Tiểu Khách Điếm Của Phu Lang (phần 2) - Chương 72
Cập nhật lúc: 30/06/2026 16:01
Trong lòng Thư Thụy rối như một tơ vò, đúng là người ta thường nói nam nhân hễ uống rượu vào là chẳng có ai tốt lành gì, ngay cả... ngay cả tên ngốc như Lục Lăng cũng không ngoại lệ.
Trước kia khi y qua lại với vị thư sinh lang tuấn tú kia, người nọ cũng muốn có chút cử chỉ thân mật, chỉ là bản thân y không chịu đồng ý, lần nào ứng phó cũng vô cùng thành thục ung dung. Đâu có giống như hôm nay, hoảng loạn đến mức suýt nữa đã làm đổ cả ngọn đèn dầu.
Y chống tay lên trán, nhận thức được rằng có lẽ bản thân đã sinh ra một thứ tình cảm khác thường với Lục Lăng.
Nghĩ đến đây, cõi lòng y lại càng thêm hỗn loạn.
Y không thể như thế được. hiện tại đầu óc Lục Lăng không tỉnh táo, không nhớ rõ chuyện cũ, chẳng biết người nhà mình là ai, cũng không biết nhà ở phương nào, trước kia làm nghề ngỗng gì để mưu sinh.
Thư Thụy không phải là người để tâm đến việc Lục Lăng xuất thân thế nào, điều y lo âu trăn trở chính là một nam t.ử như hắn, có khi đã sớm được định sẵn một mối hôn sự tốt lành, hoặc đã tự định chung thân với ai đó rồi... Thậm chí nói không chừng hắn đã lập gia đình, có thê t.ử và con cái đề huề rồi cũng nên...
Hắn lưu lạc ở bên ngoài, người nhà không có chút tin tức gì, hẳn là đang nóng lòng như lửa đốt mà tìm kiếm hắn khắp nơi?
Càng nghĩ, tâm trạng trong lòng Thư Thụy lại càng thêm phức tạp.
Vừa sợ hãi, lại vừa lo âu, y không dám mang theo quá nhiều tâm lý cầu may.
Trước kia không thèm nghĩ kỹ những chuyện này thì vẫn có thể chung sống bình an vô sự, giờ đây nghĩ lại, lòng y khó mà yên cho được.
Suốt một đêm dài, gần như Thư Thụy chẳng thể chợp mắt.
Ngày hôm sau khi trời còn chưa sáng hẳn, Thư Thụy đã thức dậy. Bên ngoài sương mù dày đặc, y rẽ qua màn sương sớm đi một chuyến đến y quán Đức Hinh, hỏi thăm tin tức của Dư đại phu một lần nữa.
Lúc quay về, y thấy ở chỗ cửa sau có một bóng người đang đứng bất động, không biết đã đứng ở đó bao lâu rồi, trên tóc đều đã vương một tầng sương ẩm.
"Ngươi... sao lại đứng ở bên ngoài? Đói bụng rồi hả, ta đi làm..."
Thế nhưng không đợi Thư Thụy nói xong, Lục Lăng đã mở lời ngắt lời y trước: "Sau này ta sẽ không uống rượu nữa, những lời tối hôm qua nói đều là lời say, ngươi đừng tức giận."
"Ta không giận."
Thư Thụy hơi cúi đầu xuống: "Ta biết ngươi chỉ là uống say thôi."
"Ta cứ tưởng ngươi đã đi rồi."
"Không phải ngươi nói cho dù ta có đi thì ngươi vẫn có thể tìm được sao..."
Thư Thụy thấp giọng lẩm bẩm một câu, rồi lại xốc lại tinh thần, muốn lấp l.i.ế.m câu nói vừa rồi đi, bèn quay sang nở một nụ cười: "Nói cho ngươi một tin tốt này, khi nãy ta tới Đức Hinh y quán, người ta bảo không cần đến ba năm tháng nữa Dư đại phu mới về đâu, tháng sau ông ấy có thể..."
"Ta có thể tìm được thân thể của ngươi, nhưng cũng không cản được cái tâm muốn rời đi của ngươi."
Thư Thụy ngẩn người, có lẽ không ngờ tới Lục Lăng nghe thấy lời mình nói, nhưng lại chỉ đáp lại đúng câu này.
Y nhìn vào khoảng sân nhỏ bên trong, kiên định nói: "Ta sẽ không đi đâu cả, nơi này chính là nhà của ta, sau này ta sẽ ở phủ Triều Tịch sống thật tốt."
"Vậy còn ta?"
Thư Thụy mím mím môi, y không dám nhìn thẳng vào mắt Lục Lăng.
"Đợi ngươi khôi phục lại trí nhớ, ngươi cũng sẽ có cuộc sống của riêng ngươi..."
Lục Lăng ngước mắt nhìn Thư Thụy, không nói lời nào.
Thấm thoát vài ngày trôi qua, đã đến những ngày cuối cùng của tháng năm.
Buổi tối hôm đó, Thư Thụy đến thư viện giao cơm, Dư Kiều Sinh lại đây kết toán tiền nong, thuận miệng nói với y: "Bếp ăn trong thư viện ngày kia là mở lại rồi, lần này mời về một đầu bếp mới, nhà ăn cũng tranh thủ những ngày đóng cửa mà tu sửa lại một phen, sau này e là không có nhiều thư sinh ra ngoài để lấp đầy cái bụng đói nữa đâu."
Thư Thụy đã liên tục đến thư viện buôn bán gần mười ngày trời, những ngày này y cũng không thuê thêm người làm, ngày ngày thức khuya dậy sớm mua rau nấu cơm, ngoài ra có đôi khi còn phải chạy ngược chạy xuôi giữa thư viện và bến tàu, đêm đến khi nằm xuống giường cũng cảm thấy mệt mỏi rã rời.
Những lúc tay chân nhức mỏi tê rần, y cũng từng nghĩ đến việc khi nào mới có thể thảnh thơi một chút, không ngờ vừa quay đầu lại thì bếp ăn của thư viện đã sắp mở cửa rồi.
Nhưng mà y đã qua đây buôn bán được bấy nhiêu ngày, đến tận hôm nay mới nghe tin nhà ăn mở lại, như vậy đã là rất mãn nguyện rồi, vốn dĩ y đã biết mối làm ăn này không thể làm lâu dài được.
"Đa tạ Dư sĩ t.ử đã báo cho biết, nếu đã như vậy thì từ ngày mai ta sẽ không tới thư viện bán cơm canh nữa. Thời gian qua cũng nhờ có Dư sĩ t.ử giúp đỡ, ngày sau nếu có rảnh rỗi, xin mời đến tiểu điếm của ta làm khách."
Dư Kiều Sinh cũng có một hai phần tiếc nuối, sau này Thư Thụy không đến thư viện kinh doanh buôn bán nữa, hắn ta không chỉ bớt đi một khoản thu nhập mà còn thiếu mất một bữa cơm ngon.
Không chỉ vì bữa cơm này không tốn tiền, mà thực sự là vì hương vị quá ngon, ăn liền mười mấy ngày cũng không thấy ngán, hắn ta đều cảm thấy bản thân dường như đã béo lên một chút rồi.
"Tay nghề của ca nhi thật hiếm có, nói không chừng các đồng môn trong thư viện ăn cơm ở bếp mới được mấy ngày cho lạ miệng, rồi lại quay sang nhớ nhung cơm canh chỗ ca nhi đấy."
Thư Thụy cười nói: "Nếu quả thật như vậy, đến lúc đó lại phải làm phiền sĩ t.ử rồi."
Trở về khách điếm, Thư Thụy bê chiếc tráp đựng tiền ra, kiểm đếm lại số tiền bạc trong tay một lượt.
Chẳng biết từ bao giờ đến phủ Triều Tịch cũng đã gần tròn một tháng rồi, hành và rau nhỏ y trồng trong vại đều đã nảy mầm mọc dài ra một đoạn, xanh mướt một màu.
Những ngày tháng bận rộn tất bật này, trôi qua thật là nhanh ch.óng.
Ngoại trừ mười mấy quan tiền còn dư lại lúc trước, những ngày qua chạy vạy cả hai bên, thế mà cũng kiếm thêm được hơn sáu quan, cộng thêm hơn ba quan tiền Lục Lăng gửi chỗ y, gom góp lại tính ra vẫn có được mười quan tiền.
Có điều tiền của Lục Lăng tất nhiên y sẽ không đụng vào, nói không chừng lúc nào đó hắn sẽ cần dùng đến.
Y phải luôn chuẩn bị sẵn sàng cho hắn.
Thư Thụy nghĩ bụng, hiện tại mối làm ăn bên phía thư viện đã không còn dễ làm nữa, trong tay cũng đã có chút tiền, chi bằng nhân lúc rảnh rỗi này mà tu sửa lại khách điếm, chưa nói đến những chỗ khác, ít nhất phải lợp lại phần mái nhà của gian phòng phía Tây và đại sảnh khách điếm trước đã.
