Tiểu Khách Điếm Của Phu Lang (phần 3) - Chương 100
Cập nhật lúc: 10/07/2026 04:01
Trương thần bà nói xong, trong lòng còn đang đắc ý mười phần vì nghĩ mình vừa lân la làm quen được một phen. Bà ta gắp một con tôm bóc vỏ bỏ vào miệng nhai, bỗng thấy cả hai người đều im thin thít, bấy giờ mới nhận ra bầu không khí hình như có gì đó không đúng lắm. Trong lòng bà ta thắt lại, thầm nghĩ xem có phải mình lỡ lời động chạm đến điều kiêng kị gì của người ta rồi không.
Bà ta thầm mắng cái thói hễ cứ nói nhiều là lại thích huênh hoang bốc phét của mình, cái tật cũ này mãi mà chẳng sửa nổi.
Nhưng cái mụ Trương thần bà này, tuy nói lắm nhưng khoản nhìn sắc mặt người khác để lựa lời thì lại có chút bản lĩnh. Thấy không khí không ổn, bà ta quệt cái miệng đầy dầu mỡ: "Úi chà, tự dưng ta lại nhớ ra trên bếp còn đang đun ấm nước. Xem cái trí nhớ của ta này, nếu còn để đun lâu nữa thì e là cạn khô cả nước mất! Thiều ca nhi, đa tạ ngươi đã tiếp đãi nhé, ta phải về trước đây."
Nói xong, bà ta liền lẻn nhanh ra khỏi viện, cứ như sợ người ta đuổi theo mắng c.h.ử.i không bằng, lại còn chu đáo khép hờ cánh cửa lại cho bọn họ.
Trong phút chốc, trong sân rơi vào khoảng không tĩnh mịch.
Bản thân Thư Thụy vốn đã có một trái tim chẳng mấy an ổn, lại bị người cùng chuyện vừa rồi khuấy đảo một trận, dù y có là người trầm ổn đến mấy thì lúc này cũng có chút không gồng gánh nổi nữa.
Trong miệng chẳng còn chút mùi vị gì, đâu còn tâm trạng nào mà ăn uống tiếp, y đứng bật dậy, muốn đi vào trong phòng lánh một lát.
Lục Lăng nhìn sắc mặt của Thư Thụy, trong lòng vốn đã có chút hoảng hốt, thấy y muốn bỏ đi lại càng thêm sốt ruột. Hắn vội vàng đứng lên đi theo, hoảng loạn giải thích: "Thư Thụy, ta tuyệt đối không phải là hạng người như thế!"
"Ta quả thực họ Lục, gọi là Lục Lăng. Là người huyện Cam, phủ Kế Châu, cha mẹ đều còn cả, dưới ta còn có một tiểu đệ, cha ta hiện nay đã trúng cử nhân, đệ đệ học nghiệp cũng vô cùng ưu tú.
Chuyện trước đó ta nói từ nhỏ đã rời quê hương cũng là thật, thuở nhỏ gia cảnh khốn khó, cha ta chỉ biết đọc sách, lại chưa từng thi đỗ công danh, toàn dựa vào nương ta thêu thùa vá víu để phụ giúp gia đình. Ta không thích đọc sách, từ sớm đã rời nhà đi học võ, hơn mười năm qua chưa từng trở về, chỉ thi thoảng gửi vài phong thư qua lại."
"Ta bôn ba qua vài võ quán để luyện võ, sau khi học thành tài thì đến Kinh Đô làm giáo tập trong một võ quán. Độ chừng hai năm sau, trong một lần ngoài ý muốn, ta được một vị quyền quý thưởng thức, bèn chuyển sang làm việc cho ngài ấy."
"Chỉ là năm ngoái ta bị thương, đầu óc không được tỉnh táo, thỉnh thoảng lại mơ hồ quên chuyện cũ. Chủ nhà đối đãi với ta không tệ, nghĩ đến việc ta rời quê đã nhiều năm nên đã cho ta không ít ngân lượng để ta về quê dưỡng bệnh. Lúc ta gặp được ngươi, chính là đang trên đường trở về..."
Cổ tay Thư Thụy phát nóng, là do bị Lục Lăng nắm có hơi c.h.ặ.t.
Y là một người cẩn trọng, xưa nay luôn nghĩ ngợi nhiều, nhưng lại là người thành thật. Trong lòng y muốn biết về quá khứ của Lục Lăng, sở dĩ sau khi biết hắn khôi phục trí nhớ mà y chưa từng mở miệng hỏi lấy một câu, phần vì nghĩ lời nói ra từ miệng khó mà tin hết được, phần quan trọng hơn cả là một khi đã mở miệng hỏi hắn, tất yếu lại phải nhắc đến quá khứ của chính mình.
Y không muốn nhắc tới chuyện của bản thân, cũng không muốn bịa ra lời nói dối mới để lừa gạt Lục Lăng, cho nên mới một mực giữ im lặng.
Thế nhưng lúc này Lục Lăng lại dốc hết sạch sành sanh chuyện gia đình lẫn trải nghiệm thuở trước ra mà nói, Thư Thụy không có chuẩn bị tâm lý trước, thậm chí khi nghe thấy hai chữ "huyện Cam", tim y bỗng nảy lên một cái bành bạch, cả người đã có chút ngẩn ngơ.
"Ta chưa từng thành thân, cũng không có người trong lòng nào cả, từ trước đến nay chưa bao giờ nghĩ tới những chuyện này."
"Nếu như không gặp được ngươi, có lẽ ta..."
Lục Lăng vẫn còn đang nói, nhưng trong lòng Thư Thụy đã hoảng loạn không thôi, y vội vàng rút tay mình ra, thậm chí còn có chút không dám nhìn thẳng vào mắt Lục Lăng.
Lục Lăng chỉ tưởng y không tin lời mình, lời nói suông không có bằng chứng, hắn rất muốn làm cho y an tâm, liền vội nói: "Ta có thể dẫn ngươi về huyện Cam để xem..."
"Ta sẽ không trở về!"
Lời Lục Lăng còn chưa dứt, Thư Thụy đã vội vàng thốt lên một tiếng ngắt lời.
Nói xong, nhìn thấy ánh mắt có chút kinh ngạc xen lẫn vài phần tổn thương của Lục Lăng, y mới chợt nhận ra mình đã phản ứng quá khích rồi.
Y quay đầu đi chỗ khác, nhíu c.h.ặ.t c.h.â.n mày rồi nhắm nghiền mắt lại.
Làm sao y có thể ngờ được Lục Lăng lại là người huyện Cam, phủ Kế Châu cơ chứ, mà gia đình hắn lại có người đọc sách, thậm chí y còn nghĩ biết đâu chừng cữu cữu và cha của y có khi còn từng gặp qua hắn rồi cũng nên...
Thư Thụy tâm thần bất định, sao lại có chuyện trùng hợp đến mức ấy, hai con người vốn dĩ b.ắ.n đại bác không tới, thế nào mà giờ lại tính là đồng hương được rồi.
"Thư Thụy..."
Lục Lăng nhìn sắc mặt không đúng của người trước mặt, khẽ gọi một tiếng, hắn cũng không biết y bị làm sao, trong lòng chỉ thấy từng trận thắt c.h.ặ.t, vội vàng dịu giọng xuống để xoa dịu cảm xúc của y: "Không về, ngươi không muốn thì ta không về..."
Thư Thụy mím c.h.ặ.t môi, nhìn Lục Lăng đang im như thóc, dường như sợ hãi chỉ cần một tiếng động nhỏ thôi cũng sẽ làm y hoảng sợ, trong lòng y trăm bề giằng xé.
Y nhìn đăm đăm vào hắn một hồi lâu, cổ họng nghẹn ngào nói: "Ngươi đã nói cho ta biết quá khứ của ngươi, gia thế của ngươi... Ta cũng không nên..."
"Ngươi không muốn nhắc tới quá khứ thì có thể không nói, ta không bận tâm đến những thứ đó, ngươi không cần thiết phải dùng quá khứ của chính mình để đổi lấy quá khứ của ta. Ngươi là một ca nhi, những chuyện phải suy lo lo nghĩ khó tránh khỏi sẽ nhiều hơn.
Cũng tại ta không tốt, trước đây không chịu sớm khai báo rõ ràng quá khứ và gia thế với ngươi, làm ngươi phải suy đoán bất an."
Lục Lăng quả thực không có ý định giấu giếm Thư Thụy điều gì, chẳng qua là có vài chuyện dồn dập kéo đến, hắn vẫn chưa tìm được cơ hội thích hợp để thẳng thắn với y mà thôi.
Hắn dĩ nhiên cũng muốn biết quá khứ của Thư Thụy, nhưng cho dù không nhìn thấy sự giằng xé ngay trước mắt y lúc này, thì việc một ca nhi đơn độc rời nhà đến phủ Triều Tịch để trông nom một cửa tiệm cũ kỹ, cũng đủ để nhìn ra một hai phần trắc trở phía sau rồi.
Lục Lăng hôm nay dường như cũng hiểu được phần nào tâm tư trong lòng Thư Thụy, cho nên mới tự mình nói rõ hết thảy mọi chuyện.
Thư Thụy nghe xong, vành mắt hơi hoe đỏ, trong lòng y vô cùng cảm kích vì Lục Lăng đã bao dung mình đến nhường này.
Nhưng càng như vậy, lại càng khiến y cảm thấy hổ thẹn vì đã che giấu những chuyện kia.
Y nói cho Lục Lăng biết tên thật của mình, thực chất là muốn hắn từ từ đi điều tra quá khứ của y, để bản thân y không cần phải tự miệng nói ra những điều khó coi đó. Thế nhưng có những chuyện trên đời, đâu phải lúc nào cũng theo đúng như ý nguyện của con người ta.
Trải qua mấy phen cay đắng, Thư Thụy cũng không muốn tiếp tục giấu giếm nữa, khiến giữa hai người cứ cách một lớp vực sâu, mỗi lần nghĩ tới lại lo âu khó lòng bình phục. Lục Lăng đến cả toàn bộ gia sản của mình còn cam lòng giao phó, nghĩ lại thì hắn cũng không phải hạng người sau khi biết được chân tướng sẽ rắp tâm trả thù.
Cho dù hắn không thể chấp nhận được, vì thế mà chán ghét y, muốn rời bỏ y, y cũng cam chịu.
Thư Thụy không muốn dùng lời lẽ khéo léo để chạy tội cho bản thân, y nói thẳng ra sự thật: "Lục Lăng, ngươi gặp được ta, từ phủ Kế Châu lặn lội đường xa đến tận nơi này, lại còn nói dối đầy miệng, đó là bởi vì... ta là kẻ trốn hôn ra ngoài..."
Không khí ngưng trệ mất một khoảnh khắc, trong cái chớp mắt ấy, dường như cũng trở nên đặc biệt dày vò, chỉ nghe thấy một trận gió thoảng qua, thổi làm cái cây treo lủng lẳng từng chùm quả du ngoài phòng xào xạc rung động.
"Trốn... trốn hôn?"
Lục Lăng nheo nheo mắt, hắn đã nghĩ đến vài khả năng, chỉ chưa từng nghĩ tới việc sẽ có một loại kết cục như thế này.
"Phải."
Thư Thụy cố hết sức giữ cho bản thân bình tĩnh lại, y ngước mắt nhìn người trước mặt: "Thuở nhỏ cha mẹ ta đều mất sớm, được cữu ruột nuôi nấng bên gối, cũng vừa vặn trưởng thành ở dưới phủ Kế Châu. Đến tuổi, trưởng bối định liệu hôn sự, nhưng ta lại bỏ trốn ra ngoài."
Lục Lăng ngơ ngẩn nhìn Thư Thụy, trong đầu hắn không phải là phẫn nộ, tức giận, hay là chán ghét gì cả... Mà chỉ cảm thấy một chậu giấm chua bỗng chốc từ trên đỉnh đầu dội thẳng xuống, chua loét cả người.
Trầm ngâm một hồi lâu, hắn bỗng chốc như mất hết nhuệ khí, biến thành một gã góa phụ vậy, gian nan mở miệng hỏi.
"Vậy... trong lòng ngươi còn nghĩ đến hắn không?"
"? Ai cơ?"
Thư Thụy cũng ngẩn ra một chốc.
"Tự nhiên là kẻ có hôn ước với ngươi rồi."
Thư Thụy trợn to mắt nhìn hắn: "Ngươi là đồ ngốc đấy à! Nếu có tâm tư đó, ta còn tốn công tốn sức trốn ra ngoài làm gì! Ta thà yên phận gả cho..."
"Đừng!"
Lục Lăng vội vàng ngắt lời Thư Thụy, hắn không thể nghe nổi nửa câu Thư Thụy nói muốn gả cho người khác như vậy.
Nhưng rồi hắn lại thở phào nhẹ nhõm một hơi, đôi bên vốn dĩ đã chẳng có tình nghĩa gì, chậu giấm chua này xem ra vẫn chưa đến mức chua loét như vậy.
"Trốn ra ngoài là tốt, hôn sự này đáng trốn lắm."
Thư Thụy bị vài câu nói của Lục Lăng làm đảo lộn hết thảy mớ cảm xúc lúc trước, cứ như thể chuyện trốn hôn cũng chẳng phải là việc gì đại nghịch bất đạo, kinh thế hãi tục nữa rồi vậy.
Tâm cảnh của y cũng bình hòa trở lại phần nào: "Nói lời mát mẻ."
"Ngươi không trốn thì làm gì còn chuyện của ta nữa! mà cũng là ta không đúng, chỉ riêng nghĩ cho bản thân mình chứ không mảy may nghĩ đến ngươi. Trước đây ẩn tính mai danh, có phải ngươi sợ bọn họ tìm được ngươi không?"
Lục Lăng vốn l tưởng rằng Thư Thụy đối với hắn không có lấy nửa phần tin tưởng, nghĩ đến việc trước đây y nói cho hắn biết tên thật của mình, lúc mới biết chuyện, trong lòng hắn còn có chút đắng chát, hóa ra cái tên hắn vẫn gọi bấy lâu nay lại là một cái tên giả. Đến nước này mới biết y nói tên thật của mình cho hắn nghe, đã là điều nan giải và đáng quý biết bao nhiêu rồi.
"Ngươi đừng sợ, có ta ở đây. Sau này ta sẽ bảo vệ ngươi thật tốt."
Thư Thụy cong cong ngón tay, y hơi cúi đầu: "Ta trốn hôn ra ngoài như thế này, sau này nếu muốn bàn chuyện cưới gả, e là không tránh khỏi nhiều chuyện phiền toái. Nếu không muốn quay về dây dưa với người trong nhà nữa, sợ là cũng chẳng có cái danh nghĩa chính đáng nào để thành hôn đâu."
"Nhà ngươi là dòng dõi thư hương, cha ngươi lại là Cử nhân lão gia, chắc chắn là người coi trọng danh tiếng nhất. Ta lần này nói ra chuyện cũ không muốn mở miệng, cũng là không muốn ngươi tiếp tục làm lỡ dở bản thân, ngươi nên tìm một người..."
"Không có nên hay không nên, chỉ có là ngươi hay không phải là ngươi thôi! Cho dù hôm nay ngươi nói đã có hôn ước với người khác, cứ đợi cửa tiệm sửa sang xong xuôi là đón hắn đến, thì ta cũng sẽ không đi. Cùng lắm thì hắn làm nhỏ ta làm lớn...
Người trong nhà càng không có quyền can thiệp vào chuyện của ta. Bọn họ đồng ý thì mọi người cùng vui, nếu bọn họ không đồng ý thì cũng chẳng liên quan gì đến bọn họ nữa."
"Dù thế nào đi chăng nữa ta cũng sẽ bảo vệ ngươi, tuyệt đối không để ngươi phải chịu ấm ức từ ai nữa."
Thư Thụy nhất thời không biết phải đáp lời hắn thế nào nữa, dường như mọi nỗi lo âu phiền muộn của y, khi đến chỗ hắn thì hoàn toàn chẳng đáng để bận tâm vậy.
Y không biết Lục Lăng là vì bồng bột nhất thời, hay là thực sự đã nhận định y như vậy rồi. Cũng chẳng trách biết bao nữ t.ử ca nhi trên đời này lại dễ dàng bị người ta lừa gạt, trong hoàn cảnh này, nghe thấy những lời này, làm sao mà không nảy sinh lòng trắc ẩn cho được.
Đâu có ai thực sự tỉnh táo, chẳng qua là chuyện chưa thực sự vận vào người mình mà thôi.
Lục Lăng thấy Thư Thụy không nói lời nào, bèn thử dò xét khẽ nắm lấy tay y, thấy y không có đẩy hắn ra, hắn liền siết c.h.ặ.t những đầu ngón tay hơi lành lạnh của người ta vào trong lòng bàn tay mình, cẩn thận từng li từng tí hỏi:
"Thư Thụy, ngươi luôn lo lắng cho ta, nghĩ cho ta, đến cả những chuyện kín đáo quyết không thể nói cho ai biết này ngươi cũng đã nói cho ta nghe rồi. Thực ra ngươi cũng có chút tâm ý với ta đúng không?"
Thư Thụy không cách nào phản bác, nhưng cũng không dám thừa nhận.
Trước đây y từng gặp qua đều là những kẻ đọc sách rụt rè, tự phụ tài học, phần nhiều là dùng thơ văn để ngầm hẹn hò, vài bài thơ chua loét văn vẻ rườm rà đã là ghê gớm lắm rồi, đâu có ai giữ c.h.ặ.t lấy người ta rồi gặng hỏi tâm ý như thế này bao giờ.
"Ngươi không nói lời nào thì ta coi như ngươi mặc nhận rồi đấy nhé."
"Ta biết trong lòng ngươi chắc chắn là coi trọng danh phận, chuyện hôn ước kia, sau này ta sẽ cùng ngươi đi giải quyết, chắc chắn không để ngươi chịu thiệt thòi không có danh phận chính đáng để thành hôn đâu."
Mặt Thư Thụy đỏ bừng, muốn rút tay mình về: "Ta... ta chỉ nói giả dụ thế thôi, chứ đâu có bảo là muốn cùng ngươi..."
Vành tai y nóng ran, sao tự dưng câu chuyện lại quay ngoắt sang chuyện thành hôn rồi, một hồi nói chuyện không minh không bạch thế mà lại thành ra như bàn chuyện cưới xin đến nơi rồi vậy.
"Không cùng ta thì cũng không cho phép cùng kẻ khác."
Lục Lăng quyết không buông tay Thư Thụy ra, lòng bàn tay của cả hai đều đã lấm tấm mồ hôi.
Thư Thụy đối mặt với một Lục Lăng có chút bá đạo như thế này, trong lòng có chút không an ổn. Có lẽ cũng bởi vì một đêm dốc hết bí mật của mình ra, giống như trút bỏ đi lớp áo giáp bảo vệ bản thân vậy, y trở nên vô cùng nhạy cảm, lại còn nghĩ ngợi nhiều.
"Ngươi liền cậy vào việc biết được ta trốn chạy ra ngoài, không còn nơi nương tựa, muốn bắt nạt thế nào thì bắt nạt chứ gì."
Lục Lăng nghe thấy lời này, liền ngoan ngoãn buông lỏng tay ra: "Ta không có ý muốn bắt nạt ngươi, biết được những chuyện này, ta xót xa còn không hết nữa là. Nếu còn ôm cái tâm tư ấy, có bị c.h.ế.t bất đắc kỳ t.ử cũng đáng đời!"
Thư Thụy đỏ mặt, quay lưng đi chỗ khác.
"Cứ nói những lời không kiêng kị gì hết, chi bằng sớm viết một phong thư gửi về nhà đi."
Mắt Lục Lăng sáng lên, vội vàng vòng ra trước mặt Thư Thụy: "Nói chuyện thành hôn sao?"
Thư Thụy bị hắn làm cho giật mình một cái: "Thành thân gì chứ. Chỉ giỏi nói càn!"
"Ngươi vốn dĩ là phải về nhà, thế mà lại đi biệt tích tận hai ba tháng trời, trong nhà không có tin tức của ngươi, lẽ nào lại không báo tin sao?"
Lục Lăng lập tức lại xị mặt xuống đầy thất vọng, hắn uể oải nói: "trước đó ta đã gửi thư đi rồi, bảo là ta kiếm được công việc mưu sinh ở phủ Triều Tịch, không vội trở về nữa."
Thư Thụy thấy hắn đã sớm làm việc này, nghĩ bụng hắn xem ra cũng biết chu toàn mọi việc.
Y siết c.h.ặ.t t.a.y, không còn lời nào để nói nữa.
Đôi mắt Lục Lăng đảo qua đảo lại, thần tình trông có chút đáng thương: "Đã không cho phép nói chuyện thành hôn, vậy sau này đối ngoại vẫn là biểu huynh đệ sao?"
Thư Thụy biết hắn có ý gì, nhưng không thèm vạch trần: "Đối ngoại tự nhiên vẫn là biểu huynh đệ, bằng không thì muốn nói thế nào với người ta nữa."
"Vậy đối nội, cũng có thể tính là người mến nhau rồi chứ?"
Lục Lăng trố mắt nhìn Thư Thụy, ra sức muốn đòi lấy một cái danh phận.
Mặt Thư Thụy nóng bừng lên, không đáp lời hắn, định bụng lủi nhanh vào trong phòng. Nhưng Lục Lăng đã sớm biết y sẽ giở bài này, đôi chân dài tiến lên một bước, nghiêng người chặn đứng đường đi của người ta.
"Ta muốn một câu nói chắc chắn, để còn biết sau này phải làm thế nào."
"Ngươi muốn lời chắc chắn gì chứ? Đối nội là biểu huynh đệ thì ngươi muốn thế nào, mà là người mến nhau thì ngươi lại muốn thế nào?"
"Nếu là biểu huynh đệ, tự nhiên là phải cố gắng thêm nữa; còn nếu là người mến nhau, ta liền có thể đuổi hết những kẻ muốn lại gần ngươi đi rồi."
Thư Thụy nghĩ bụng hiện tại y đang mang diện mạo thế này, sớm đã chẳng còn cái bản lĩnh khiến người ta nhung nhớ nữa rồi. Nếu như tính chuyện ngày trước, hắn nói ra lời này thì trông còn có vài phần đáng thương khiến người ta tin hắn.
Y chua ngoai nói: "Làm gì có ai muốn lại gần ta cơ chứ, ngược lại là có kẻ rõ ràng vô cùng giỏi cái thói trêu hoa ghẹo nguyệt."
Lục Lăng cảm thấy oan uổng vô cùng, nhưng lại không có cách nào phản bác.
Thư Thụy nhìn cái bản mặt xị xuống của người kia, mím mím môi: "Ngươi đã muốn mến nhau, ta cũng không chịu thiệt. Có điều muốn tốt với ta, phải ước pháp tam chương."
Lục Lăng không ngờ Thư Thụy lại chịu buông lời lỏng nới, hắn cuống quýt nói: "Đừng nói là ba điều, ba trăm điều cũng được luôn!"
