Tiểu Khách Điếm Của Phu Lang (phần 2) - Chương 9: Chương 48

Cập nhật lúc: 29/06/2026 11:01

Thư Thụy thu của Trương thần bà mười lăm đồng tiền, đơm cho bà ba đĩa thức ăn, ngoài ra còn tặng thêm hai bát canh tảo và một đĩa nhỏ dưa muối trộn kèm.

Y cho người ta chút hời nhưng cũng chẳng để bản thân chịu thiệt, bởi vậy cơm đậu hạt chỉ cho đủ lượng hai người ăn, còn thức ăn chín thì đựng trong đĩa nhỏ, vốn chỉ bằng một nửa định lượng bình thường của các quán ăn bên ngoài.

Trương thần bà cảm thấy mua được giá hời, vừa được bớt tiền đồng lại vừa được tặng canh tặng thức ăn kèm, liền vui sướng hớn hở xách hộp đồ ăn đi về. Trước khi đi còn giao hẹn lần tới nếu có mời khách thì lại đến chỗ Thư Thụy mua thức ăn chín.

Tiễn vị khách đầu tiên mở hàng xong, Thư Thụy nhanh tay nhanh chân thu dọn cơm canh xếp lên xe đẩy, rồi chậm rãi đ.á.n.h xe tiến về phía bến tàu.

Đến bến tàu thì vừa vặn vào giờ ngọ.

Nơi này người xe đông đúc, xe của Thư Thụy bị kẹt cứng ngay trước lối vào, tiến không được mà lùi cũng chẳng xong. Y vươn dài cổ ngó nghiêng về phía trước, ánh mặt trời chính ngọ rọi thẳng xuống ch.ói chang, quả thực vừa hoa mắt lại vừa nóng nực.

Tay nghề đ.á.n.h xe của y ở trên quan lộ ít người thưa xe thì còn coi là thuần thục, chứ ở nơi đông đúc thế này thì chẳng ăn thua. Dân phu nơi đây lại thô lỗ hung hăng, thấy y là một ca nhi đ.á.n.h xe qua, chỉ tưởng y đến chở hàng tranh việc làm ăn, nên đã mấy bận âm thầm ép xe mình để lách lên trước y.

Thư Thụy không dám khinh suất hành động thiếu suy nghĩ, chỉ càng thêm cẩn trọng hơn. Đang lúc nghĩ cách làm sao để nhích vào bên trong thì một bóng người đã chủ động tìm tới.

Y chỉ cảm thấy chiếc xe nặng hơn một đầu, bên sườn liền có thêm một bóng râm che đi một nửa cái nắng gay gắt. Nghiêng đầu nhìn sang, thì ra là Lục Lăng với vầng trán đã rớm một tầng mồ hôi mỏng.

Lục Lăng đón lấy dây cương từ tay Thư Thụy, ra sức quất một cái, thúc chiếc xe lừa lách từ hướng sườn ra ngoài. Hắn đ.á.n.h xe rẽ trái lượn phải, mấy lần đầu lừa suýt nữa là húc vào người qua đường, may mà đều được Lục Lăng kéo giật lại kịp thời.

Phải mất một lúc lâu mới đến được một bóng cây du thưa người hơn chút.

Hắn nhảy xuống khỏi xe lừa, buộc lừa vào gốc cây.

Thư Thụy đi sau mới chậm rãi trượt xuống xe, một quãng đường ngắn ngủn vừa rồi dồn dập đến mức khiến lưng áo y túa ra đầy mồ hôi, chỉ sợ con lừa đ.â.m phải người ta.

Cũng chẳng trách vị quản sự kia nhìn trúng Lục Lăng, khen hắn nhanh nhẹn mà muốn tiếp tục dùng hắn. Đến nơi này đ.á.n.h xe chở hàng, nếu không có chút bản lĩnh cầm cương thì mấy chục đồng tiền kia quả thực chẳng hề dễ kiếm.

Y nhìn về phía Lục Lăng - người vừa có đôi mắt sắc bén phát hiện ra y liền chạy lại giúp đỡ: "Hàng bốc xong rồi à?"

Lục Lăng lắc đầu, mở nắp chậu ra xem xem Thư Thụy nấu những món gì: "Chắc còn phải chạy thêm hai lần nữa."

"Thế thì ngươi mau qua đó bận rộn đi, bên này một mình ta lo liệu được rồi."

Lục Lăng quay sang nhìn Thư Thụy. Lúc này trời trưa nắng nóng, y mặc mỏng manh hơn hẳn lúc trước, trông nhỏ thó gầy gò một mẩu. Nơi này người đông đúc như thế, cứ như sơ sẩy một cái là y sẽ bị người ta xô đẩy đi mất, hắn có chút không yên tâm.

Thư Thụy lại tưởng hắn đói bụng nên không chịu đi tiếp, liền tháo chiếc hồ lô nước bên hông xuống, bên trong là trà nhài cao cấp mới pha từ nhà, rồi lại lấy một miếng bánh đậu xanh bọc trong giấy từ trong n.g.ự.c áo ra đưa cho hắn:

"Mau đi đi, bận xong việc rồi ngươi lại qua đây ăn cơm, ta có mang theo hộp đồ ăn cho ngươi rồi."

Lục Lăng im lặng một lát: "Được rồi. Ngươi cứ ở chỗ này mà bán thức ăn, đừng chen chúc vào chỗ đông người."

Thư Thụy gật đầu hứa hẹn. Lục Lăng hòa vào dòng người, loáng một cái đã chẳng thấy tăm hơi đâu nữa.

Gió từ bờ sông thổi tới mang theo cái mát mẻ vương chút mùi tanh nồng của nước. Thư Thụy lần lượt mở các nắp chậu ra, hương thơm của cơm canh ngào ngạt bay xa, át đi cả mùi tanh của sông nước. Chẳng cần y phải cất tiếng rao, đã có không ít ánh mắt thèm thuồng, đói bụng tự động tìm tới.

Thư Thụy nhân đà này liền tằng hắng một cái, thử cất giọng rao lên một tiếng: "Cơm phần nóng hổi vừa mới ra lò đây, ai muốn ăn cứ lấy! Một bát mười mấy đồng tiền đây!"

Thư Thụy vì mưu sinh nên có thể hạ mình, nhưng dù sao y cũng xuất thân từ nhà đọc sách, tuy lanh lợi, mặt mũi cũng không phải kiểu mỏng manh dễ thẹn thùng, nhưng từ trước tới nay quả thực chưa từng làm công việc rao bán thế này bao giờ.

Hôm qua nảy ra ý định ra ngoài bán đồ ăn, lúc đi thu mua sắm sửa y đã cố ý để tâm quan sát xem những người bán hàng rong bình thường rao bán thế nào. Y cũng rướn cổ học theo, hiện tại tuy đã dám cất tiếng rao nhưng giọng điệu vẫn chưa thể vang dội, cũng không được thuần thục cho lắm.

"Đồ ăn này của ngươi có bán không? Thế nào là cơm phần, bán buôn ra sao?"

Cũng may là trên bến tàu này đông người, phu khuân vác đã bỏ sức làm việc nặng nhọc suốt cả buổi sáng, bụng dạ sớm đã đói đến dính vào lưng. Ngửi thấy mùi hương thơm phức, lại nghe thấy có bán cơm, nghe theo tiếng rao tự khắc có người tìm đến hỏi han.

Nói mười câu không bằng làm một đường, Thư Thụy liền lấy ra một chiếc bát gốm lớn cỡ lòng bàn tay một nam t.ử trưởng thành, xới đầy một bát cơm đậu hạt nén c.h.ặ.t, sau đó phủ lên trên một muôi trứng xào dưa chuột và một muôi cà tím om đậu cô ve: "Như thế này là một phần cơm ạ, rau và cơm đơm chung vào một bát lớn để ăn, vừa tiện lợi lại vừa thực tế."

Mấy gã tráng đinh vây quanh nhìn cách bày biện này thì thấy có chút giống như triều đình mở lán phát cháo cứu tế tai dân vào năm mất mùa vậy.

Thế nhưng cơm canh này quả thực quá thơm, lại là một bát hải vị đầy đặn, làm sẵn thế này ăn được ngay không phải chờ lâu, so với việc ngồi ăn ở mấy sạp hàng bên cạnh thì còn nhanh hơn nhiều.

Nhịn không nổi cơn thèm và cái bụng đói, có người liền hỏi: "Có đắt không đấy?"

"Đại ca, một bát lớn cơm đậu hạt gồm một món mặn hai món chay, tổng cộng ba món là mười lăm đồng tiền, ngoài ra còn tặng thêm một món dưa trộn, canh tảo biển thì tự múc ạ."

Thư Thụy nhiệt tình giới thiệu món ăn của mình: "Nếu muốn ăn thanh đạm ít tiền hơn thì một mặn một chay, hoặc hai món chay đều được, giá chia ra là mười ba đồng và mười đồng."

Gã nam t.ử vươn dài cổ ngó vào trong chậu thức ăn, thấy trong món chay cũng nhìn ra được chút váng mỡ bóng bẩy, chứ không giống như món chay của mấy chủ sạp gian thương kia, làm ra món chay là thuần túy khô khốc đạm bạc, chẳng khác nào cơm chay trong chùa, nhìn món này thôi đã thấy vô cùng kích thích vị giác rồi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.