Tiểu Khách Điếm Của Phu Lang (phần 2) - Chương 6: Chương 45
Cập nhật lúc: 29/06/2026 11:01
Hắn quay đầu nhìn thấy trong chiếc giỏ bên dưới vẫn còn rất nhiều loại rau khác, không khỏi hỏi Thư Thụy: "Ở đâu ra mà nhiều rau thế này?"
Thư Thụy cũng không giấu diếm hắn chuyện mình định buôn bán cơm nước, đơn giản kể lại cho hắn nghe.
"Vậy thì ngươi phải chuẩn bị nhiều một chút, ngày mai bến tàu lại có thuyền lớn cập bến đấy."
Thư Thụy nghe Lục Lăng nói vậy, liền vứt luôn nắm cỏ khô cho lừa ăn, hỏi: "Sao ngươi biết?"
Lục Lăng kể với y, gã quản sự dẫn đầu mà hồi sáng hắn đến phụ giúp vận chuyển hàng hóa cảm thấy hắn làm việc nhanh nhẹn, lúc kết tiền công có bảo hắn ngày mai lại đến dưới trướng gã phụ giúp khuân vác, chủ gia của bọn họ có một chuyến thuyền lớn chở hàng đi phía sau, phải đến ngày mai mới có thể vào cảng.
Thư Thụy vội vàng hỏi kỹ Lục Lăng: "Họ có nói với ngươi là giờ nào không?"
"Thì cũng xấp xỉ như hôm nay thôi, nếu không có gì trục trặc thì tầm nửa buổi sáng là thuyền có thể đến nơi."
Lục Lăng cũng nói với y rất chi tiết: "Dựa theo kích cỡ thuyền của nhà họ, lại thuê bao nhiêu người làm, thì hàng hóa trên một con thuyền có thể dỡ trong khoảng từ một đến một canh giờ rưỡi."
Dựa theo thời gian này, trừ phi trời vừa mới hửng sáng thuyền đã cập bến, bằng không dỡ xong hàng kiểu gì cũng sẽ bắt kịp giờ cơm trưa.
Đã xác định chắc chắn có thuyền đến, chuyện làm ăn ngày mai xem như đã có chút manh mối vững vàng.
Thư Thụy vui mừng khôn xiết, định bụng một lát nữa giặt xong quần áo sẽ mang rau ra rửa sạch hết, ngày mai chuẩn bị một nồi thức ăn lớn thật sớm mang ra bến tàu bán.
Y nhìn sang Lục Lăng, ánh mắt cũng trở nên cực kỳ dịu dàng, thân thiết hơn hẳn: "Ngươi có quần áo nào cần giặt không, lấy ra đây ta giặt luôn một thể cho."
Lục Lăng nghe vậy liền nhướng mày, nhanh chân chạy tọt vào phòng lấy ra bộ quần áo thay từ hôm qua.
Hành trang của hắn vô cùng đơn giản, tổng cộng chỉ có hai bộ quần áo, một bộ màu đen, một bộ màu xanh sẫm thay đổi nhau mặc.
Bộ màu đen là bộ hắn mặc trên người khi Thư Thụy lần đầu nhìn thấy hắn, chất vải mịn không hề tệ chút nào; còn bộ màu xanh sẫm là bộ mới sắm khi hai người đi ngang qua huyện thành trong lúc lên đường, vốn là do Thư Thụy thấy hắn cứ không chịu thay xiêm y bên ngoài, nhìn không vừa mắt nên mới mua đồ may sẵn ở tiệm thợ may.
Thư Thụy bỏ cả đống quần áo Lục Lăng lấy ra vào trong chậu. Quần áo của hắn phần lớn đều to rộng, vừa bỏ vào một cái đã lấp đầy cả chiếc chậu lớn.
Y giã nát thêm một ít quả bồ kết, đổ hơn nửa thùng nước ấm vào chậu, ngồi trên chiếc ghế đẩu nhỏ, khuấy đều cho bọt bồ kết tan ra.
Đợi đến khi quần áo đã thấm đẫm nước, y mới giũ quần áo ra để đập giặt. Vừa mới kéo cao lên một chút, một mảnh vải màu xám trắng bỗng nhiên từ trong chiếc áo khoác rộng lớn trượt tuột xuống.
Thư Thụy đang tính nói ở đâu ra một chiếc áo ngắn như thế này, nhưng đến khi nhặt lên nhìn kỹ một cái, hai má y lập tức nóng bừng lên: "Lục Lăng!"
"Có chuyện gì thế?"
Nghe thấy tiếng gọi, Lục Lăng liền vội vàng lao từ phía phòng khách ra.
"Cái này... cái này sao ngươi cũng đem ra đây hả?"
Thư Thụy liếc nhìn cái chậu nước, không còn mặt mũi nào mà nhìn thẳng nữa.
Lục Lăng nhìn chậu nước, rồi lại nhìn Thư Thụy: "Quần dài không thể giặt sao?"
"Ai thèm giặt quần mặc bên trong cho ngươi chứ!"
mặt Thư Thụy đỏ bừng nói: "Đồ mặc bên trong thay ra sau khi tắm hôm qua mà lại để qua đêm không giặt, lại còn chất đống với quần áo bẩn bên ngoài lâu như thế, sao trên đời lại có người không chú ý như ngươi cơ chứ."
Lục Lăng bị mắng, chân mày khẽ động đậy: "Vậy ta phải làm sao?"
"Còn phải làm sao nữa, tự xách đi mà giặt."
Thư Thụy lấy ra một chiếc chậu nhỏ khác, lại đưa kèm cho hắn một miếng bánh xà phòng nhỏ: "Sau này tự giữ lấy ở trong phòng mà dùng."
Lục Lăng đón lấy, nhìn miếng xà phòng trong tay.
Quần áo bên trong và bên ngoài còn phải tách ra giặt riêng, quả là cầu kỳ thật. Nhưng mà nghĩ lại cũng chẳng trách trên người A Thiều lúc nào cũng có một mùi hương rất dễ chịu.
Sáng sớm ngày hôm sau, Thư Thụy chuẩn bị một chút đồ ăn sáng rồi cùng ăn với Lục Lăng, sau đó y bắt tay vào chuẩn bị cơm nước trưa nay mang ra bến tàu.
Hôm nay y dự định làm hai ba món: Cà tím om đậu đũa, dưa chuột xào trứng. Kế hoạch của y là hai món chay một món mặn, ngặt nỗi hôm qua chỉ toàn gom được rau dưa giá rẻ chứ chưa mua được thịt tươi, đành phải dựa theo số thịt xông khói còn lại để làm một món giống y như hôm qua cho Lục Lăng.
Ngoại trừ các món chính, y còn dùng bếp lò ninh một nồi canh tảo, làm thêm một đĩa củ cải trộn củ măng tây làm món ăn kèm.
Làm mấy món ăn gia đình này Thư Thụy vô cùng quen tay, rau củ hôm qua đã rửa sạch chuẩn bị sẵn rồi, chỉ đợi đến giờ là bắc lên chảo xào nấu thôi.
Hôm nay thứ cần phải chuẩn bị từ sớm tinh mơ lại chính là cơm trắng.
Người ở bến tàu làm đều là việc nặng nhọc, tiêu hao nhiều sức lực. Họ chê mì sợi ở các sạp hàng ăn không no hoàn toàn không phải vì lượng mì của sạp quá ít, mà là vì một bát mì chứa toàn nước dùng, húp nước vào thì chỉ tạm thời lấp đầy bụng thôi, sau đó sẽ đói rất nhanh, đạo lý này cũng tương tự như việc ăn cháo buổi sáng vậy.
Chính vì thế, rất nhiều phu phen khổ cực đều muốn được ăn cơm thức ăn hoặc bánh nướng.
Hôm qua Thư Thụy đã nghiền ngẫm một hồi, dựa theo sức ăn của Lục Lăng, hắn phải ăn hết cả một âu cơm thức ăn mới đủ no.
Người ở bến tàu đa số là nam t.ử, cho dù sức ăn có nhỏ hơn Lục Lăng một chút đi chăng nữa thì tuyệt đối cái bụng cũng không hề nhỏ. Muốn ăn no, nếu chỉ dựa vào thức ăn thôi thì không được, muốn chắc bụng thì vẫn phải dựa vào cơm trắng. Thế nhưng hiện tại giá gạo bên ngoài cũng không thấp, một thạch gạo đã tốn mất một quan hai ba trăm đồng tiền rồi.
Thư Thụy nhẩm tính một chút, cơm nước y mang ra bến tàu bán không thể định giá quá cao. Nếu bán hai ba mươi đồng một suất, đối với những bách tính bình dân làm việc bán sức lực kia, thử hỏi được mấy người nỡ bỏ ra ngần ấy tiền để ăn một bữa cơm đây.
