Tiểu Khách Điếm Của Phu Lang (phần 3) - Chương 102

Cập nhật lúc: 10/07/2026 04:01

Chân gà ngấm gia vị cực kỳ tốt, trên từng miếng da miếng thịt đều đượm vị chua chua cay cay, tự bản thân y cũng đã ăn hết cả một đĩa nhỏ.

Y mang tấm biển treo ra bên ngoài, có người qua đường tò mò hỏi đây là vị gì, liền gọi một phần ăn thử, ai nấy đều tấm tắc khen ngon. Món này ăn vào mát rượi, lại chua cay sảng khoái, không còn gì thích hợp hơn để dùng trong những tháng mùa hè này.

Chẳng mấy chốc, chưa đầy hai canh giờ là đã bán sạch sành sanh không nói, lại còn kéo theo việc buôn bán các loại nước giải khát cả ngày hôm đó đều vô cùng khấm khá.

Hai ngày nay ngày nào cũng có khách quay lại hỏi mua, chỉ đáng tiếc là chân gà đơn lẻ không dễ thu mua đến thế, Thư Thụy cũng chỉ đành đáp rằng hôm nào mua được nguyên liệu thì mới làm tiếp.

Nếu như có hàng, nhất định y sẽ treo biển từ sớm.

Tình ca nhi đang ở trước bếp lò giúp Thư Thụy trông lửa để nấu cao lê. Giờ đây Thư Thụy cũng đã học được cách làm thông minh hơn, cao lê có thể nấu trước rồi tích vào trong hũ, niêm phong lại đem cất dưới hầm đất, khi nào cần dùng thì lấy ra hòa với nước là xong, không cần phải vội vã thúc ép bản thân ngày nào dùng bao nhiêu mới nấu bấy nhiêu nữa.

Một buổi chiều nọ, lúc đang làm cơm tối, y tiện thể nổi lửa nấu cao lê, mùi hương thanh mát cứ thế nương theo chiều gió bay xa. Một người nông dân trong thôn vừa khéo đi giao hoa quả tươi về, đang trên đường trở về nhà thì ngửi thấy mùi hương này, bèn lần theo dấu vết tìm đến tận nơi của y. Người này gõ cửa hỏi xem y có cần lê tươi hay không, lê hái từ trên cây ở trong núi có thể trực tiếp giao đến tận cửa cho y.

Thư Thụy biết được mối thuận tiện này, bèn nghiêm túc hỏi người nông dân kia: "Lão bá giao đến chỗ ta thì giá cả thế nào? Ta làm chút việc buôn bán nước giải khát, ngày thường lượng hoa quả tươi cần dùng cũng không phải là ít."

Người nông dân thấy có mối làm ăn, bèn hào hứng thương lượng: "Giá cả ngoài chợ có rẻ thế nào đi chăng nữa cũng không bằng chỗ lão đây đâu. Ca nhi nếu như muốn lấy định kỳ, lại lấy số lượng nhiều, thì loại lê tươi bên ngoài bán hai đồng một cân, chỗ lão đây chỉ tính một đồng."

Người này còn đưa cho y hai quả lê hái ở trong núi nhà mình để xem thử, Thư Thụy nếm thử thấy hương vị quả thực không tệ.

"Chỗ lão bá có còn loại quả tươi nào khác không ạ?"

"Đào, mận, dưa hấu, đu đủ... cái gì cũng đều có cả. Ở chốn thôn quê, cho dù là giống quả mà nhà lão không trồng được thì cũng có đường lối để kiếm ra."

Thư Thụy nói: "Lê nấu thành cao thì dẫu sao cũng tích trữ được lâu ngày, chỉ có các loại quả tươi khác thì chưa chắc đã để được. Như vậy đi, khi nào ta cần quả gì thì sẽ dặn trước, lão bá cứ theo ngày mà giao đến tận cửa cho ta nhé?"

"Có gì mà không được chứ, bàn bạc ổn thỏa rồi thì có thể làm ăn lâu dài."

Người nông dân nói: "Mấy cửa tiệm ở chợ Nam đều thu mua quả tươi từ chỗ lão cả, tiện đường ghé qua tiệm của ca nhi một chuyến là được."

Thư Thụy nghĩ như vậy thì đỡ tốn công sức hơn nhiều, bèn cùng người này mặc cả thêm đôi chút về giá, định đoạt xong các điều khoản chi tiết về việc thu nhận và giao quả, hỏi rõ họ tên của người nông dân kia rồi cùng ông ta hợp tác làm ăn.

Mẻ lê tươi ngày hôm nay chính là do Trương lão nông giao đến cho y từ sáng sớm, Thư Thụy nhân lúc còn tươi ngon đã đem rửa sạch rồi nấu hết cả.

Tình ca nhi nghe thấy Thư Thụy bỗng dưng hỏi chuyện mình, bèn gẩy gẩy mấy cục than củi trong bếp lò, nói: "Nương ta cũng nhận thêm mấy việc giặt giũ vá may, nói ra thì sợ ngươi chê, chứ đôi khi bà ấy còn làm cả mấy việc dọn dẹp nhà xí, đổ bô, thu gom phân nước.

Mỗi khi nương đi ra ngoài, tam muội cũng đòi đi theo để giúp một tay làm việc gom phân nước, ngặt nỗi nương không cho nó làm mấy việc này. Bà ấy nghĩ bản thân mình già rồi thì không sợ người đời chê bai, nhưng lại lo lắng con bé tuổi còn nhỏ quá, để người ta nói ra nói vào thì tội nghiệp, thế nên cứ bắt nó ở một mình trong nhà để trông nhà."

Thư Thụy biết rất nhiều người kỳ thị nghề dọn dẹp vệ sinh, cho là nghèo hèn hôi hám, nhưng y lại thấy Đơn lão nương t.ử quả thực là người rất biết chịu thương chịu khó.

"Ngày thường ngươi qua đây, nếu lúc đó Đơn lão nương t.ử cũng ra ngoài làm việc thì dứt khoát cứ gọi luôn con bé sang bên này mà chơi, con gái nhỏ ở nhà một mình cô quạnh quá cũng thật đáng thương."

"Nó nghịch ngợm lắm, qua bên này của ngươi e là lại làm loạn lên quấy rầy ngươi."

Thư Thụy nói: "Con gái nhỏ thì nghịch ngợm được đến mức nào chứ, trước đây ta gặp vài lần thấy con bé rất mực hiểu chuyện và lanh lợi đấy thôi. Cứ bảo nó sang đây, trong sân lại càng thêm náo nhiệt."

Tình ca nhi thấy Thư Thụy thật tâm bảo mình dẫn tam muội sang chơi, bèn gật đầu đồng ý.

Tam muội ở nhà một mình, trong nhà lại chẳng có trò gì để tiêu khiển giải trí, quả thực cũng cô đơn đến cực điểm.

Mấy ngày sau đó, hễ Tình ca nhi không có việc gì làm là lại dắt theo muội muội đến khách điếm của Thư Thụy.

Con bé nhỏ được ra ngoài ở cùng một chỗ với Tình ca nhi thì vui mừng khôn xiết, đến khách điếm cũng chẳng hề quấy phá, ngược lại còn ra sức giúp đỡ nhóm lửa, nhặt rau, rửa bát, thoạt nhìn hệt như một đứa trẻ làm thuê vậy, vô cùng nhanh nhẹn và có mắt nhìn việc.

Thư Thụy vốn dĩ là muốn Tình ca nhi dẫn đứa nhỏ ra ngoài chơi bời thư giãn, nhìn thấy hai huynh muội họ cứ cắm cúi làm việc cho mình như vậy, ngược lại còn khiến y cảm thấy rất ngại ngùng.

Nghĩ bụng chắc là Tình ca nhi hiểu sai ý mình, tưởng rằng y gọi muội muội nó sang là để giúp việc, y bèn kéo riêng người ra một góc để nói chuyện một hồi.

Tình ca nhi lại cười xòa: "Nó ở nhà cũng toàn làm như thế cả, thành thói quen rồi chứ chẳng phải ta cố ý dặn dò gì nó đâu. Nếu như không để cho tay chân nó có việc gì đó để làm thì ở trong tiệm nó cũng cảm thấy gò bó lắm. Lúc về nhà nó còn bảo với ta là sang chỗ ngươi chơi thích biết bao nhiêu, ngươi cứ toàn cho nó đồ ăn ngon, làm nó xấu hổ c.h.ế.t đi được."

Thư Thụy nghe xong cũng chỉ đành thôi, chỉ thầm cảm thán đứa nhỏ này thực sự quá đỗi hiểu chuyện, cả hai huynh muội đều là những người cần mẫn và chu đáo.

Ban ngày qua đây phụ giúp, ngoại trừ những lúc bán đồ ăn ở bến tàu ra thì họ đều không chịu nhận tiền của y, Thư Thụy bèn bảo cả hai người ở lại khách điếm dùng cơm, ngoài ra thỉnh thoảng nước giải khát bán không hết, y lại giục hai huynh muội mang một phần về cho Đơn lão nương t.ử nữa.

Biết được Đan tam muội chưa từng được đi học ngày nào, những lúc rảnh rỗi y cũng dạy cho con bé vài chữ bẻ đôi, cùng mấy phép tính toán đơn giản.

Đan tam muội vì thế lại càng thêm thích thú khi được chạy sang chỗ y.

Thấm thoắt đã bước sang tháng bảy, khoảng thời gian nắng nóng gay gắt nhất trong năm.

Hôm nay Thư Thụy mua bốn cái vại lớn có bụng phình to cao ngang thắt lưng, dự định nhân lúc mùa rau củ đang vào độ tươi ngon nhất, sẽ làm một ít rau dưa cho vào vại muối để dành, qua mùa này là có sẵn cái để ăn.

Y nhờ Trương lão nông giới thiệu cho một người nông dân trồng rau chuyên đổ buôn rau củ ở trong vùng để làm quen, bảo người ta chở đậu đũa dài, cải thìa, củ cải, cải tuyết, dưa chuột, tỏi, cùng gừng non đến cửa tiệm.

Cũng không nói chi tiết là mỗi loại cần bao nhiêu cân, Thư Thụy chỉ dẫn người trồng rau vào xem bốn chiếc vại lớn mới mua ở trong nhà, bảo ông ấy cứ nhìn lượng vại mà chở đến, y sẽ thanh toán tiền theo hóa đơn.

Thư Thụy nhân lúc Lục Lăng được ngày nghỉ liền gọi hắn sang, cốt là để nhờ hắn giúp một tay khuân vác rau củ.

Sáng sớm mới dùng xong bữa sáng, người trồng rau đã đ.á.n.h chiếc xe lừa, chở liên tiếp mấy sọt rau củ lớn còn đọng sương mai ẩm ướt đến nơi.

Thư Thụy lật giở kiểm tra qua một lượt, người trồng rau này quả thực là người đôn hậu, biết rõ y muốn muối dưa nên đậu đũa chọn toàn loại thon nhỏ, hạt bên trong còn chưa kịp lớn, bấm một cái là thấy giòn sần sật.

Rau củ không những tươi ngon mà lượng hàng cũng vừa vặn bằng số lượng có thể xếp đầy bốn chiếc vại kia, không giống như một số người hễ thấy có mối làm ăn là lại tự ý chuẩn bị thêm thật nhiều, dốc hết sức bình sinh gom cả một xe lớn chở đến ép người ta lấy.

Thư Thụy vốn dĩ cũng có ý muốn thử thách phẩm hạnh của người trồng rau này, sau này khách điếm mở cửa hoạt động, những lúc cần dùng đến rau củ thịt thà quả thực sẽ còn nhiều hơn nữa. Nếu như ngay từ sớm đã tạo dựng được vài mối quen biết bán rau củ, thịt, hoa quả chất lượng tốt thì sau này sẽ đỡ được cho y rất nhiều công sức.

Thấy mối này không tệ, y sảng khoái nhận hàng, Lục Lăng cùng người trồng rau cùng nhau khênh rau vào trong sân.

Thư Thụy pha một ấm trà, rót sẵn hai bát để cho nguội bớt, đợi đến khi người trồng rau bốc xong rau thì gọi người vào uống.

Y đi lấy mấy đồng tiền đồng ra để kết toán cho người ta: "Trương lão nông hết lời tiến cử rau củ nhà Lưu lão bá, hôm nay tận mắt chứng kiến, quả nhiên là tươi ngon hảo hạng. Còn mong sau này không bị đứt đoạn liên lạc, ngày sau lại cậy nhờ lão bá chở rau đến cho ta."

"Cũng là nhờ ca nhi vừa mắt, không chê bai rau củ của lão là được. Chỉ cần ca nhi nhắn một tiếng, lão vẫn sẽ chở đến như ngày hôm nay."

Lưu lão bá cầu còn chẳng được mối giao rau cho Thư Thụy, cái khách điếm này nằm ngay mặt lộ, xe lừa có thể đ.á.n.h thẳng đến trước cửa, không giống như một số ngõ nhỏ hẹp, xe không qua nổi, chỉ có thể dựa vào sức người bốc vác bộ vào trong.

Công việc nhẹ nhàng thuận tiện hơn thì ai mà chẳng muốn làm, huống hồ ông thấy Thư Thụy là người dễ tính, rau củ tốt là người ta không có săm soi kén chọn nhiều, tiền bạc lại sòng phẳng nhanh gọn.

Trước đây ông từng gặp phải hạng người cố tình dìm giá, lúc trước rõ ràng đã bàn bạc xong xuôi giá cả, đợi đến khi rau củ được chở đến nơi rồi thì lại quay ngoắt ra tìm đủ mọi lý do bới lông tìm vết để mặc cả bớt một thêm hai, ông ghét nhất là hạng người mua như vậy.

Sau khi tiễn Lưu lão bá đi, Thư Thụy liền lấy những chiếc mẹt tròn lớn ra. Trong nhà y vốn chỉ có ba cái, ngoài ra trước đó hai ngày đã mượn thêm của nhà Tình ca nhi hai cái, lại mượn của Dương Xuân Hoa hai cái, tổng cộng được bảy cái mẹt lớn.

Lục Lăng rửa sạch số rau củ vừa chở đến, Thư Thụy liền mang đi rải ra phơi, bảy cái mẹt lớn bị xếp đầy ắp không còn một chỗ trống.

"Trong sân đều không còn chỗ bốc ra nữa rồi, phải dựng một cái giá lên, xếp cao thấp so le nhau mới tốt, bằng không thì phơi không được đều."

Thư Thụy chống nạnh nhìn mớ rau củ trong sân, khẽ lau vệt mồ hôi trên cổ.

Muối rau dưa, muốn ngâm lâu ngày mà không bị ủng nát thì trước khi cho vào vại bắt buộc phải phơi qua một nắng trước, rau dưa héo đi, thoát bớt nước thì mới chịu được việc ngâm muối.

Lục Lăng bảo: "Mang lên mái nhà mà phơi là được rồi, trên đó chẳng phải rộng rãi hơn dưới này nhiều sao? Ánh mặt trời ngược lại còn lớn hơn nữa."

Hai mắt Thư Thụy sáng lên, nghĩ bụng cái ý kiến này hay đấy, thế là hắn bắc thang lên, hai người muốn chuyển củ cải và dưa chuột là những thứ chịu nắng tốt hơn lên mái nhà trước.

Ngặt nỗi vừa mới vận chuyển lên trên, tiếng "bành bành bành" vang lên mấy tiếng liên hồi, củ cải cứ như ngựa đứt cương chạy toán loạn rồi lăn tuột xuống dưới. Cũng may là Lục Lăng tay chân nhanh nhẹn, bằng không thì đã bị đập cho nát bét cả rồi.

"Dùng thanh tre chuốt nhỏ, xâu hết củ cải lại với nhau đi."

Dương Xuân Hoa nghe thấy tiếng động bèn chạy qua nghía một cái, chỉ thấy Lục Lăng đang đu người chúc đầu xuống từ trên xà nhà, một tay tóm c.h.ặ.t lấy một củ cải tròn lằn, dưới nách còn cắp thêm ba củ nữa.

Thư Thụy thì bấu c.h.ặ.t lấy cái thang, hai người trông thật là buồn cười c.h.ế.t đi được.

"Mái nhà có chút dốc, cái thứ đặc ruột thế kia, làm sao mà không lăn xuống cho được."

Thư Thụy nghe theo lời khuyên, chạy lên tiệm tạp hóa tìm mua một bó lạt tre mang về, xâu hết củ cải lại rồi dùng dây thừng buộc c.h.ặ.t, bấy giờ mới tính là an tâm.

Lục Lăng từ trên mái nhà nhảy phốc xuống, một nửa mái nhà đều đã được phơi đầy rau dưa.

Đợi đến chiều muộn khi mặt trời lặn xuống núi, ngoại trừ củ cải ra thì những thứ khác cũng đã phơi héo hắt hột sương ráo nước gần như hòm hòm rồi.

Thư Thụy nấu nước sôi để nguội, dùng rượu trắng để sát khuẩn cho cái vại, cứ mười cân nước pha với một cân muối, theo tỷ lệ hòa đều, rắc thêm hoa tiêu vào, rồi đem tỏi, gừng non đã rửa sạch phơi khô cho vào vại trước, kế đến mới là đậu đũa và dưa chuột đã phơi ngày hôm nay.

Lục Lăng cứ chạy quanh quẩn bên cạnh Thư Thụy, hắn ngửi ngửi cái vại phảng phất mùi rượu, bảo: "Cái này dùng rượu thì ăn vào không bị say người chứ?"

"Ngươi tưởng ai nấy t.ửu lượng cũng đều kém như ngươi chắc. Mới chỉ ngửi chút mùi rượu thôi mà cũng đã say rồi."

Chân mày Thư Thụy khẽ nhíu lại: "Đeo con đao kia làm gì, cứ đứng lù lù ở đây chiếm hết cả chỗ, tránh ra một bên đi."

Hồi trước lúc đầu óc chưa được minh mẫn, dẫu có coi cây đao kia như báu vật thì cũng có đôi khi hắn để nó ở trong phòng chứ không mang theo bên người, từ ngày đầu óc khỏi hẳn lại có thêm công việc ở võ quán, cây đao này chưa từng rời thân nửa bước.

Hai huynh muội nhà họ Đơn bị hắn dọa cho một trận khiếp vía, mỗi lần đều phải đợi hắn đi võ quán rồi mới dám tới, chiều muộn trước khi hắn tan làm về là đã chuồn thẳng từ sớm.

Lục Lăng nghe thấy lời Thư Thụy nhưng quyết không chịu nhúc nhích. Ngày thường phải đi võ quán điểm danh, đều không được nhìn thấy Thư Thụy không nói, khó khăn lắm mới mong đến giờ tan làm, trở về nhà thì cũng chỉ cùng nhau dùng một bữa cơm tối.

Thư Thụy ban ngày làm lụng vất vả lao lực, ăn cơm xong là đã ngáp ngắn ngáp dài đi về phòng tắm rửa để đi ngủ, một ngày tính ra chưa đầy hai canh giờ là được chạm mặt nhau.

Nếu không phải thực sự biết rõ y bận trăm công nghìn việc, thì hắn đã phải nghĩ là y đang cố ý né tránh hắn rồi.

Hắn đều có chút hối hận vì đã đi tìm việc làm ở võ quán rồi, hôm nay khó khăn lắm mới được ngày nghỉ, nghĩ bụng muốn nắm nắm tay y không cho thì cũng thôi đi, thế mà giờ đến cả việc đứng quanh quẩn trước mặt y một lát cũng không cho nữa là sao.

Thư Thụy dĩ nhiên cũng hiểu được phần nào tâm tư của hắn, làm gì có chuyện y không muốn ở cùng một chỗ với hắn cơ chứ, chỉ là việc sớm tối nhìn thấy nhau thế này, lại còn chung sống dưới một mái nhà, đã là sự quấn quýt và cơ hội hiếm có lắm rồi.

Hạng người mến nhau bình thường, có mấy ai được hưởng cái đãi ngộ bực này đâu?

Tuy là y cũng muốn có thêm nhiều sự kiên nhẫn và tính khí tốt để dành cho hắn, như vậy mới tốt đôi bên, ai mà chẳng muốn để cho người mình mến cảm thấy mình dịu dàng nết na cơ chứ? Thế nhưng cái đám nam t.ử này hình như bẩm sinh đã vô cùng giỏi cái trò gây họa và chọc người ta tức giận vậy.

Nhìn xem, bảo hắn tránh ra một chút mà cái tai cứ như bị điếc vậy, vừa mới xoay người một cái, chỉ nghe thấy tiếng "bộp" một cái thật lớn, "rắc xá", một chiếc vại muối dưa liền bị nứt ra một đường rãnh dài ngoằng.

Thư Thụy nhìn thấy thanh đại đao đang cắm phập vào giữa bụng chiếc vại muối dưa, hai mắt tối sầm lại, vung tay giáng thẳng một chưởng qua: "Ngươi nhìn xem cái việc tốt ngươi vừa làm kìa!"

Người Lục Lăng căng cứng lại, sau khi hứng chịu một cú cốc đầu đau điếng trên trán, ngược lại hắn lại cười toe toét tràn đầy sung sướng.

Thư Thụy kiểm tra chiếc vại muối dưa một chút, thấy đã không dùng được nữa rồi, giận thì giận thật nhưng nửa ngày trời lại chẳng nghe thấy tiếng Lục Lăng ho he lấy một câu, trong lòng y lại dấy lên một hồi hối hận, nghĩ bụng mình không nên xuống tay đ.á.n.h hắn.

Vừa ngẩng đầu lên định hỏi xem đ.á.n.h có đau không, lại nhìn thấy cái gã kia đang ôm trán trưng ra bộ mặt ngơ ngẩn thẫn thờ như nhặt được vàng.

Thư Thụy mím môi thành một đường thẳng, quả thực là không nên đ.á.n.h hắn làm gì, đ.á.n.h xong chỉ càng khiến gã này thêm hớn hở mà thôi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.