Tiểu Khách Điếm Của Phu Lang (phần 4) - Chương 121
Cập nhật lúc: 25/07/2026 07:00
Ngày hôm sau, thu dọn bữa sáng xong xuôi để ăn.
Lục Lăng nghĩ trong nhà thế nào cũng có người qua đây xem xét, đến lúc đó hỏi đông hỏi tây, hắn liền không muốn tới võ quán, cứ loanh quanh bên bếp lò, cố tình kéo dài thời gian.
Thư Thụy thấy hắn như vậy, không nén nổi mà trách hắn một trận.
Công việc đàng hoàng đang làm, chiều qua có việc xin nghỉ nửa ngày thì cũng đành một lẽ, sáng nay lại còn bỏ việc, về tình về lý đều nói không thông. Huống hồ trong võ quán vốn đã có đồng sự bất hòa với hắn, chỉ sợ không bắt được điểm sai sót của hắn, ngược lại còn dâng cớ cho người ta gièm pha, thế chẳng phải ngu ngốc sao.
"Tức phụ xấu xí sớm muộn gì cũng phải gặp công bà, huống chi bây giờ còn chưa nói với họ chuyện hai ta tốt với nhau nữa, ngươi vội cái gì. Họ qua đây xem xét cũng là xuất phát từ sự quan tâm dành cho ngươi, chẳng có lý do gì để đến làm khó một người ngoài như ta."
Thư Thụy nói với Lục Lăng: "Sau này nói không chừng phải sống chung dưới một mái nhà, ngươi tránh được mùng một, tránh được ngày rằm sao? Cũng không thể ngày ngày giờ giờ đều ở bên cạnh ta được."
"Hôm qua ta thấy đệ đệ ngươi, phần nhiều là người hiểu lễ nghĩa lại có phong độ, đệ ấy đã do cha nương ngươi giáo dưỡng ra, chắc là họ cũng sẽ không tệ đâu."
Thư Thụy cảm thấy bản thân thường hay coi Lục Lăng như một đứa trẻ hay quấy rối, thế nhưng rốt cuộc hắn cũng coi y như một ca nhi yếu đuối dễ bị ăn h.i.ế.p như vậy.
Dù ngoài miệng trách móc hắn, giảng đạo lý với hắn, nhưng trong lòng y rốt cuộc vẫn thấy ấm áp.
"Ngươi yên tâm đi, ta đâu phải kẻ ngốc, nếu thực sự không thoải mái, tự nhiên cũng sẽ không nén trong lòng, đều nói cho ngươi nghe có được không?"
Lục Lăng nghe Thư Thụy đã nói đến nước này, quả thực cũng không tiện quấn quít đòi ở lại khách điếm không đi làm nữa.
Chỉ đành dặn dò thêm mấy câu, nói với Thư Thụy có chuyện gì thì nhờ người nhắn tin đến võ quán tìm hắn.
Thư Thụy đều gật đầu đồng ý, người mới chịu bước chân ra ngoài.
Hắn vừa đi, Dương Xuân Hoa đã thò cái đầu ra, hỏi chuyện hôm qua.
Thư Thụy chỉ cười nói vẫn ổn, tạm thời cứ tiếp xúc xem sao.
Dương Xuân Hoa hơi nhẹ lòng một chút: "Làm cha làm nương, ai mà chẳng mong con cái tốt lành, chuyện hôn nhân là cả đời, khó tránh khỏi cẩn trọng hơn đôi chút. Thời buổi này chỉ cần không làm ầm ĩ lên là tốt rồi, ngày rộng tháng dài, tự nhiên rồi sẽ biết cái tốt của ngươi."
"Lục huynh đệ là một hậu sinh tốt, mấy thứ đồ tốt, chức vụ, nghề nghiệp này, thứ nào mà chẳng phải dựa vào người ta đi tranh, đi giật. Nam nhân tốt, ca nhi tốt cũng giống như vậy thôi.
Mấy lời khuyên người ta không tranh không giành đều là lời nhảm nhí cả, người nào nghe theo mấy lời đó, chính là dọn đường cho mấy kẻ nói đạo lý kia đấy!"
Thư Thụy cười lên: "Rốt cuộc vẫn là ngươi nghĩ ngợi thông suốt minh bạch."
Hai người trò chuyện vài câu, Đồng thợ mộc kéo gỗ tới, Dương Xuân Hoa dừng tiếng, vỗ vỗ vai Thư Thụy, không nói thêm nữa mà trở về tiệm.
Thư Thụy cũng sửa sang lại đồ đạc tiếp tục làm bánh Định Thắng, dứt khoát không để cả trái tim thấp thỏm chờ người bên nhà họ Lục qua đây.
Nếu nói cái miệng không giữ được lời của Lục Lăng thực sự kể hết chuyện của hai người bọn họ ra, nói không chừng lúc này trong lòng y còn treo lơ lửng thật. Nhưng hắn chưa nói, y liền sẽ không làm ra dáng vẻ xấu hổ, ngày thường làm sao thì bây giờ vẫn như thế ấy.
Thuế cũng đã đóng rồi, buôn bán lại càng không thể lơ là. Hôm qua đã tiêu mất hơn hai trăm đồng tiền, tưởng chừng không nhiều, nhưng tổng cộng y cũng chẳng kiếm được mấy quan tiền.
Thương hộ tư nhân đều oán thán thuế má nặng nề, vắt óc suy nghĩ muốn tìm một Tú tài hay Cử nhân gia làm chỗ dựa, khún núm ân cần đủ điều, chỉ cầu mong có thể miễn giảm bớt chút tiền thuế. Trước kia không cảm thấy gì, nay thân ở trong cuộc mới biết nông dân có cái khổ của nông dân, thương nhân lại có cái khó của thương nhân.
Sắp sửa hấp bánh ra lò, trong tiểu viện thoang thoảng một mùi thơm của gạo, Thư Thụy liền nghe thấy ngoài cửa vang lên tiếng gõ cửa.
Y vươn dài cổ nhìn ra, chỉ thấy một phụ nhân lạ mặt đứng ở ngoài cửa, mặc một bộ tơ lụa mịn màu xanh hồ nước, tóc bối đoan trang, tuổi chừng gần bốn mươi rồi nhưng giữa mày mắt vẫn còn thấy rõ phong thái thời trẻ.
Vị nương t.ử kia hơi có chút áy náy nói: "Có phải đang bận rộn không?"
Thư Thụy đã đoán ra được là nhân vật nào, nhưng vẫn nói: "Dám hỏi nương t.ử là ai, ghé thăm là có chuyện gì sao?"
"Ta là hộ gia đình mới dời đến nhà đối diện, hôm qua Nhị lang trong nhà nói bánh ở chỗ ca nhi làm cực kỳ ngon, mắt thấy kỳ thi viện sắp tới rồi, nó ở trong nhà ôn tập vất vả, cho nên muốn đến mua thêm một ít."
Liễu thị thò đầu vào liền thấy một ca nhi, gương mặt hơi ngăm đen, thu vén ăn mặc lại rất nhanh nhẹn gọn gàng, trông tuổi tác còn trẻ, hẳn là người làm tạp dịch ở tiệm này.
Bà bèn hỏi: "Chủ tiệm nhà các ngươi có ở đây không?"
Hôm qua thực ra bà đã muốn qua đây xem thử một chút rồi, chỉ là Nhị lang khuyên bà đừng mạo muội gõ cửa đường đột làm phiền, hỏi đông hỏi tây, chưa chắc Đại ca đã thích trong nhà như vậy.
Bà nhẫn nại một đêm, sáng sớm hôm nay cha nó đã đến phủ nha nhậm chức trước, lúc đi cũng dặn dò bà qua đây xem sao. Bà lại kéo Nhị lang hỏi cặn kẽ vài câu về chuyện bên này, lúc này chờ mặt trời lên cao một chút, mới mượn cớ mua bánh đi qua.
Thư Thụy nghe câu này quả nhiên đúng với suy nghĩ trong lòng, y khách khí nghênh đón người vào trong.
Thẳng thắn nói: "Nương t.ử chính là mẫu thân của Lục huynh đệ đúng không? Ngày hôm qua đã nghe hắn nói người trong nhà tới phủ Triều Tịch, vừa hay ở nhà đối diện. Cũng vừa hay gặp được Lục nhị lang quân một lần ở khách điếm."
"Ca nhi chính là chủ của tiệm này sao?"
Liễu thị thấy Thư Thụy nói như vậy, không khỏi bất ngờ mà đ.á.n.h giá y thêm một lần nữa.
"Phụ mẫu cũng đều cùng kinh doanh ở đây sao?"
Thư Thụy nghe Liễu thị hỏi tới phụ mẫu, y hơi khựng lại một chút.
Hôm nay nếu thêu dệt ra lời dối trá để gạt Liễu thị, ngày sau chuyện bị bại lộ, muốn lấp l.i.ế.m lại chỉ sợ thế nào cũng để lại ấn tượng không tốt cho người ta.
Dù sao cũng là cha nương bề trên của Lục Lăng, Thư Thụy vẫn vô cùng kính trọng.
Đã như vậy, y dứt khoát thành thật nói: "Tôn trưởng đều đã qua đời rồi, trong nhà để lại một căn tiệm cũ như thế này, lúc này ta đang tu sửa lại, dự định làm chút buôn bán để nuôi sống bản thân."
Liễu thị nghe vậy hơi giật mình, hỏi: "Chỉ có một mình ca nhi tu sửa căn tiệm này sao, có còn huynh đệ tỷ muội giúp đỡ không?"
Thư Thụy nhẹ lắc đầu: "Là số mệnh ca nhi cô độc, không có thân duyên huynh đệ tỷ muội."
Liễu thị nhìn Thư Thụy e là còn chưa tới tuổi nhược quán, so với A Lăng nhà bà còn nhỏ hơn một chút, lại tội nghiệp mất đi phụ mẫu không nói, một ca nhi mồ côi cô độc còn phải ra ngoài kinh doanh mưu sinh.
Nghe Nhị lang nói tiệm vẫn còn đang tu sửa, khách điếm còn chưa chính thức mở ra, chủ quán kinh doanh buôn bán nước giải khát cùng đồ ăn vặt để trang trải bù đắp, cũng chưa làm được bao lâu, hôm qua còn chịu quan sai thuế vụ làm khó.
Ngay cả một hộ gia đình muốn tu sửa tiệm cũ kinh doanh lại cũng chẳng phải chuyện dễ dàng gì, chỗ này lại chỉ có một mình ca nhi lo liệu.
Liễu thị vừa cảm thấy không thể tin nổi, lại không khỏi có chút xót thương cho ca nhi này, bà nói: "Ta bằng cỡ tuổi như ngươi bây giờ, còn đang ở trong nhà làm nữ công kim chỉ, chẳng hiểu biết cái gì cả. Nếu gặp phải biến cố như vậy, e là khó mà sống nổi. Ca nhi tuổi còn trẻ như thế, lại có thể quán xuyến công việc như vậy!"
Thư Thụy thấy Liễu thị nghe mà vô cùng xúc động, ngược lại rất có lòng trắc ẩn, cũng chẳng thấy có chút vẻ kiêu ngạo nào của phu nhân quan lại. Càng không giống những kẻ trước kia nghèo khổ, một khi đắc thế rồi liền coi thường bách tính bình thường.
Y lại nảy sinh chút thiện cảm: "Ngày tháng rốt cuộc vẫn phải sống tiếp, khó khăn rồi cũng sẽ tốt lên thôi. Cũng là may mắn, Lục huynh đệ không chê khách điếm này của ta rách rưới dột nát, sống ở chỗ này cũng giúp đỡ ta không ít."
Xoay người nghe thấy Thư Thụy nhắc tới Lục Lăng, Liễu thị mới giật mình tỉnh lại từ trong thân thế buồn khổ của Thư Thụy.
Bà nhẹ nhàng nắm lấy tay Thư Thụy, hạ giọng như đang cầu xin: "Đứa con trai lớn này của ta lúc nhỏ đã rời nhà, ngoảnh đi ngoảnh lại đã thành người lớn rồi, những năm này không được gần gũi, khó tránh khỏi xa cách.
Nó đã lớn rồi, lại không mở miệng nói chuyện của bản thân với cha nương, hỏi cũng không chịu đáp nhiều. Làm cha làm nương, trong lòng luôn muốn biết nhiều hơn một chút về chuyện của con cái, lúc này mới tới làm phiền ca nhi, chỉ mong ca nhi đừng trách."
Thư Thụy nhìn Liễu thị như vậy, trong lòng hơi có chút chua xát trôi dạt, không kìm được nhớ tới mẫu thân của chính mình.
Lúc bệnh nặng, vốn dĩ bản thân đã khó gượng dậy nói vài câu rồi, thế mà vẫn trăm phương ngàn kế tính toán lo lắng cho tương lai của y, dặn dò y sau này phải làm người làm việc ra sao...
