Tiểu Khách Điếm Của Phu Lang (phần 3) - Chương 90

Cập nhật lúc: 06/07/2026 16:04

Về đến khách điếm, Thư Thụy thấy Lục Lăng quả nhiên ngoan ngoãn ở nhà, chỉ có điều chẳng thấy hắn ngủ trưa, người đang ở trên tầng hai gian đại sảnh mà sửa sang lại nhà cửa.

Nghe thấy tiếng y về, hắn mới bước xuống lầu.

Thư Thụy đặt rổ xuống, không kìm được mà cằn nhằn một câu: "Đã bảo là nghỉ trưa rồi, sao ngươi vẫn không chịu ngơi tay thế."

"Ta chợp mắt một lát rồi, buổi trưa không có thói quen ngủ lâu, thấy ngươi mãi chưa về nên mới ra dọn dẹp lại cửa tiệm chút thôi."

Nói xong, Lục Lăng lại bảo:

"Trong nhà những thứ sửa được ta đều sửa cả rồi, còn sàn nhà chỗ nào bị hỏng hóc thì phải mua ván gỗ mới về làm lại, mấy chỗ bị ngấm nước mục nát mốc meo rồi thì chịu, không sửa nổi."

Thư Thụy ngày thường đều lau dọn, tự nhiên cũng hiểu rõ tình hình.

Sửa sang trong nhà cũng giống như sửa mái nhà vậy, ngói vỡ ngói nứt hiện ra mấy cái lỗ thủng lớn, nếu chỉ dỡ chỗ ngói lành lặn sang lấp vào thì không được, còn phải mua thêm ngói mới thì mới sửa xong mái nhà được.

Y nói: "vừa vặn ta dự định kê một chiếc bàn ở ngay lối cửa chính để bán chút đồ uống lạnh, chỗ đó hướng ra phía phố chợ, dù sao cũng người qua kẻ lại tấp nập, nghĩ bụng chắc cũng kiếm được một hai phần làm ăn."

"Đến lúc đó có thêm một khoản thu vào, cũng sớm ngày tích góp đủ tiền mua gỗ, mời thợ thầy qua sửa sang, rồi đóng thêm ít gia cụ."

Nghe Thư Thụy nói, trong lòng Lục Lăng lại dâng lên một nỗi xót xa, thương cảm.

Trước kia lúc còn ngờ nghệch, hắn chẳng bao giờ nghĩ ngợi chuyện gì sâu xa, cùng Thư Thụy ở nơi này chỉ thấy năm tháng tĩnh lặng, không lo nghĩ gì nhiều. Bây giờ mới biết Thư Thụy là một tiểu ca nhi mà tính khí lại kiên cường, dũng cảm đến vậy.

Y luôn không ngừng nghĩ cách, rồi tự bắt tay vào làm lụng.

Nếu như nửa đường y không gặp phải hắn, một thân một mình đến nơi này, trong tay tiền bạc lại chẳng mấy dư dả, vậy mà vẫn có thể từ từ thu dọn ra được một gian tiệm cũ nát hoang tàn. Đến nay tuy chưa chính thức khai trương làm ăn lớn, nhưng cũng duy trì được ngày ba bữa cơm, chắp vá qua ngày tháng.

Nếu đổi lại là những ca nhi khác bằng tuổi y, có mấy ai chống chọi được đến tận bây giờ. Tuy không rõ gia cảnh nhà y rốt cuộc là thế nào, nhưng chỉ nhìn bấy nhiêu thôi, cũng có thể đoán ra được đôi ba phần trắc trở.

Hắn thực sự muốn tự mình bỏ tiền ra để sửa sang lại cửa tiệm cho thật tốt, lo liệu mọi bề, như vậy y sẽ không phải ngày ngày bôn ba, lao tâm khổ tứ tích góp từng đồng, chỉ việc chuẩn bị khai trương rồi thong thả kinh doanh khách điếm là được.

Năm xưa hắn rời nhà từ khi còn nhỏ, ở võ quán luyện võ nhiều năm, sau khi học thành tài thì bươn chải qua vài ba công việc, sau đó lại tới kinh đô làm việc cho quý nhân, thu nhập cũng coi là khá khẩm.

Bản thân hắn lại không có sở thích nào cần tiêu pha tốn kém, cũng chẳng chơi bời đú đởn bên ngoài, ngoại trừ việc gửi chút tiền nong về phụng dưỡng gia đình, thì ngần ấy năm, hắn cũng tích lũy được một chút vốn liếng nhỏ.

Trước khi về quê, lo ngại đầu óc mình có lúc không tỉnh táo, hắn đã gửi toàn bộ tiền tiết kiệm của mình vào tiền trang khóa lại, tính ra cũng phải được tầm năm sáu trăm quan tiền.

Phủ Triều Tịch phồn hoa, tiền trang có rất nhiều, muốn rút tiền bạc cũng dễ.

Ngày trước gia cảnh nghèo khó, hắn phải gửi tiền về đỡ đần, nay cha hắn đã thi đỗ cử nhân, cũng được ăn lộc triều đình, chỉ cần chú tâm thu vén một chút thì sẽ không phải sống cảnh bữa đói bữa no nữa.

Nay hắn gặp được Thư Thụy, lại có dự tính cho cuộc sống riêng, tiền bạc tự nhiên đều muốn giao hết cho Thư Thụy quản.

Chỉ là Lục Lăng có chút phiền lòng, ngày thường tiền hắn làm lụng kiếm được ngay trước mắt đem đưa cho Thư Thụy thì còn có cái cớ, khó khăn lắm mới đưa được thuận tay, y cũng chịu nhận trước. Nhưng nếu là khoản tiền không rõ lai lịch, với tính khí của y làm sao chịu lấy.

Bằng không, nếu hắn không thông qua tay y mà tự tiện làm chủ mời thợ về sửa... Hắn khẽ thở dài một tiếng, sửa cái gì mà sửa, bây giờ hắn đâu phải chủ nhân cái nhà này, có tư cách gì mà làm chủ, chỉ sợ đến lúc đó cả người lẫn đao đều bị y quét ra khỏi cửa.

Mắt Lục Lăng khẽ động, tâm tư lại xoay chuyển, định bụng ướm lời thử dò xét Thư Thụy đôi câu.

Hắn nói: "Nếu như ta có tiền bạc thì tốt rồi, như vậy ngươi cũng không cần phải vất vả vừa đi giao cơm lại vừa làm thêm nghề bán nước ngọt nữa."

Thư Thụy nghe vậy, lông mày khẽ nhướng: "Hiếm khi ngươi có được tấm lòng hiếu thảo này đấy. Vậy ta sẽ đợi đến khi ngươi có tiền bạc, để bản thân không còn phải vất vả như vậy nữa."

Lục Lăng bị y chiếm chút hời trong lời nói nhưng cũng không giận, lại tiếp tục bảo: "Ta là người luyện võ, công phu cũng được coi là thành thạo, chung quy không đến mức cái gì cũng chưa từng làm, chẳng lẽ ngày trước lại không có chút tiền tích cóp nào sao?"

"Chuyện đó ta làm sao biết được?"

Thư Thụy nghĩ bụng hôm nay cái tên này bị làm sao thế không biết, nghèo túng đến mức bắt đầu hoài nghi cuộc đời rồi hay sao?

Bản thân mình ba ngày không để hắn thiếu một bữa thịt, xiêm y cho mặc tuy không gấm vóc lụa là nhưng cũng chỉnh tề, đàng hoàng, đâu có ngược đãi hắn bao giờ.

Trước kia lúc cửa tiệm đổ nát đến mức không có chỗ mà dung thân, cũng chẳng thấy hắn như thế này.

"Ngươi cũng không biết sao? chẳng lẽ chúng ta không phải là người thân cận nhất à?"

Thư Thụy nghe câu này lại thấy mùi vị có chút đổi khác: "Ta không có nuốt riêng tiền tích cóp của ngươi đâu nhé! Ở phủ Triều Tịch này, số tiền ngươi gửi chỗ ta, ta đều ghi chép sổ sách rõ ràng từng khoản một, ngươi mà muốn đòi lại, ta đi lấy cho ngươi ngay."

"Ta không có ý đó."

Lục Lăng không ngờ lại khiến y hiểu lầm, hắn nhíu nhíu mày: "Số tiền đưa cho ngươi lúc trước sao ngươi vẫn chưa tiêu xài, ngược lại còn ghi chép sổ sách làm gì, có đáng bao nhiêu đồng tiền đâu, sao phải tính toán rạch ròi đến thế. Ta có gãy tay gãy chân cũng quyết không đòi lại của ngươi đâu."

"Tự dưng thề thốt độc địa cái gì, chẳng biết kiêng dè gì cả!"

Thư Thụy mở to mắt, không cho Lục Lăng nói năng bậy bạ nữa.

"Ta chỉ là muốn hỏi ngươi một chút, ta không nhớ rõ chuyện quá khứ, biết đâu có chút tiền của tích góp, có phải cũng đều quên sạch sành sanh rồi không."

Lục Lăng nhìn Thư Thụy nói: "Bây giờ đang là lúc cần dùng đến tiền nhất, nếu như có thể tìm lại được, chẳng phải chính là giải quyết được nỗi lo trước mắt sao."

Thư Thụy nói: "Ai mà biết được ngươi. Ta không màng đến thứ của hoạnh tài như vậy, cứ tích góp từng ba đồng năm cắc thế này mới khiến ta thấy vững tâm."

Y cũng chỉ là nói chuyện phiếm, nói xong lại lặng im một hồi.

Trước kia có những lời nói ra Lục Lăng trước sau không chịu nghe, nay Dư đại phu đã châm cứu cho hắn, tuy chưa thấy hắn lập tức khôi phục trí nhớ ngay, nhưng cũng không phải là hoàn toàn vô ích, hắn đã có được vài mảnh ký ức mơ hồ, đây cũng là dấu hiệu cho thấy có chuyển biến tốt.

Đợi đi chữa trị thêm vài lần nữa, biết đâu lại có thể thấy được thành quả.

Chẳng phải chính hắn cũng nói rồi sao, trong ký ức không có một chút tơ tằm kẽ tóc nào liên quan đến y. Bây giờ nhân lúc này từ từ cho hắn biết rõ, lại so với chút ký ức mơ hồ kia của hắn, chắc hẳn hắn cũng sẽ chấp nhận được chuyện bọn họ không phải là phu thê.

Thư Thụy bèn nhân cơ hội này nói tiếp: "Ta chỉ biết những chuyện từ lúc ngươi ở dịch trạm đi cùng ta đến phủ Triều Tịch suốt mấy tháng qua thôi, còn xa hơn thế nữa thì ta chịu, không biết gì hết. Cho nên ngươi có hỏi ta cũng bằng thừa, chỉ có thể dựa vào chính ngươi tự nghĩ ra thôi."

Lục Lăng nghe vậy, nhíu c.h.ặ.t mày rồi im lặng xuống.

Thư Thụy vốn ngỡ Lục Lăng sẽ phản bác, giống như trước kia mà nổi giận đùng đùng, không ngờ người này chỉ nhíu mày một cái, khiến những lời phản biện y đã chuẩn bị sẵn trong lòng bỗng chốc chẳng còn đất dụng võ.

Nhìn phản ứng này của Lục Lăng, Thư Thụy đáng lý ra phải thấy vui mừng mới phải, nhưng trong lòng y đột nhiên lại dâng lên một cảm giác không mấy dễ chịu.

Y khẽ cúi đầu, đang định né tránh hắn để đi vào gian bếp, thì lại nghe hắn nói: "Vậy sau này những chuyện trước khi ở dịch trạm ta đều không hỏi nữa là được chứ gì. Ta chỉ nghĩ là, nếu như ngày trước có tiền tích góp, có thể tìm về được thì sẽ không để ngươi phải vất vả như vậy."

Bước chân Thư Thụy khựng lại, y đấu tranh tư tưởng hồi lâu, cuối cùng vẫn thốt ra câu nói thẳng thắn nhất: "Lục Lăng, chúng ta thực sự không phải là phu thê."

"Ta biết rồi. Ngươi đã nói chúng ta là biểu huynh đệ mà."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.