Tiểu Khách Điếm Của Phu Lang (phần 4) - Chương 128

Cập nhật lúc: 02/08/2026 18:00

Trên lầu tổng cộng có bốn gian phòng, gồm hai gian lớn và hai gian nhỏ. Thư Thụy dự định dùng hai gian lớn làm phòng thượng hạng. Đã là phòng thượng hạng thì mọi thứ phải được thu xếp đâu ra đấy: phải đóng giường khung, trang bị tủ quần áo, bàn trang điểm, một bộ bàn ghế nhỏ dùng để ăn uống trong phòng, cùng một chiếc sập nghỉ ngơi kê sát tường.

Về phần tắm rửa, phải có giá để chậu, thùng tắm và bình phong.

Ngoài ra, đồ bài trí trưng bày cũng không thể thiếu, kiểu gì cũng phải có hai chiếc giá để cắm hoa đặt bình.

Một dàn kiểu dáng như vậy cần phải chuẩn bị hai bộ.

Bên cạnh đó, hai gian phòng nhỏ thì làm phòng hạ hạng. Khác với phòng thượng hạng, nơi này chắc sẽ bớt đi một bộ bàn, nhưng ghế đẩu thì vẫn cần hai chiếc, ngoài ra không đặt sập nghỉ ngơi, đồ tắm rửa cũng không có thùng tắm.

Dưới lầu, gian phòng lớn phía Tây thì có thể đơn giản hơn nhiều, chỉ cần đặt một chiếc giường ngủ tập thể thật chắc chắn là xong.

Ngoại trừ những thứ đó ra, gian phòng lớn phía Đông hiện y đang ở và gian phòng nhỏ Lục Lăng đang ở, nếu tính theo mức thoải mái rộng rãi thì hai phòng đó cũng nên bài trí giống như phòng thượng hạng. Có điều hiện giờ kinh phí chưa rủng rỉnh, ít nhất cũng phải đóng trước hai chiếc giường để có chỗ ngủ cái đã.

“Mùa hè trời nóng, ngủ trải chiếu dưới đất sao cũng xong, chứ nếu bước sang mùa đông, làm sao chịu nổi cái hơi đất lạnh như băng tuyết.

Đó lại mới chỉ là đồ dùng trong phòng, còn nơi đại đường khách điếm, hiện tại vẫn đang dùng ba bộ bàn ghế cũ, nếu xếp kín cả gian sảnh thì cùng lắm cũng chỉ đặt được bảy cái bàn.

Ngày thường nếu vắng khách, đặt năm cái là vừa vặn.

Thư Thụy tính toán vậy thì ít nhất cũng phải đóng thêm năm chiếc bàn mới, mỗi bàn đi kèm bốn chiếc ghế dài.

Mấy bộ bàn ghế cũ thì thu lại, hôm nào đông khách mới mang ra dùng, còn đồ mới ngày thường đặt ở đại đường để làm mặt tiền cho đẹp mắt.

Bản danh sách liệt kê ra dài ngoằng, một dải đã tốn mất hai trang giấy.

Thư Thụy tính toán xong xuôi, liền ngồi phịch xuống trước quầy thu ngân mà ngơ ngác. Nhiều đồ gỗ thế này, cho dù có dùng loại gỗ rẻ tiền đi chăng nữa thì e là cũng phải tốn đến mấy chục quan tiền.

Trong tay y hiện chỉ còn lại hai mươi quan, trong đó năm quan là tiền dạo trước Lục Lăng bắt được tên trộm, nhận tiền thưởng từ phủ nha rồi chia một nửa cho y.

Chút tiền này cho dù có đủ sắm sửa đồ gỗ, nhưng tiền trang trải chi phí sinh hoạt hằng ngày khi mở khách điếm sau này, rồi tiền thuê người làm thì lấy đâu ra mà dùng.

Y đang sầu não rối bời cả đầu óc, Lục Lăng tan làm đi từ ngoài hậu viện vào nhìn thấy y, bèn sải bước dài tiến lại gần.

“Ngươi làm sao thế?”

Thư Thụy ngẩng cái đầu đang ngẩn ngơ lên, đẩy bản danh sách đồ đạc trên quầy thu ngân về phía Lục Lăng.

“Hôm nay đã kết toán tiền công cho Đồng sư phụ, tiếp theo đây là phải đóng đồ gỗ rồi. Hắn nói nếu muốn thuê hắn đóng thì sớm cho hắn một lời, dưới quê cũng có hai mối việc đang chờ. Chiều nay ta đã ghi chép lại những đồ gỗ cần đóng rồi.”

Lục Lăng lướt qua hai trang giấy, rồi lại nhìn sang Thư Thụy đang ủ rũ như trái dưa héo, nói: “Ngươi sợ không đủ tiền sao?”

Thư Thụy im lặng không đáp.

Lục Lăng cởi túi gấm đeo bên hông đặt lên quầy thu ngân, nhếch nhẹ lông mày: “Hôm nay mới phát tiền lương tháng.”

Mắt Thư Thụy bỗng sáng lên, mở túi gấm ra xem, không ngờ nơi võ quán người ta lại phát bằng tiền bạc thật.

Trên mặt y hiện lên nét cười, nhìn Lục Lăng: “Ngươi lại nhận thêm một lần tiền công rồi, thời gian trôi qua nhanh thật đấy. Bữa tối ngươi có muốn ăn món gì không, ta làm cho ngươi.”

Lục Lăng lại không đáp lời y, mà nhìn Thư Thụy bảo: “Chút tiền công hai ba quan này e là cũng chẳng đủ sắm thêm hai món đồ đạc. Hay là đến tiền trang rút ra một trăm quan tiền để ứng phó trước đi.”

Hắn biết tiền tích góp của mình tuy đã đưa cho Thư Thụy giữ, nhưng y lại chẳng hề động đến một hào một cắc.

Thư Thụy mím môi: “Chúng ta còn chưa thành thân, ta không muốn cứ thế mà tiêu tiền tích góp của ngươi.”

Lục Lăng đáp: “Vậy ngày mai chúng ta thành thân.”

Thư Thụy vỗ nhẹ vào tay Lục Lăng một cái: “Chỉ toàn nói suông không.”

Khóe miệng Lục Lăng hơi giật giật, rồi lại nghiêm túc nói: “Ta biết trong lòng ngươi có nỗi đắn đo, vậy ta hỏi ngươi trước thế này, ngươi có muốn mau ch.óng mở khách điếm ra không?”

“Đó là điều đương nhiên rồi.”

“Muốn nhanh ch.óng mở được khách điếm thì phải mau ch.óng tu bổ xong tiệm. Tiền bạc không đủ thì làm thế nào? Một là vay, hai là kiếm.”

Lục Lăng nói tiếp: “Nếu là kiếm tiền, làm đồ ăn và thức uống ngươi cũng kiếm được tiền, chỉ là lời lãi ít, năm nay e là không tích góp đủ tiền tu bổ và xoay xở về sau. Như thế chẳng phải trái với mong muốn mau ch.óng mở tiệm của ngươi sao?”

Thư Thụy nghe hắn nói vậy bèn hỏi: “Ý ngươi là muốn mau ch.óng mở tiệm thì ta chỉ còn cách vay tiền trước sao?”

Lục Lăng gật đầu: “Bây giờ vay tiền cũng dễ, không nhờ cậy cha nương huynh đệ họ hàng thì đến tiền trang ít thì vay được ba năm trăm văn, nhiều thì vay được trăm quan ngàn quan, tiền lãi cũng không cao như vay lãi xù bên ngoài. Không ít người kinh doanh lúc ban đầu thiếu hụt tiền bạc đều đi theo con đường này, chẳng có gì là lạ cả.”

“Ngươi vay tiền bạc, sớm mở được khách điếm thì cũng sớm kiếm được tiền hơn, đúng là một con đường nhanh ch.óng.”

“Thế nhưng vay tiền bên ngoài phải dùng văn tự ruộng đất nhà cửa làm thế chấp, dù sao cũng có phần không thỏa đáng. Như thế chi bằng dùng tiền tích góp của ta, nếu ngươi thật sự đắn đo trăm bề thì cứ coi như là vay của ta đi.”

Thư Thụy không nén nổi nụ cười: “Vòng vèo một hồi lâu, hóa ra là muốn ta vay tiền của ngươi.”

“Vốn dĩ cũng chẳng nên nói mấy chuyện vay mượn này, ngặt nỗi có người quá thật thà, tiền cầm trong tay cũng không chịu dùng, người khác còn cách nào cơ chứ.”

Thư Thụy lặng thinh không nói, y đang suy ngẫm lời Lục Lăng.

Tiến độ sửa sang cửa tiệm chậm chạp thực ra cũng vì vốn kiếng trong tay y mỏng. Thực ra y cũng từng nảy ra ý định vay tiền để dùng, nhân đợt làm việc này của Đồng thợ mộc mà gây dựng xong khách điếm luôn.

Đến lúc đó một mặt khách điếm có thể đón khách trọ, một mặt cũng có thể làm quán ăn bán đồ ăn thức uống, nếu kinh doanh thuận lợi chắc chắn sẽ kiếm được nhiều hơn so với việc ra ngoài bán đồ ăn dạo như trước, tới lúc tay chân rủng rỉnh hơn rồi quay sang trả nợ là được.

Lúc mới đến cửa tiệm, nhìn thấy cảnh tượng lụi tàn nơi đây, lại chưa kinh doanh buôn bán gì để bù đắp vào vốn nghèo, y tuyệt đối không dám động đến ý nghĩ vay tiền. Dù cho có gan to bằng trời dám vay tiền sửa tiệm để kinh doanh thì e là người của tiền trang đến thẩm tra đồ thế chấp cũng chẳng dễ dàng phê duyệt tiền cho y.

Nhưng hiện tại đã làm ăn nhỏ được rồi, cửa tiệm cũng đã sửa sang xong xuôi, bên cạnh lại còn có Lục Lăng, gan y mới lớn thêm một chút, mới dám suy nghĩ đến chuyện như vậy.

Thế nhưng nếu thật sự đi vay tiền ở tiền trang, thà vay bên ngoài chứ không dùng tiền của Lục Lăng, Lục Lăng một lòng chân thành, e là làm như vậy sẽ tổn thương đến tấm chân tình của hắn.

Còn nếu thật sự phải vay, Lục Lăng đã nói đến mức này rồi thì đó quả thực cũng là một cách hay.

Trong đầu y rối như mớ bòng bong, nhất thời chưa thể nhanh ch.óng đưa ra được câu trả lời.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.