Tiểu Khách Điếm Của Phu Lang (phần 4) - Chương 130

Cập nhật lúc: 04/08/2026 17:04

Lục Lăng thầm nghĩ, tiểu t.ử này thông minh thật, hệt như Thư Thụy vậy, chẳng biết đã biết mọi chuyện từ lúc nào.

"Đệ đừng có đi nói với cha nương đấy."

"Ta biết chừng mực chứ, nếu mà cái miệng rộng ngoác hô hoán lên thì cha nương đã biết từ lâu rồi."

Đêm xuống, trên đường phố l.ồ.ng lộng gió xua đi cái oi nồng, người qua lại thưa thớt nên càng thêm mát mẻ. Hắn ta nói: "Nương vốn dĩ đã rất thích Đại tẩu rồi, chỉ là mấy hôm trước bà có bảo với ta rằng hai người chỉ là tình huynh đệ chí thiết, trong lời nói còn nhiều phần tiếc nuối. Chẳng biết hai người vì giấu nương mà rốt cuộc đã thêu dệt ra sao."

Lục Lăng thấy Lục Ngọc chuyện gì cũng biết, lại hành sự có chừng mực nên cũng không tiếp tục cãi cố nữa: "Ta không định giấu, chỉ là hắn không chịu, muốn thong thả từng bước."

"Đại tẩu cũng không sai. Nghe nương nói cha nương tẩu ấy đều đã mất, giờ chỉ còn một mình lại còn làm nghề buôn bán. Tuy ta không nghĩ ngợi gì, nhưng cái tính của cha mình, ít nhiều cũng có cái chấp nhặt của kẻ sĩ đọc sách, e là sẽ có lời ra tiếng vào."

Lục Ngọc nói tiếp: "Đại tẩu là người thấu đáo, hẳn cũng lo ngại những điều này. Cho nên mới muốn gắn bó lâu hơn một chút, tới lúc tình cảm đong đầy rồi thì gia đình cũng dễ chấp nhận hơn."

Lục Lăng nghĩ thầm, hai người bọn họ đều là những kẻ hay lo xa nghĩ rộng.

"Chỉ là thực tế, so với chuyện này còn phức tạp hơn đôi chút."

Chân mày Lục Ngọc hơi nhướng lên: "Còn có ẩn tình khác sao?"

Lục Lăng suy ngẫm một lúc, nghĩ bụng chuyện này trong nhà sớm muộn gì cũng biết. Giờ Lục Ngọc đã đứng về phe mình, cho hắn ta biết thực tình biết đâu lại có thêm một người ra tay giúp đỡ.

Hắn bèn nói: "Nhà họ Bạch ở trong huyện, cái nhà đã thế vào chức quan vốn thuộc về cha ấy, đệ có biết không?"

"Ta từng nghe ngóng giúp cha, quả thực có biết một chút."

Lục Lăng nói: "Hắn vốn dĩ là ca nhi mà nhà họ Bạch định gả cho tên phú thương đã bỏ tiền mua quan cho Bạch đại lang."

Lục Ngọc đầu óc thông minh là thế mà cũng phải mất một lúc lâu mới xâu chuỗi lại được.

Trong phút chốc, hắn ta không khỏi kinh ngạc, trên đời sao lại có nhiều chuyện trùng hợp đến thế này!

"...Như vậy, quả thực là nằm ngoài dự đoán."

Lục Ngọc cũng không dám nghĩ tới, nếu như cha mình biết chuyện thì sẽ làm ầm ĩ đến mức nào. Bàn về bản lĩnh làm cha tức giận thì rốt cuộc vẫn phải nhìn vào Đại ca. Hồi nhỏ đã có thể làm cho người cha thư sinh yếu ớt tức đến mức đuổi đ.á.n.h khắp núi, giờ đây trưởng thành rồi, bản lĩnh cũng chẳng kém năm xưa.

"Dù cho trắc trở như thế, Đại ca vẫn vui vẻ gánh chịu, đủ thấy đây là tấm chân tình hiếm có. Chuyện tuy gian gian khó, Đại ca đừng có nhẹ đà buông tay.

Đại tẩu đã không còn cha huynh họ hàng, nay lại dứt bỏ cả gia đình nuôi dưỡng, người duy nhất có thể dựa vào bây giờ chỉ có mình Đại ca mà thôi."

Lục Lăng thấy Lục Ngọc nói năng như vậy thì trong lòng rất đỗi ấm áp, mừng vì hắn ta đọc sách chứ không bị sách làm cho u mê.

"Ta tự biết sẽ không phụ hắn." Hắn chỉ sợ đệ đệ mở miệng khuyên mình cắt đứt mà thôi.

Trong lòng Lục Ngọc nghĩ, chuyện đã đến nước này, khuyên người ta từ bỏ sao mà làm nổi, chi bằng nghĩ cách giải quyết mối nan giải này mới là việc chính yếu.

Hắn ta liền nói: "Bây giờ việc ta có thể làm cho Đại ca chỉ là dốc hết sức mình khi vào kỳ thi. Nếu một bước đỗ bảng, cha nhất định sẽ vui mừng. Nhân lúc ông đang phấn khởi, Đại ca mới nhắc lại chuyện của Đại tẩu, biết đâu ông lại dễ chấp nhận hơn."

"Thân thể đệ đã thành ra thế này rồi, đừng tự gây thêm áp lực cho mình nữa. Thi đỗ là chuyện tốt, không đỗ thì đã sao? Đều do đệ quá đặt nặng kỳ vọng của cha lên vai nên mới đọc sách đến mức chẳng hề tiếc thương thân thể mình."

Lục Lăng không mấy tán thành suy nghĩ này của Lục Ngọc, hắn bảo: "bây giờ ông ấy đã đỗ Cử nhân rồi, cuộc sống gia đình dù thế nào cũng chẳng giống như trước kia nữa, đệ cứ thoải mái tâm trí mà sống."

Sống mũi Lục Ngọc hơi cay cay. Mấy năm nay hắn ta dốc hết tâm lực đọc sách, cũng chẳng rõ rốt cuộc là vì bản thân yêu thích hay thực sự vì gánh vác kỳ vọng của cha.

Khi Đại ca còn ở nhà, có lẽ vì cha muốn hắn ta đọc sách nên hắn ta mới đọc. Sau này Đại ca ra đi một đi không trở lại, gánh vác việc sinh kế gia đình, hắn ta lại không còn coi kỳ vọng của cha là mục tiêu duy nhất nữa. Bản thân hắn ta cũng muốn đọc sách để đỗ đạt làm nên sự nghiệp, như vậy biết đâu Đại ca có thể trở về, không còn phải bôn ba nơi đất khách quê người.

Hai huynh đệ trò chuyện suốt một quãng đường, nhiều năm rồi mới có một lần giãi bày tâm sự dốc hết ruột gan, mãi cho đến khi tới y quán mới dừng lời.

Đức Hinh y quán vẫn chưa đóng cửa. Dư đại phu vừa nhìn Lục Lăng đã nhận ra ngay, đang định hỏi sao lâu nay hắn không đến tái khám thì thấy sắc mặt tiểu lang quân trên lưng hắn xám xịt, liền vội vã gọi đưa người vào phòng trong.

Bắt mạch hỏi bệnh một hồi, quả nhiên là ruột gan Lục Ngọc đang phát bệnh cấp tính. Hắn ta tự biết rõ thân thể mình, đúng là do buổi tối nhất thời ăn uống quá độ mà ra.

Dư đại phu lấy t.h.u.ố.c viên cho Lục Ngọc uống trước. Thuốc có hiệu quả rất nhanh, chưa đầy một khắc đồng hồ cơn đau của hắn ta đã dịu bớt, chỉ là người vẫn chưa có sức lực, nằm trên giường bệnh mà tay chân chẳng buồn nhấc lên.

Đại phu bảo bệnh dạ dày ruột gan này của hắn ta không phải mới phát phát gần đây mà đã là bệnh cũ. Nếu không điều trị và tĩnh dưỡng cẩn thận thì sau này sẽ hóa thành bệnh nặng.

Ở cái thời đại này, biết bao nhiêu người đã mất mạng vì căn bệnh này.

Rất nhiều người mỗi lần đau đớn đầy bụng đều không để tâm, cố chịu đựng cho tới khi không chịu nổi nữa mới tới đây thì dù Hoa Đà tái thế cũng đành bó tay.

Lục Lăng nghe lời đại phu nói, nhìn người đang nằm trên giường, chân mày càng nhíu c.h.ặ.t hơn.

Lúc cõng người trở về, hắn định bụng tìm lời mắng hắn ta một trận nhưng lại chẳng biết mắng cái gì. Giá như có Thư Thụy ở đây, chắc chắn y sẽ giáo huấn hắn ta một trận ra trò.

Lại nói về Thư Thụy ở tiệm lúc này đã tắm rửa xong xuôi, để lại một ngọn đèn ở ngoài sân để Lục Lăng khi trở về có thể nhìn rõ đường.

Trong lòng y vẫn đang suy tính chuyện của tiệm cơm, tính toán xem rốt cuộc là nên tích góp tiền hay là đi vay tiền trước.

Chuyện này trằn trọc trong lòng suốt cả buổi chiều, rốt cuộc y vẫn muốn năm nay có thể mở được khách điếm.

Tính về lâu về dài, cuối cùng y đã quyết định rút số tiền tích góp của Lục Lăng ra dùng.

Y đã suy ngẫm kỹ càng, năm trăm tám mươi quan tiền kia của Lục Lăng đang gửi ở tiền trang. Nơi đó tuy bảo quản cẩn thận tiền bạc vật quý cho khách gửi, không thu phí quản lý nhưng cũng chẳng trả một đồng tiền lời nào.

Nói cách khác, số tiền đó là tiền c.h.ế.t, không thể sinh ra tiền mới. Cứ để mãi như thế, ngoại trừ việc có một nơi an toàn để cất giấu ra thì chẳng có tác dụng kinh doanh nào cả.

Đã vậy thì rút ra một ít dùng trước cũng được. Số tiền này nói là vay, Lục Lăng chắc chắn sẽ không tính tiền lời, nhưng khi sổ sách hai người chưa hoàn toàn gộp làm một thì Thư Thụy vẫn sẽ không dùng không tiền của hắn.

Số tiền này coi như là hắn góp vốn vào khách điếm, tới lúc khách điếm mở cửa có lời rồi thì lại chia hoa hồng cho hắn theo tỷ lệ.

Thư Thụy tính toán tỉ mỉ, nhà họ Lục tuy có danh vọng khoa bảng, Lục phụ lại có chức quan nhưng gia cảnh nhà họ Lục lại chẳng có tích lũy gì nhiều.

Nghe Lục Lăng nói dưới quê nhà cũ chỉ có mấy căn nhà đất, ruộng đất tới nay có chừng ba mươi mấy mẫu. Trong thành cũng mua được một căn nhà nhỏ sau khi Lục cha đỗ Tú tài, chỉ một sân. Đây đều nhờ dùng tiền thưởng của triều đình cho sau khi đỗ bảng, cộng thêm tiền Lục Lăng gửi về phụ cấp mới mua nổi.

Từ lúc đỗ Tú tài đến khi đỗ Cử nhân tổng cộng chỉ chừng ba năm ngắn ngủi. Lục cha thuộc hàng quan lại thanh liêm, không hề nhận bừa bãi lợi ích của thương nhân, thế nên chỉ dựa vào chút tiền lương hàng tháng của triều đình và hoa lợi từ ruộng đất thì tiền tích góp được chẳng có bao nhiêu.

Cơm ăn áo mặc thì dần đã không còn thiếu thốn nữa, nhưng sau khi đỗ Cử nhân, vì để lên phủ thành làm quan mà đã phải chạy chọt mất không dưới trăm quan tiền, số tiền tích góp trong tay lại sạch bách.

Nếu không phải như vậy, một ông Cử nhân kiêm chức Điển sử Công phòng trong nha môn sao trong nhà lại chẳng có nổi lấy hai ba người ở?

Làm quan nếu tay chân không sạch sẽ thì tự nhiên dễ tích góp tài sản, có điều bước vào con đường đó là con đường đứt đầu chẳng biết ngày mai ra sao. Mặc dù vậy, làm quan thanh liêm thật khó, càng là người xuất thân từ gia đình nghèo khó, nền tảng mỏng manh lại càng dễ bị một chữ "tham" làm hại.

Chức quan của Lục cha muốn làm cho vững vàng thì trong nhà phải có người biết kinh doanh buôn bán kiếm tiền mới được.

Ngặt một nỗi nhân đinh huynh đệ lại thưa thớt, chẳng trông cậy vào ai được, chỉ đành nhìn vào con cái trong nhà. Hai người con trai, Lục Nhị lang đọc sách có tương lai rạng rỡ, tự nhiên vẫn phải đi theo con đường khoa bảng hoạn lộ; chỉ có Lục Lăng theo con đường võ học mới có thể gánh vác trách nhiệm kiếm tiền.

Trước kia đại thể cũng là như vậy, chính vì thế mà nhà họ Lục mới từng bước đi tới ngày hôm nay, đủ thấy nếu đi theo con đường này thì nhà họ Lục có đầy triển vọng.

Chỉ là ai mà ngờ Lục Lăng lại gặp sự cố, không thể tiếp tục cống hiến cho chủ gia nữa, lúc này mới phá vỡ sự cân bằng vốn có.

Bây giờ thân thể Lục Lăng đã bình phục nhưng lại chỉ làm tập sự ở võ quán. Việc đó đối với gia đình bình thường mà nói đã là thù lao rất khá, nhưng đặt vào một gia đình như nhà họ Lục thì rõ ràng là không thấm vào đâu.

Kết quả mà Thư Thụy muốn chính là làm cho số tiền c.h.ế.t của hắn sống lại, quay trở về sự cân bằng trước kia, thậm chí cung cấp sức bật tốt hơn.

Tuy nhiên trong lòng y cũng rất vô chừng. Chuyện kinh doanh buôn bán này không phải lúc nào cũng cầm chắc phần lời chứ không lỗ, y không dám bảo đảm mười mươi rằng cầm tiền của Lục Lăng là có thể kiếm về cho hắn nhiều tiền hơn.

Thư Thụy nằm xoài trên giường nghĩ bụng: Nhỡ đâu thua lỗ thật không gỡ lại được thì sao? Lấy gì đền cho hắn đây?

Dứt khoát lấy bản thân ra thế chấp cho hắn luôn vậy! Nghĩ tới đây y lại thấy buồn cười, bản thân mình chắc gì đã đáng giá nhiều tiền đến thế.

Thế thì bán cái tiệm này đi gom tiền trả đủ cho hắn vậy. Khách điếm này sau khi tu sửa xong, lại nằm ở con hẻm không đến mức quá hẻo lánh, ít ra cũng đáng giá ba bốn trăm quan tiền.

Cùng lắm thì kết cục tồi tệ nhất cũng chỉ đến thế mà thôi. Nghĩ tới đây, trong lòng Thư Thụy bỗng chốc thông suốt hẳn.

Tính là nhanh ch.óng nói dự định của mình cho Lục Lăng nghe, y bật dậy khỏi giường, phát hiện đèn l.ồ.ng ngoài sân vẫn còn sáng, trăng đã sắp bò lên tận ngọn liễu rồi mà người nọ vẫn chưa sang.

Y mở cửa ngó ra hướng cửa sau, nghĩ thầm tiểu t.ử này chẳng lẽ tối nay không sang đây ngủ sao? Chẳng có lý nào, lúc xách đồ ăn đi còn dặn giữ nước nóng cho hắn sang tắm rửa cơ mà.

Hay là ban đêm trèo tường bị người nhà tóm được, giờ này đang bị trách mắng sao?

Trong lòng Thư Thụy bồn chồn không yên. Thế là hay rồi, chuyện của tiệm vừa mới dàn xếp xong chưa kịp nghỉ ngơi thì lại quay sang lo lắng cho hắn.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.