Tiểu Khách Điếm Của Phu Lang (phần 2) - Chương 2: Chương 41
Cập nhật lúc: 29/06/2026 11:00
Ai ngờ gã chạy vặt kia lại chẳng khách khí chút nào: "Đúng lúc bụng đang trống rỗng, vậy thì mạo muội làm phiền vậy."
Thư Thụy sửng sốt một chút, vốn không ngờ người này lại tự nhiên đến thế, nhưng lời đã nói đến nước này, bản thân cũng chẳng tiện đuổi người đi nữa.
Cũng may là cháo nấu không ít, không bị Lục Lăng ăn hết sạch, y bèn dẫn người vào trong múc cho một bát.
Gã chạy vặt bước vào trong viện, ngó nghiêng bốn phía một lượt, thấy gian cửa tiệm lớn này đã sửa sang xong một nửa, một nửa vẫn còn bỏ hoang.
Gian chính tiệm đằng kia vẫn chưa sửa chữa, thảo nào vừa nãy gã đi từ phía cửa lớn tới thấy cửa khóa c.h.ặ.t, nếu không phải nhìn thấy ổ khóa còn mới mà vòng qua lối cửa sau này thì đã tốn công chạy một chuyến vô ích rồi.
"Ca nhi mới dọn đến à?"
Gã chạy vặt vốn thích dò hỏi tin tức, cái nghề này kiếm cơm chính là nhờ tin tức, gã cũng là vì muốn vào trong ngó nghiêng một chút, nếu không cũng chẳng thèm tham miếng bữa sáng này.
Thư Thụy "vâng" một tiếng, nói với gã là vẫn còn đang thu dọn.
Phố Thập Lý cũng được coi là một con phố chợ có chút danh tiếng, một gian cửa tiệm đóng cửa tới mười năm trên phố bỗng nhiên mở cửa, gã chạy vặt hỏi thăm chút tin tức cũng là chuyện thường tình.
Gã chạy vặt kia định hỏi Thư Thụy sau này có định kinh doanh buôn bán gì không, nhưng vừa gắp một miếng củ cải nạo sợi trộn bỏ vào miệng, bỗng chốc liền quên mất định nói gì.
Chỉ cảm thấy miếng củ cải kia giòn sần sật, mặn cay vừa miệng, cực kỳ đưa cơm, ăn kèm với cháo thật là sướng miệng!
Gã mặt dày gắp thêm ba đũa ăn không: "Món này là tự ca nhi trộn hay mua từ tiệm ăn nào về thế? Giữa ngày hè nóng nực này mà có một đĩa thế này giải ngấy thì tốt biết bao!"
Thư Thụy cười nói: "Tự tùy tiện làm chút thôi."
Lần này y không tùy tiện khách sáo với người ta nữa, cẩn trọng nói: "Tiểu lang ca nếu thấy hợp khẩu vị, lần sau báo trước với ta một tiếng, ta lấy hai đồng tiền trộn cho huynh một đĩa."
Gã chạy vặt lại nghiêm túc đáp: "Được đấy!"
Nói rồi lại tiếp tục ăn, ăn hết một bát cháo gã không xới thêm nữa, chỉ chăm chăm ăn sạch sành sanh đĩa dưa trộn của Thư Thụy.
Lục Lăng thắng xong xe liền gọi gã chạy vặt kia đi, không để gã ở lại nhà trọ một mình với Thư Thụy.
"Nếu ngươi về muộn, buổi trưa ta sẽ mang cơm nước ra bến tàu cho ngươi."
Thư Thụy nhìn Lục Lăng đ.á.n.h xe ra khỏi con ngõ nhỏ, dặn dò một câu.
"Ừ." Lục Lăng đáp lời.
Gã chạy vặt ngồi trên xe của Lục Lăng để đi nhờ một đoạn đường, Lục Lăng thấy gã giữ đúng hẹn mang tin tức tới nên cũng không thèm chấp nhặt, cho gã lên xe.
Thấy xe đã lên đường lớn, gã chạy vặt bèn hỏi Lục Lăng: "Ca nhi kia có quan hệ gì với vị huynh đệ đây?"
Lục Lăng nghe thấy lời này, khóe miệng khẽ nhếch lên hai phần khó lòng nhận ra: "Phu thê."
Gã chạy vặt nhìn tuổi tác hai người, quả thực trông giống phu thê thật. Gã nhìn khuôn mặt lạnh lùng của Lục Lăng, phán như một vị thần toán t.ử: "Phu lang kia của ngươi mà đứng cùng một chỗ với ngươi thì tướng mạo tầm thường quá, không phải tầm thường, mà còn có chút..."
"Úi! Úi!"
Lời của gã chạy vặt còn chưa nói hết, chỉ cảm thấy cổ áo thắt c.h.ặ.t lại, hai chân hẫng một cái, vậy mà lại bị Lục Lăng xách bổng lên.
Một tiếng "bạch" vang lên, gã ngã chổng m.ô.n.g ngồi bệt xuống đường cái.
"Lời ta còn chưa nói hết mà! Tướng mạo y tầm thường nhưng tay nghề tốt, miệng mồm lại lanh lợi, khiến người ta ở cạnh y hoàn toàn chẳng cảm thấy y xấu xí tẹo nào! Ta đang định khen y tốt mà!"
Lục Lăng lạnh lùng liếc gã một cái: "Khen y cũng không được."
Dứt lời, hắn thúc xe lừa đi thẳng về phía bến tàu.
Gã chạy vặt xoa xoa cái m.ô.n.g đau đớn bò dậy, phủi phủi bụi đất trên người: "Cái loại người gì không biết~ Nói y không tốt cũng không được, nói y tốt cũng không xong. Giữ khư khư như thế, ai thèm trộm của ngươi chứ~"
Thư Thụy dọn dẹp bát đũa xong lại đi chợ sớm một chuyến, bảo người bán củi chở một xe củi đến nhà trọ. Hai ngày nay tuy gom góp mấy thứ gỗ mục cỏ rác trong nhà trọ để đốt, nhưng rốt cuộc cũng không dùng được lâu.
Sống ở trong thành tuy náo nhiệt phồn hoa, nhưng chuyện dùng củi dùng vật, nhiều khi lại chẳng dễ dàng như ở nông thôn.
Chuyến này lại tiêu mất hai mươi lăm đồng tiền.
Y lại mua thêm ít lương thực như gạo, mì, các loại đậu và rau dưa.
Mấy thứ tích trữ được lâu như gạo và mì thì y mua một lúc hai ba mươi cân. Trong thành mua bán đều thuận tiện, lại chẳng gặp phải thiên tai, thực ra nếu eo hẹp thì mua ít một cũng được, ngặt nỗi mua nhiều mới được giá hời. Mua dăm ba cân thì thương lái không chịu bớt, đều phải nhắm vào số lượng nhiều thì người ta mới vui vẻ thương lượng giá cả.
Thư Thụy nghĩ bụng đằng nào cũng phải ăn, vả lại sau khi ổn định chỗ ở, y muốn kiếm chút tiền tiêu thì e rằng vẫn phải dồn công sức vào việc ăn uống. Đã như vậy, nhân lúc giá tốt mua nhiều một chút cũng chẳng sao.
Thế là lại tiêu mất tám trăm đồng tiền nữa.
Thư Thụy đi rạc cả cẳng từ chợ Đông sang chợ Nam, phủ thành này rộng lớn, không có xe cộ đúng là bất tiện thật.
Dương nương t.ử từng nói với y trong thành có bốn khu chợ lớn Đông Tây Nam Bắc, đồ đạc ở chợ Nam và chợ Đông thì giá cả sẽ rẻ hơn một chút.
