Tiểu Khách Điếm Của Phu Lang (phần 4) - Chương 124
Cập nhật lúc: 25/07/2026 07:01
Thư Thụy đành phải nhận lấy đôi đũa, cũng nếm thử hai miếng theo lời họ.
Nói thực lòng, tay nghề của Liễu thị không tính là quá tinh tế. Món củ sen nhồi gạo nếp ăn khá ổn, ngọt ngào thanh thanh, gạo nếp cũng mềm thơm; chỉ có điều cả món ếch xào lẫn chạch chiên vị đều hơi tanh một chút, nếu là người ăn vị nhạt e là khó mà nuốt nổi.
Nhưng các món ăn lại rất đậm đà béo ngậy, dùng không ít mỡ hành dầu ăn. Điều này hoàn toàn phù hợp với khẩu vị thời Lục gia còn nghèo khó, cả nhà sống ở quê nhà, luôn cảm thấy món ăn nào nhiều mỡ nhiều thịt mới là ngon.
Dầu mỡ đắt đỏ, cả năm chẳng mấy khi được dính môi, làm sao mà không cảm thấy ngon cho được.
"Thiều ca nhi, ăn có hợp vị không?"
Lục Lăng nhìn Thư Thụy ăn mấy miếng, hắn tự biết tay nghề của Thư Thụy ra sao. Cơm nước hương vị cỡ này đặt ở chỗ y hoàn toàn không thể khen một câu ngon được, bảo y nếm thử cũng chỉ là như lời mẫu thân hắn nói, muốn cho y biết chút ít về quá khứ của hắn mà thôi.
"Tay nghề của y rất giỏi, đồ ăn thức uống bán ra không ai là không khen, còn hơn cả mấy đầu bếp già. Mẫu thân đừng bảo y nhận xét làm khó người ta nữa."
Liễu thị nghe Lục Lăng nói vậy, trong lòng lại ấm áp vô cùng, lườm hắn một cái: "Thế sao con còn ngớ ngẩn bắt mẫu thân làm trò cười trước mặt người ta."
Thư Thụy cười nói: "Thực ra thức ăn hương vị ngon dở ra sao chỉ là thứ yếu, quan trọng là tấm lòng người làm ra nó. Món ăn của bá mẫu là thứ ta không thể ăn lại được nữa, ta thấy hương vị không gì sánh bằng."
"Nếu Thiều ca nhi thích ăn, sau này cứ ghé qua nhà, bá mẫu làm cho ngươi ăn."
Thư Thụy mím môi cười cười, vâng một tiếng.
Chỉ mong đến lúc thực sự tới nhà rồi, đối phương chớ có thay đổi tâm cảnh là tốt rồi.
Nói qua nói lại mấy câu, một bữa ăn vậy mà lại kéo khoảng cách giữa mẫu t.ử gần lại đôi chút, không còn dáng vẻ mỗi người một nỗi ngượng ngùng cục mịch như lúc mới gặp hôm qua nữa, thân thiết hơn hẳn.
Liễu thị ngồi nhìn Lục Lăng ăn cơm, không nén nổi tò mò hỏi: "A Lăng, tên hậu sinh vừa rồi họ tên là gì thế? Thật đúng là xởi lởi, cứ một mực hỏi thăm chuyện của con với Thư Thụy, lại còn kể nhà nó có mấy người, cha nương làm nghề ngỗng gì… Con với hắn quả thực thân thiết đến thế sao?"
Bà nói năng kín kẽ uyển chuyển, nhưng Lục Lăng vẫn nghe ra ý trong lời nói của bà.
"Hắn không biết chuyện của cha, con chưa từng nói với hắn."
Liễu thị nghe xong bèn bảo: "Thế thì đúng là bản tính của hắn như vậy thật, quả là một tên hậu sinh tốt."
Lục Lăng lại hừ nhẹ một tiếng, sa sầm nét mặt, cằn nhằn nói: "Chẳng ai tự dưng lại đi xum xoe ân huệ cả, e là coi người thành bề trên rồi nên mới khai báo hết gia cảnh ra đấy."
Liễu thị nghe mà ngơ ngác, ngược lại Thư Thụy lại hiểu rõ Lục Lăng đang hờn dỗi cái gì. Nếu là ngày thường, y đã sớm tranh luận với hắn rồi, nhưng lúc này có Liễu thị ở đây nên không tiện nói nhiều, chỉ đành cúi đầu giả vờ như không hiểu.
"Ôi chao! Không lẽ hắn nhắm trúng Thiều ca nhi rồi, lại còn tưởng ta là người nhà của Thiều ca nhi sao?"
Liễu thị càng nghĩ lại càng thấy đúng là như vậy: "Hắn còn bảo con là huynh đệ của Thư Thụy, chẳng phải là coi hai đứa các con là người một nhà rồi hay sao?"
"Chẳng phải vậy thì là gì."
Lục Lăng nói: "Hai đứa con ra ngoài xưng là huynh đệ, hỏi kỹ ra thì là biểu huynh đệ."
Liễu thị không hiểu ngọn ngành: "Sao lại thế? Hai đứa con nhận họ hàng thân thích rồi à?"
Thư Thụy vội vàng giải thích: "Là thế này ạ, trước kia Lục huynh đệ bị bệnh đau đầu mất trí nhớ, tạm thời dừng chân ở khách điếm. Hai đứa ta thường xuyên ở cùng một chỗ, người ta khó tránh khỏi dò hỏi, thế nên mới lấy danh nghĩa thân thích xưng hô với nhau, như vậy cũng dễ bề chăm sóc lẫn nhau, tránh để kẻ có ý đồ xấu gièm pha đục nước béo cò."
Liễu thị chợt hiểu ra, như vậy thì cũng hợp tình hợp lý. A Lăng nhà bà mất đi ký ức, ở lại khách điếm nếu chỉ mang danh nghĩa một người thuê phòng, mấy kẻ tâm địa xấu xa há chẳng phải sẽ thừa cơ lừa lọc sao.
Nghe tới đây, trong lòng bà lại càng thêm phần cảm kích Thư Thụy. May mà gặp được y, bằng không đổi lại là người khác, chỉ biết tìm cách vắt cạn sức người ta, làm sao mà cân nhắc chu toàn được đến mức này.
Nhìn bà xem, trước đó còn hiểu lầm người ta nhắm trúng Lục Lăng nhà mình. Nếu thực sự nhắm trúng, chẳng phải đã nhân lúc A Lăng đầu óc không tỉnh táo mà lu loa với bên ngoài rằng hai đứa là một đôi rồi sao.
Bây giờ nhìn lại, hoàn toàn là coi A Lăng nhà bà như ca ca thôi. May mà mình chưa thốt ra lời nhảm nhí gì, bằng không làm hỏng chuyện thì chẳng phải tổn hại đến tấm lòng tốt của Thiều ca nhi sao.
Thế nhưng khi nghĩ thông suốt rồi, trong lòng Liễu thị chẳng hề cảm thấy bớt hú vía, ngược lại còn thấy hụt hẫng tiêng tiếc thế nào ấy.
Quả nhiên là ca nhi ngoan thì chẳng lo thiếu người nhắm trúng mà.
Bà nắm lấy tay Thư Thụy: "Khó cho ngươi thời gian qua chăm sóc chu đáo cho A Lăng như vậy, bá mẫu thật sự không biết phải cảm kích thế nào mới đủ.
Có tên hậu sinh tốt nhìn trúng ngươi, bá mẫu cũng mừng cho ngươi, chỉ là chuyện đại sự cả đời không thể sơ sài được. Dựa vào tấm lòng của ngươi với A Lăng, bá mẫu nhất định cũng sẽ trông nom cân nhắc giúp ngươi."
Thư Thụy gượng cười một cái, lén lườm Lục Lăng một cú sắc lẹm, thầm nghĩ chiều nay về tiệm nhất định phải cho hắn biết tay.
"Bá mẫu nói gì vậy ạ, Lục huynh đệ cũng giúp ta rất nhiều. Nếu không có huynh ấy, một ca nhi mồ côi như ta muốn chống đỡ cái tiệm đó không biết phải chịu bao nhiêu phiền phức.
Còn về chuyện hậu sinh này nọ, thời gian này ta chưa tính tới mấy chuyện đó. Việc quan trọng nhất trong lòng ta hiện tại vẫn là muốn gánh vác mở lại gian tiệm mà cha nương để lại cho đàng hoàng."
Lục Lăng nghe thấy câu này, lập tức ngậm c.h.ặ.t miệng không dám hoạnh hẹ nửa lời.
Liễu thị biết Chung Đại Dương kia là có ý với Thiều ca nhi, bèn không nhắc tới nữa, lái sang chuyện khác nói với Lục Lăng: "Con đừng trách mẫu thân nhiều chuyện lo xa. Từ sau khi cha con thi đậu Cử nhân, người nào người nấy cũng thích xán lại gần nhà mình, ra ngoài cũng toàn gặp phải những kẻ mang đủ loại tâm tư.
Bây giờ lại có chức quan trong tay, chuyện này càng thêm phần phức tạp, đôi khi phải để mắt một chút."
Lục Lăng làm việc trong nhà quyền quý nhiều năm, tự nhiên hiểu rõ những điều này.
Hắn lại hỏi: "Cái tính nết đó của ông ấy làm sao lại xin được chức quan ở nơi như phủ thành?"
Liễu thị hơi ngượng ngùng ho khẽ một tiếng, trước mặt Thư Thụy, làm sao bà tiện nói ra chuyện riêng trong nhà.
Lục Lăng thấy vậy bèn bảo: "Mẫu thân cứ nói đi, A Thiều không nói năng lung tung đâu."
Thấy Lục Lăng nói như vậy, Liễu thị trầm ngâm một lúc mới lên tiếng: "Tính nết cha con so với lúc con còn nhỏ cũng chẳng khác là mấy. Thời trẻ có tổ phụ tổ mẫu nuôi ăn học, dù nói năng không qua não thì ở tư thục cũng chẳng ai chấp nhặt làm gì. Sau này về quê làm ruộng thì lại càng chẳng có gì để nói.
Mấy năm trước thi đậu Tú tài, khác xưa rồi, qua lại đều là những nhân vật có m.á.u mặt, cái miệng đó mới thật sự làm người ta nhức đầu. Đậu Tú tài mấy năm trời mà chẳng tìm nổi lấy hai mối quan hệ t.ử tế, thành ra mãi mà không có chức quan nào để làm."
"Sau này đành vùi đầu vào đọc sách tiếp, thế mà lại thi đậu Cử nhân. Thêm vào đó đệ đệ con đã lớn, cũng có thể ra ngoài đi lại, đầu óc nó lanh lẹ, trông chừng cha con nên so với trước kia đã tốt hơn nhiều."
"Đầu năm nay, phòng Lại ở huyện trống ra một vị trí Điển sử, cha con nộp văn thư. Ông ấy có công danh Cử nhân, vị trí đó lẽ ra là chắc như đinh đóng cột. Ai ngờ chờ mãi chờ hoài, chậm trễ không thấy thư hồi âm, bỏ ra chút tiền bạc đi cửa sau hỏi thăm thì vị trí đó lại bị kẻ khác nẫng tay trên mất rồi."
Liễu thị nói rồi thở dài một tiếng: "Nghe nói kẻ lên nhậm chức lại là một tên tuổi trẻ ranh chỉ đọc được vài cuốn sách, đến nửa phần công danh cũng chẳng có, nhờ quyên cả đống tiền bạc ra mà có được chức quan đó. Cha con biết chuyện, tức đến mức hai ngày không nuốt nổi cơm."
"Vừa hay lúc này con gửi chút tiền về nhà, ta với đệ đệ con bàn bạc một hồi, lại móc hết tiền tiết kiệm trong nhà ra đi cửa sau một lần. Cũng là may mắn đường xá hanh thông, cha con mới có được chỗ béo bở hơn ở phủ thành này."
Thư Thụy nghe Liễu thị nói một tràng, đặc biệt là khi nghe chuyện vị trí ở huyện bị kẻ khác quyên tiền nẫng mất, trong lòng lập tức nghĩ ngay đến biểu huynh của mình.
Tuy cảm thấy chưa chắc đã có chuyện trùng hợp đến thế, nhưng quả thực lại quá giống. Chức vụ ở huyện chỉ có bấy nhiêu, lại vừa hay là người không có công danh dựa vào quyên tiền mà vào, tính toán ngày tháng thì cũng chẳng chênh lệch là bao.
trong lòng Lục Lăng nghĩ cha hắn đúng là số tốt, giờ đây Nhị lang đã lớn lại thông minh lanh lợi, con đường làm quan này coi như cũng có người trông nom giúp một hai phần, bằng không để ông ấy tự làm quan thì quả thực có chút không dễ dàng.
Ngoảnh đầu lại, hắn thấy sắc mặt Thư Thụy có phần không tốt.
Hắn lập tức sực nhớ ra điều gì đó, liền thử hỏi: "Mẫu thân có biết nhà nào quyên tiền nẫng mất chức quan ở huyện không?"
Dù sao cũng đã có chỗ tốt hơn rồi, còn quan tâm tới những thứ đó làm gì nữa.
Tuy nhiên thấy Lục Lăng hỏi, Liễu thị vẫn nói: "Ban đầu thấy cha con bệnh nằm trên giường, đệ đệ con mới ra ngoài dò hỏi, muốn xem chức quan ở huyện thành có còn cứu vớt được chút nào không.
Mới nghe nói vị Điển sử mới nhậm chức đó xuất thân từ nhà đọc sách, phụ thân là thầy giáo tư thục, ở vùng quê dưới huyện thành cũng khá có danh tiếng, chỉ là hai năm trước đã qua đời rồi. Muội phu của hắn ra tay phóng khoáng, quyên rất nhiều tiền để tên hậu sinh đó có được chức quan."
Lục Lăng cũng nghe ra điểm bất thường, vội hỏi: "Muội phu?"
Liễu thị nói: "Ca nhi nhà đó gả cho một phú thương có chút tuổi tác. Tóm lại chuyện này nghe ngóng được đều chẳng hay ho gì, ở bên ngoài mấy chuyện như thế này cũng chẳng còn lạ lẫm nữa."
"Ồ, phải rồi, họ Bạch. Lúc cả nhà chúng ta nhận được bổ nhiệm bên này thì hắn đã lên chức nhậm chức rồi."
Trái tim Thư Thụy đập liên hồi, quả nhiên là biểu huynh của y!
Y rõ ràng đã đào hôn rồi, thế mà vẫn có ca nhi gả qua đó. Bạch gia ngoại trừ y ra thì chỉ còn lại Nhị ca nhi là ca nhi thôi, như vậy người gả tới Ngô gia là hắn ta sao?
Nếu là người ngoài, chắc hẳn Ngô gia cũng sẽ chẳng đời nào chịu quyên tiền cho biểu huynh làm quan.
Trong lòng y rối như một đống tơ vò, cữu mẫu quả nhiên quá nhẫn tâm, y bỏ chạy rồi, đến cả ca nhi ruột thịt của mình mà bà ấy cũng nỡ đẩy vào hố lửa.
Ban đầu y vốn tưởng mình bỏ chạy rồi thì mối hôn sự giữa Bạch gia và Ngô gia sẽ hỏng bét, hai nhà từ đây trở mặt thành thù, ai mà ngờ vẫn diễn ra như thường.
Nói cho cùng, trong lòng cữu mẫu người bà ấy thương nhất vẫn là biểu huynh, điều bà ấy coi trọng nhất vẫn là sự giàu sang và tương lai của gia đình.
Chỉ tội nghiệp cho Nhị ca nhi, ở trong nhà được cưng chiều từ nhỏ, giờ đây lại phải đi lấp cái hố sâu của Ngô gia.
