Tiểu Khách Điếm Của Phu Lang (phần 3) - Chương 95
Cập nhật lúc: 08/07/2026 16:05
Thư Thụy đặt d.a.o xuống, nói: "Đại sảnh của chúng ta khá rộng rãi, cũng đã dọn dẹp sạch sẽ rồi, nếu người ta chịu vào trong ngồi một lát thì vẫn có thể đón thêm được vài lượt khách."
Nói xong, y lau bàn tay còn ướt vào áo, định bụng đi ra phía đại sảnh.
"Ngươi cứ lo làm nước đi, để ta đi thu xếp, vẫn còn hai bát nước dưa hấu chưa mang ra đâu."
Tình ca nhi bước vào trong sảnh, trước tiên dọn hai chiếc bàn, xếp sẵn ghế ra, rồi mới chạy ra ngoài hỏi những vị khách đang đứng đợi, xem họ có chịu vào trong sảnh ngồi hay không, đồng thời cũng nói thật là bên trong vẫn chưa sửa sang xong xuôi.
Hai người muốn uống nước bèn ghé đầu vào nhìn thử một cái, thấy trong sảnh có hai ba bộ bàn ghế đều đã rất cũ kỹ, sàn nhà cũng hỏng hóc không ít, nhưng được cái quét tước vô cùng sạch sẽ. Bàn ghế vào cái thời tiết này là dễ bám bụi nhất, vậy mà trên mặt bàn chẳng hề có lấy một hạt bụi nào.
Ăn món đồ có ba hai đồng tiền thì còn đòi hỏi cầu kỳ cái gì nữa, thế là họ cũng vui vẻ tìm chỗ ngồi xuống.
Tình ca nhi thấy vậy, vội vàng đi chống mấy cánh cửa sổ ở đại sảnh lên, như vậy vừa sáng sủa lại vừa mát mẻ.
Hắn ta quay đầu hướng về phía tiểu viện gọi Thư Thụy: "A Thiều, cho thêm một bát nước lê lọc và một bát nước dưa hấu nữa nhé."
Thư Thụy đáp một tiếng, nhanh tay nhanh chân làm cho xong.
Sắp sửa đến trưa, Lục Lăng xách theo một ít đào và mận giòn từ bên ngoài trở về. Nghĩ bụng hôm nay Thư Thụy bán nước giải khát, hắn liền đi từ phía cửa chính về để tiện đường xem tình hình thế nào.
Lúc đi ngang qua con phố, nhìn thấy ngôi tiệm cũ nát từ trong ra ngoài đều có người ra vào, trong thoáng chốc, hắn cứ ngỡ là mình đi nhầm chỗ.
"Lang quân muốn dùng nước gì..."
Tình ca nhi từ trong bước ra dọn dẹp bát đũa trên bàn, thấy trước cửa có một bóng người đứng sừng sững, đã quen mồm hỏi câu này, nhưng mới nói được một nửa thì nhận ra đó là Lục Lăng.
Hắn ta đột nhiên căng thẳng người lên: "Lục... Lục huynh đệ về rồi đấy à?"
Lục Lăng xem như cũng khách khí, ừ một tiếng, rồi quay người đi vòng qua một đoạn, rốt cuộc vẫn đi vào từ phía cửa sau.
"Làm ăn tốt như vậy sao? Biết thế này thì ta đã chẳng đến võ quán rồi."
Lục Lăng lẻn từ cửa sau vào trong sân, thấy Thư Thụy đang bận rộn bên bếp, hắn đặt mấy quả đào mận xuống rồi rảo bước tiến về phía y.
Thư Thụy thấy hắn về, liền nói: "Nhìn thì đông người thế thôi, thực ra họ chỉ gọi đồ ăn rồi ngồi nghỉ chân, lại có Tình ca nhi giúp đỡ nên không đến mức trở tay không kịp."
"Bên võ quán thế nào rồi? Ta cứ tưởng trưa nay ngươi không về ăn cơm cơ, về rồi cũng tốt, lát nữa nấu đơn giản bát mì mà ăn."
Lục Lăng kể cho y nghe tình hình đến võ quán ứng tuyển. Hôm nay tới đó thì vị giáo đầu quen mặt trước kia lại không có mặt, không có người tiến cử nên rốt cuộc có phần rắc rối.
Người canh cửa nghe hắn nói đến ứng tuyển chức giáo đầu, lại không có người quen, lập tức bảo võ quán của họ gần đây không tuyển giáo đầu. May sao có một võ sinh thấy dáng vẻ hắn giống người học võ có nghề, bèn bảo hắn đợi một lát để vào trong hỏi xem sao.
Cứ như vậy mới có một giáo đầu ra dẫn hắn vào cửa, rồi lại phải ngồi đợi một hồi lâu, mới có một quản sự đi ra. Người đó hỏi hắn theo thủ tục như hỏi đã học võ bao lâu rồi, trước đây bái sư ở võ quán nào, đã từng làm giáo đầu bao giờ chưa, vân vân và mây mây.
Lục Lăng từ nhỏ đã lớn lên ở võ quán, biết rõ võ quán là nơi dùng bản lĩnh để nói chuyện. Hắn cũng không thèm nói nhiều về lý lịch của mình, trực tiếp lên đài luận võ, hạ liền hai giáo đầu của võ quán, lúc bấy giờ họ mới rất coi trọng hắn.
Họ liền bưng trà ngon nước ngọt ra đón tiếp, lại còn dùng lời ngon tiếng ngọt để tiếp chuyện.
"Có điều võ quán của họ thực sự không thiếu giáo đầu. Họ bảo nếu ta bằng lòng tới thì cũng có thể phá lệ nhận vào, nhưng phải đợi quán trưởng của họ hai ngày nữa trở về, ông ấy xem qua thì mới thành được."
Lục Lăng nói thêm: "Mà cho dù có vào được thì cũng chỉ có thể bắt đầu làm từ chức phó giáo đầu thôi."
Thư Thụy chớp chớp mắt: "Nghiêm ngặt đến vậy sao?"
Lục Lăng gật đầu: "Ta cũng tiện đường đi mấy võ quán khác để nghe ngóng một chút, bất luận là về quy mô hay các khoản đãi ngộ thì đều không có nơi nào bằng được võ quán Trương Sư.
Võ quán thông thường một tháng chỉ được nghỉ từ bốn đến sáu ngày, võ quán Trương Sư lại được nghỉ đến tám ngày. Còn nói về bổng lộc thì chức chính giáo đầu ở bên ngoài còn chẳng đuổi kịp chức phó giáo đầu ở bên đó."
Thư Thụy nghe xong liền nói: "Nói như vậy thì cũng chẳng trách võ quán Trương Sư lại tuyển người nghiêm ngặt đến thế. Nghe ra thì rất tốt, bởi vì đãi ngộ hậu hĩnh nên họ không thiếu giáo đầu, cho dù người đã đủ quân số nhưng thấy có nhân tài tìm đến cửa thì vẫn bằng lòng cho ứng tuyển, chứng tỏ họ rất trân trọng hiền tài."
Lục Lăng ừ một tiếng: "Trước kia lúc học võ ở nơi khác, ta cũng từng nghe qua danh tiếng của võ quán Trương Sư, nay nghe nói ở phủ Kế Châu, phủ Vũ Xuyên và cả trên Kinh đô đều đã mở phân quán rồi."
"Nơi tốt như thế, ngược lại rất đáng để ngươi lại chạy vầy một chuyến nữa."
Lục Lăng thấy Thư Thụy nói vậy, khóe môi khẽ cong lên một độ cong nhỏ: "Nếu ngươi đã cảm thấy không tồi thì tất nhiên ta sẽ dốc hết sức mình."
Thư Thụy khẽ lườm hắn một cái, công việc của chính hắn mà lại nói ra mấy lời mập mờ như vậy làm gì không biết.
y quay sang nói chuyện với Tình ca nhi: "Ngươi cứ đặt bát đĩa xuống đó đi để ta rửa cho, mệt mỏi suốt nửa ngày trời rồi, mau vào nghỉ ngơi đi."
Lục Lăng thấy người nọ cứ chạy ra chạy vào bận rộn, bèn bước tới hỏi Thư Thụy: "Ngươi thuê hắn tới làm à?"
"Sao thế, ngươi không hài lòng à?"
Lục Lăng đáp: "So với kẻ trước đây thì ít ra cũng biết rõ gốc rễ hơn, không có gì không hài lòng cả."
Thư Thụy im lặng một lúc, không thèm nói nhiều với hắn nữa, bảo hắn tự đi múc một bát canh đậu ngọt ăn lót dạ trước, lát nữa bận xong việc này y sẽ đi làm mì cho mà ăn.
Lục Lăng lại đón lấy chiếc khăn và bát từ tay y, tự mình mang ra một góc cúi đầu rửa sạch.
Buổi chiều, lác đác vẫn có người đến mua nước giải khát, chỉ là do Thư Thụy chuẩn bị vốn không nhiều, nên quá trưa một lúc đã bán hết sạch sành sanh.
Bấy giờ mà có chuẩn bị thêm nguyên liệu để ninh nấu thì cũng không kịp, chưa kể y còn phải chuẩn bị cơm hộp để gửi sang thư viện.
Thư Thụy bèn bảo với Đơn Tình: "Tình ca nhi, lát nữa ta thổi cơm sớm một chút, làm món tôm rim dầu ăn nhé, ngươi dùng cơm xong rồi hãy về nhà. Cả buổi trưa bận rộn hai chúng ta đã có gì vào bụng đâu."
Tình ca nhi kỳ thực rất thèm món Thư Thụy nấu, nhưng lại phân bua: "Dẫu sao thì dì ta vẫn đang ở nhà, ta đi cả ngày không về, đến bữa cơm cũng chẳng ngồi bầu bạn với dì một chút, chỉ sợ dì lại giận dỗi. Lát nữa ta phải về ngay rồi, để dịp khác có cơ hội, ta nhất định sẽ tới ăn bữa cơm này của ngươi."
"Vậy thì thế này, ta tính tiền công một ngày đưa ngươi."
Thư Thụy biết nhà Tình ca nhi đang có khách, dù hai bên không hòa hợp cho lắm, nhưng dẫu sao vẫn phải nể mặt mũi thân thích một chút, huống hồ Tình ca nhi lại là phận con cháu.
y liền nói tiếp: "Không thể cứ để ngươi làm lụng không công cho ta mãi được, hôm nay nếu không có ngươi, một mình ta chắc chắn xoay xở không kịp."
Tình ca nhi cuống quýt xua tay: "Ngươi đưa tiền công cho ta là khách sáo quá rồi, làm vậy lần sau ta đâu dám bén mảng tới nữa."
Hắn ta khăng khăng không chịu nhận, Thư Thụy thì cố ép đưa, hai người đẩy qua đẩy lại một hồi, Tình ca nhi đã nhanh chân chạy tuột ra tới cổng viện, dáo dác bảo mình phải về đây.
