Tiểu Khách Điếm Của Phu Lang (phần 3) - Chương 97

Cập nhật lúc: 08/07/2026 16:05

Khổng di mẫu bị chọc tức đến mức bật dậy, vừa nói vừa đi thu dọn hành lý đòi bỏ về. Đơn lão nương thấy tình hình như vậy liền vội vàng chạy lại khuyên can, giữ người: "Trẻ con nói năng không hiểu chuyện, muội đừng chấp nhặt làm gì."

Khổng di mẫu lau khóe mắt: "Ta ở lại đây chỉ tổ chuốc lấy sự chê bai thôi. Nhị ca nhi nhà tỷ chê mấy đám người ở làng chài không đủ giàu sang, không đủ tốt, người ta chí hướng cao xa, được người khác thưởng thức coi trọng, nên chẳng cần đến mấy đứa thân thích nghèo hèn như ta nữa rồi!"

Hai bên giằng co qua lại, Khổng di mẫu vừa khóc vừa bước ra khỏi cửa, ra đến đầu ngõ còn oang oang tru tréo vài tiếng, khiến hàng xóm láng giềng đều phải ló đầu ra nhìn.

Chuyện này làm cho Đơn lão nương muối mặt không biết giấu vào đâu.

Tình ca nhi chứng kiến cảnh đó, vốn dĩ trong lòng cũng thấy hôm nay mình lỡ lời nói hơi nặng, định bụng ra ngoài tạ tội với dì, nhưng nghe thấy bà ta ở ngoài ngõ ăn nói hàm hồ, bôi tro trát trấu vào mặt mũi người nhà như vậy, hắn ta cũng đ.â.m ra bực dọc, bà ta đã muốn đi thì cứ việc để bà ta đi cho rảnh nợ.

Đơn lão nương cũng không giữ nổi người, đành bảo nếu hôm nay muội đã gấp rút đòi về thì sáu cân thịt lợn, ba cân thịt dê chuẩn bị cho muội cũng mang theo đi.

Lúc đang cơn thịnh nộ, cứ ngỡ bà ta sẽ cứng cỏi lắm mà không thèm nhận đồ của người ta, nào ngờ rốt cuộc vẫn xách đi bằng sạch.

Đến cả đứa nhỏ tuổi như Tam nha đầu nhà họ Đơn nhìn vào cũng thấy chướng mắt. Lần nào dì đến chơi cũng chỉ mang theo mấy thứ không đáng tiền như lá rong, rong biển, nhưng lúc về thì bao giờ cũng tay xách nách mang đầy thịt thà mang đi.

Cũng chỉ có đúng hai lần dì mang đến nhiều đồ hơn một chút, chịu mang theo ít tôm, cá, hàu sang, nhưng đó là những lần dì sang để làm mối cho ca ca những đám chẳng ra gì.

Ai bảo gia cảnh nhà họ không được khá giả cơ chứ, từ trong thâm tâm dì đã coi thường, nên mới đối xử một cách khinh bạc như vậy.

...

Buổi tối, Thư Thụy sau khi đến thư viện giao cơm xong thì trở lại khách điếm.

y ngồi bên dưới bếp nhóm lửa chuẩn bị nấu bữa tối, tiện thể nhẩm tính lại sổ sách. Ban sáng bán nước giải khát kiếm được hai trăm hai mươi tám văn tiền, bữa cơm tối nay lại thu về một trăm sáu mươi đồng tiền, tính ra hôm nay lại đút túi chắc chắn hơn ba trăm đồng tiền đồng.

Lục Lăng ở một bên đã vo xong gạo, liền theo sự chỉ huy của Thư Thụy đem nước vo gạo đi tưới cho mấy luống rau non và khóm hành mới trồng.

Hắn thấy Thư Thụy cứ ngồi đếm mấy đồng tiền lẻ quyết không chịu tiêu tiền của mình thì trong lòng có chút không mấy thoải mái, chỉ là hai bên đã giao ước từ trước nên hắn cũng không tiện nói lại chuyện này.

Đổ phần gạo đã vo vào nồi, hắn quay sang hỏi Thư Thụy: "Tối nay ăn gì?"

Trong lòng Thư Thụy đang vui vẻ, bèn quyết định giữ nguyên kế hoạch buổi tối sẽ làm món tôm rim dầu loại con to để ăn.

Hải sản không để lâu được, y băm nhỏ tỏi rải lên trên thịt hàu, rồi gác một chiếc vỉ sắt lên lò để nướng.

y liền đưa hai củ tỏi lớn cho Lục Lăng, bảo hắn bóc vỏ hộ, còn mình thì mang mấy đồng tiền đồng bảo bối cất vào trong phòng, sau đó mới trở lại bếp để nấu nướng.

Chưa đầy nửa canh giờ, cả sân đã ngập tràn mùi hương thơm phức nức mũi.

"Gọi Dương nương t.ử qua ăn cơm cùng mà tỷ ấy nhất định không chịu, bảo hôm nay sinh thần lão cha tỷ ấy, buổi tối phải dẫn theo A Tinh đi chúc thọ, cũng chẳng biết có phải tỷ ấy kiếm cớ từ chối không qua ăn cơm hay không."

Thư Thụy vừa rút chỉ tôm, vừa thấy lượng tôm hôm nay khá nhiều, e là phần hải sản mà dì của Tình ca nhi mang sang, những con ngon nhất đều đã được đem hết qua chỗ y rồi.

Thế là y làm một nồi tôm rim dầu lớn, nhưng vẫn còn thừa lại kha khá, Thư Thụy bèn thái vài lát gừng già, rót thêm chút rượu trắng để khử mùi tanh rồi đem luộc sơ qua.

"Chắc không phải lừa ngươi đâu, vừa nãy ta thấy tỷ ấy tay xách hai chiếc hộp, tay ôm sấp vải đi ra ngoài rồi."

Lục Lăng túc trực bên cạnh lò, vừa lật mấy con hàu vừa đáp lời Thư Thụy.

Nghe vậy, Thư Thụy bèn múc một ít tôm rim dầu ra một chiếc bát riêng, định bụng để dành cho hai mẹ con Dương nương t.ử một bát, chờ người về thì bưng qua, ngày mai hâm nóng lại rồi thả một vắt mì sợi vào trộn đều lên ăn cũng là một món ngon mỹ vị.

Mấy món ăn ngon bày ra, bữa tối hôm nay rốt cuộc chỉ có Thư Thụy và Lục Lăng cùng ăn.

Mặt trời lặn xuống núi, ánh hoàng hôn vương vãi vài vệt trên mặt bàn, hơi nóng ban ngày giảm bớt, chỉ còn lại những vệt sáng ấm áp, dịu dàng.

Lục Lăng bóc vỏ tôm xong liền đặt vào trong bát của Thư Thụy.

Thịt tôm thanh chấm chút nước giấm, vị chua chua thơm thơm xen lẫn chút ngọt thanh của thịt tôm tươi.

"Hàu này chín rồi."

Thư Thụy dùng thìa múc phần thịt hàu dày cùi, mềm mại, béo ngậy ra đĩa, đẩy tới trước mặt Lục Lăng.

Lục Lăng ăn một miếng rồi không đụng đũa nữa.

Thư Thụy nhấp một ngụm rượu nhạt, nghi hoặc hỏi: "Sao thế, mùi vị làm không ngon à?"

"Ngon lắm."

Lục Lăng ngước mắt nhìn Thư Thụy: "Chỉ là ta không cần phải ăn nhiều thứ này đến thế."

Thư Thụy sững người một lát, ngay sau đó như sực nhớ ra điều gì, khuôn mặt khẽ ửng hồng: "Cái người này sao mà hay để ý thế không biết."

Chân mày Lục Lăng khẽ động, hắn nhìn vị ca nhi đang cúi đầu hớp ngụm rượu nhạt kia, không nhịn được bèn hỏi: "Thư Thụy, sao cái gì ngươi cũng hiểu rõ thế?"

Ánh mắt Thư Thụy chợt ngưng trệ, da mặt không tự chủ được càng đỏ thêm vài phần: "Ai... Ai hiểu cái gì chứ, ngươi đừng có mà nói năng xằng bậy."

Lục Lăng đang định mở miệng nói tiếp thì cánh cửa hậu viện vốn không đóng c.h.ặ.t đột nhiên truyền vào tiếng c.h.ử.i bới oang oang từ bên ngoài:

"Cái đồ lòng dạ lang sói nhà ngươi, ngươi lừa gạt ta thê t.h.ả.m quá rồi!"

"Nói với ta là cha nương mất sớm, cô độc một mình trên đời, thân thế thê t.h.ả.m đáng thương. Vậy mà bây giờ thê nhi ngươi lại tìm tới tận cửa, khóc lóc om sòm không ngớt, mắng nhiếc ta là đồ cướp phu quân người khác..."

"Ta đúng là xui xẻo tám đời mà, tự dưng nổi lòng tốt nhặt ngươi từ trong trời tuyết lớn về, sao lúc đó không để cho cái đồ thối tha như ngươi c.h.ế.t quách đi cho rồi!"

Tai Thư Thụy lập tức dựng đứng lên. Nghe thấy chuyện thị phi ly kỳ như vậy, dẫu thức ăn trong bát có thơm ngon đến mấy thì y cũng phải buông vội bát đũa xuống, trước tiên cứ phải nghé tai ghé mắt hóng hớt một trận dưa này đã.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.