Tiểu Khách Điếm Của Phu Lang (phần 2) - Chương 11: Chương 50
Cập nhật lúc: 29/06/2026 11:01
Lục Lăng đáp một tiếng. Hắn sải bước nhanh nhẹn, chưa đầy nửa khắc đồng hồ đã thu về được sáu bảy chiếc bát gốm. Lại có mấy gã tráng đinh ăn uống no nê, vừa thấy Lục Lăng đến thu bát đũa liền ôm khư khư chiếc bát vào lòng, nài nỉ hỏi hắn lần sau có còn đến nữa không.
Hắn vốn là hạng người nào đâu có thèm tán dóc mấy lời này với họ, quăng lại một câu "không biết", rồi giật phắt chiếc bát trong lòng gã kia qua, ném trả lại cho gã hai đồng tiền cọc.
Lúc quay về trước mặt Thư Thụy, hắn đã ôm về được mười hai chiếc bát gốm.
Hắn đứng một bên rửa qua đôi tay, vén tay áo lên rồi bước tới trước sạp hàng: "Để ta."
Lục Lăng tuy không phải kiểu người vạm vỡ lực lưỡng, nhưng cũng tay dài chân dài, vừa đứng sừng sững ở đó, lại thêm gương mặt lạnh như tiền, mấy gã tráng đinh kia tức khắc liền lùi lại phía sau nửa bước, nhường ra một khoảng trống rộng rãi hơn cho sạp hàng.
Thư Thụy thấy vậy, cảm thấy hắn múc thức ăn trông có uy hơn mình liền trao chiếc muôi dài cho hắn, hai người đổi tay cho nhau.
Y quệt nắm mồ hôi trên trán, cũng không để tay chân rảnh rỗi, vội vàng ôm đống bát đi rửa.
Nước nóng đổ vào trong chậu, y lấy ra miếng xơ mướp dùng để rửa bát. Vừa liếc nhìn mấy chiếc bát được mang trả lại, chiếc nào chiếc nấy sạch làu làu, đến cả hai hạt cơm cũng chẳng thèm dính lại trên bát. Nếu không phải còn nhìn ra được chút vết nước sốt thì có khi còn khiến người ta tưởng chiếc bát này chưa từng được dùng qua vậy.
Rửa sạch bát đũa rồi lau khô, Thư Thụy lập tức đặt vào tầm tay cho Lục Lăng, một mặt lại tranh thủ đi thu bát về rửa tiếp. Nhân lúc có Lục Lăng ở đây trấn giữ, y liền cầm muôi qua múc canh cho người ta, lại lấy đũa gắp tặng kèm dưa trộn, tránh để đám tráng đinh thô lỗ không biết điều xúm xít ở chỗ này tranh giành chen lấn.
Nơi bến tàu này là chỗ hỗn tạp đủ mọi hạng người ba chìm bảy nổi, kẻ đến đây bỏ sức làm việc nặng nhọc đa phần đều là tầng lớp dân nghèo hạ đẳng không có tay nghề, chỉ có số ít người là vì túng quẫn nhất thời mới đến đây kiếm mấy đồng tiền mồ hôi nước mắt này.
Rất nhiều người không được học hành giáo dưỡng nhiều, dù là làm buôn bán hay làm việc gì khác, nếu bản thân không đủ cứng rắn để áp chế được người ta thì rất dễ bị bắt nạt, chèn ép. Bây giờ có hai người cùng trông nom sạp hàng, trật tự đâu ra đấy, ngược lại đã ung dung, thong thả hơn nhiều.
Có điều lần đầu tiên ra sạp, tuy khó khăn lắm mới làm cho quen tay bén việc thì đồ ăn lại chẳng bõ bán. Một thùng lớn cơm đậu hạt và ba chậu thức ăn, chỉ tầm hơn một tuần hương là đã thấy đáy.
Chẳng riêng gì phu bốc vác trên bến tàu đến mua, ngay cả mấy tiểu thương bán hàng rong quanh đó cũng đến góp vui. Tuy không rõ bọn họ rốt cuộc là muốn mua cơm canh nóng sốt để ăn thật, hay là có ý muốn đến dò xét dò la, tóm lại là người ta cũng tự mang theo bát của mình qua để đơm ba món mang đi.
Thư Thụy âm thầm nhấc thử hộp đựng tiền đồng lên, nặng trịch thẳng cả tay xuống. Tuy chưa đếm kỹ xem rốt cuộc kiếm được bao nhiêu tiền, nhưng trong lòng y nhẩm tính mình đã rửa bốn mươi tám chiếc bát, điều đó có nghĩa là ít nhất y đã bán được năm mươi tám phần cơm canh.
Tuy không nhớ rõ người ta gọi phần mặn hay phần chay, nhưng ít nhất y cũng đã kiếm được năm trăm tám mươi đồng tiền.
Trong đầu y còn đang nhanh nhạy tính toán thì có một nữ nhân bước lên, nàng chỉ nhìn chăm chăm vào Thư Thụy rồi lên tiếng: "Ca nhi, ta thấy cơm canh chín của ngươi chẳng còn lại bao nhiêu nữa, hay là để ta mua trọn hết cho, ngươi bớt cho ta một cái giá hời đi."
Nói xong, nàng chỉ tay về phía bờ bến tàu cho Thư Thụy xem: "Chúng ta đi đường thủy đi ngang qua phủ Triều Tịch, không thể lên bờ nán lại lâu được, nhìn quanh mấy món ăn bên bờ bến tàu này thì thấy chỉ có chỗ của ca nhi đây là ngon mắt nhất."
Thư Thụy nghe vậy liền đón lấy chiếc muôi trong tay Lục Lăng, vét vét đống thức ăn dưới đáy chậu, quả thực là chẳng còn lại bao nhiêu thật. Nếu có thể bán sạch sành sanh một bận thế này thì cũng tốt, để còn dọn hàng về sớm.
Y bèn nói: "Xem nào, món mặn còn lại một phần, trứng xào dưa chuột và cà tím thì nhiều hơn chút, chắc còn khoảng hơn hai phần. Nếu nương t.ử lấy hết thì tính hai mươi lăm đồng tiền, số cơm canh này cũng đủ cho ba người ăn no rồi ạ."
Cơm canh bán đến lúc cuối, phần còn lại trông vẻ ngoài tự nhiên không được đẹp mắt cho lắm, lại cũng chẳng còn nóng mấy, hương thơm cũng bay tán đi nhiều, không được nức mũi như lúc mới mang đến.
Nữ nhân kia nhìn không ra mùi vị ngon dở thế nào, chỉ thấy người mua đông đúc, tiến lại gần xem giá cả quả thực còn phải chăng hơn ở các quán ăn nhiều, liền cũng chẳng cầu kỳ đòi hỏi hương vị phải quá xuất sắc làm gì. Thân phận người đi đường xa bôn ba, đâu thể chu toàn chăm chút được nhiều đến thế.
"Được. Ta có sẵn hộp đồ ăn rồi."
Thư Thụy liền dọn sạch số cơm canh còn lại ra rồi đóng gói cho người ta. Tiễn bước nữ nhân kia xong, phía sau còn có mấy người phu bến tàu lững thững tìm tới đều đã bị Lục Lăng đuổi khéo đi nơi khác.
"Bán hết rồi à?"
Một gã nam t.ử cao gầy từ phía sau bước tới, thấy người bên này đã tay không giải tán liền vươn dài cổ ghé sát vào hỏi một câu.
Thư Thụy đang định đáp lời gã thì gã nam t.ử đã nhìn thấy Lục Lăng đang giúp dọn dẹp bát chậu, liền mừng rỡ reo lên: "Tiểu Lục huynh đệ, ngươi làm việc thế này có phải là gấp gáp quá rồi không, một lúc ôm cả hai việc cơ à?"
Lục Lăng ngước mắt, sau khi nhìn rõ gã nam t.ử vừa đến liền tỏ ra khá khách khí, buông một câu: "Người nhà mình cả."
Thư Thụy nhìn thái độ của Lục Lăng, tự nhiên nhận ra hai người bọn họ có quen biết, liền không khỏi hỏi hắn người này là ai.
Bấy giờ y mới biết đây chính là vị quản sự tuyển thợ đã thuê Lục Lăng từ trước, nói là họ Cung.
"Ở phía bên thuyền đã nghe người ta khấp khởi đồn nhau là dưới gốc cây du mới có sạp bán cơm canh dọn ra, mấy người thợ đều bảo vị rất chuẩn, quả nhiên là buôn bán đắt hàng thật, ta chậm chân một bước qua đây thì đã bán sạch sành sanh rồi." Cung quản sự nói: "Cứ ngỡ là đầu bếp nhà ai mà lợi hại đến thế, hóa ra lại là người quen."
"Chỉ là nấu vài món rau dưa đạm bạc thôi, chẳng có gì tinh xảo, cũng nhờ các vị đại ca phu phen trên bến tàu không chê bai chịu đến chiếu cố cho."
Thư Thụy nghe Cung quản sự nói vậy, hàng mi khẽ động đậy. Y lấy chiếc hộp đồ ăn đặt ở dưới gầm xe đẩy lấy ra ngoài:
"Từ sớm đã nghe A Lăng nói Cung quản sự có dặn bảo huynh ấy hôm nay ra bến tàu làm việc, nhờ có Cung quản sự chiếu cố nên hôm nay chúng ta mới có thể bán được chút đồ ăn thức uống ở đây. Đáng lý ra vừa đến là phải tạ ơn quản sự ngay, chỉ là thấy quản sự trăm công nghìn việc bận rộn quá nên không dám tới quấy rầy, không ngờ quản sự lại còn tự hạ cố ghé thăm."
"Trong hộp đồ ăn này có vài món nhắm nhỏ, xin quản sự đừng chê bai mà dùng tạm cho lấp đầy bụng ạ."
Lục Lăng thấy cảnh này, không khỏi nhìn đăm đăm về phía Thư Thụy.
