phụ hoàng của ta không?”
Ma ma từng nói, chính tân hoàng đã g.i.ế.t phụ hoàng ta.
Mà Tiểu Tinh Tinh chính là tân hoàng.
Ma ma khẽ lắc đầu.
“Là phụ hoàng của vị hoàng thượng hiện nay năm xưa thống lĩnh đại quân phá thành, xông vào hoàng cung, ép bệ hạ phải tuẫn quốc.”
“Vậy... phụ hoàng của Tiểu Tinh Tinh đâu rồi?”
“Băng hà rồi.”
Băng hà rồi sao?
Ta cúi đầu nhìn số điểm tâm trong tay, trầm ngâm nghĩ ngợi.
Vậy thì Tiểu Tinh Tinh cũng giống ta.
Đều là người không còn phụ hoàng nữa.
Ma ma lại kể cho ta nghe rất nhiều chuyện năm xưa.
Nghe mãi, ta dần thấy buồn ngủ.
Cuối cùng, người khẽ thở dài, đặt lại số điểm tâm vào tay ta.
“Ân oán của đời trước đã chẳng còn liên quan đến công chúa nữa. Điều lão nô mong mỏi nhất chỉ là công chúa được bình an, sống lâu trăm tuổi.”
Bàn tay ấm áp của người nhẹ nhàng xoa đầu ta.
“Sau này công chúa tuyệt đối không được chạy lung tung nữa. Tân hoàng hiện nay là một vị Diêm Vương hỉ nộ vô thường. Chờ thêm ít ngày, lão nô nhất định sẽ đưa công chúa xuất cung.”
“Đến khi ấy, công chúa sẽ được sống những tháng ngày tự do tự tại.”
Ta gối đầu lên đùi ma ma, ngủ đến mơ màng.
Người nói gì, ta cũng chẳng nghe rõ.
Chỉ mơ hồ đáp lại một tiếng.
Đến khi tỉnh dậy, ma ma đã rời đi từ lúc nào.
Ta còn chưa kịp hỏi vì sao suốt hai ngày người không đến đưa thức ăn cho ta.
Có phải người lại bị bệnh rồi không.
Lần trước, người cũng vì ngã bệnh không xuống giường nổi nên mới một ngày không tới.
Đợi tối nay ma ma đến, nhất định ta phải hỏi.
Nhưng còn chưa đợi được đến đêm, bên ngoài cung Vĩnh Hòa đã có mấy người tìm đến.
Ta sợ hãi, vội vàng trốn trở lại mật đạo.
Trong mật đạo tối đen như mực.
Ta ngoan ngoãn co mình trong góc, gặm số điểm tâm mang về từ tối qua.
Tiếng bước chân bên ngoài dường như càng lúc càng đến gần.
Ta còn chưa kịp nuốt hết miếng bánh trong miệng thì chiếc tủ chắn cửa mật đạo đột nhiên bị người ta dịch sang một bên.
Một luồng sáng ch.ói lòa từ bên ngoài rọi thẳng vào.
Ta trợn tròn mắt nhìn người đứng ở cửa mật đạo.
Chàng mặc một thân trường bào màu nhạt, trên vạt áo thêu chỉ vàng tinh xảo.
Một tay chống lên chiếc tủ, chàng cúi đầu nhìn ta, khóe mày khẽ nhướng.
“Quả nhiên nàng ở đây.”
4
Tiểu Tinh Tinh muốn đưa ta rời khỏi cung Vĩnh Hòa.
“Chàng muốn đưa ta xuất cung sao?”
Ta ngồi trên bậc thềm, nghiêng đầu nhìn chàng.
Đêm qua, ma ma dường như cũng từng nói sẽ đưa ta xuất cung.
Chàng khẽ lắc đầu. Chẳng biết từ đâu lấy ra một chiếc khăn vuông, đưa tay lau vụn bánh còn dính nơi khóe môi ta.
“Không phải xuất cung, mà là đến chỗ ta.”
Ta chớp chớp mắt.
Nhưng ma ma không cho ta rời khỏi cung Vĩnh Hòa.
“Ở chỗ ta có rất nhiều món ngon, còn có cả y phục đẹp nữa.”
Giọng chàng nhàn nhạt, dường như thấp thoáng vài phần ý cười.
“Thật sao?”
Đôi mắt ta sáng bừng.
“Thật.”
“Vậy... có giò heo thật to không?”
Chàng hơi khựng lại, nhìn động tác ta giơ tay khoa một vòng trước n.g.ự.c, khóe môi khẽ cong lên.
“Có.”
Ta đã rất lâu rồi chưa được ăn giò heo.
Nghe nói có giò heo, ta lập tức chẳng nghĩ ngợi gì nữa, ngoan ngoãn theo Tiểu Tinh Tinh rời khỏi cung Vĩnh Hòa.
Chỉ cần trở về trước khi trời tối, ma ma sẽ không phát hiện.
Cung điện của Tiểu Tinh Tinh lớn hơn cung Vĩnh Hòa rất nhiều.
Bên trong bày biện đủ loại bàn ghế tinh xảo, còn có rất nhiều hoa cỏ mà ta chưa từng nhìn thấy.
Ta sờ hết một lượt những món đồ đẹp đẽ trong điện của chàng, thì có người ôm một chồng y phục lộng lẫy bước vào.
Tiểu Tinh Tinh nói, tất cả đều là tặng cho ta.
Ta vuốt ve từng bộ y phục một hồi, cuối cùng chọn một chiếc váy dài có màu hồng nhạt như những đóa đào nở sau điện cung Vĩnh Hòa.
