Tiểu Khách Điếm Của Phu Lang - Chương 12
Cập nhật lúc: 27/06/2026 14:02
Vừa rồi đại phu xem chẩn bảo thân thể người này rất tốt, thương thế cũng chẳng hề nặng, rõ ràng chỉ là chút trầy xước nhẹ ngoài da, giờ người tỉnh lại nhanh, vừa động đậy được lại vừa nói năng được, vậy mà quay ngoắt đi đã làm ra cái tư thái không nhớ nổi chuyện gì, thử hỏi ai mà không thấy quái lạ cho được?
Trong lòng Thư Thụy âm thầm cảm thấy có điềm chẳng lành, vị tiểu lang này không phải là muốn ngoác mồm ăn vạ y đấy chứ?
Thế nhưng nhìn qua, đôi mắt người này cứ mơ mơ màng màng, thần sắc lại không giống như đang giả vờ. Có điều lòng người hiểm ác, nếu đã có tâm muốn lừa phỉnh người khác, bộ dạng tự nhiên là có thể làm ra y như thật.
Tròng mắt Thư Thụy khẽ đảo một vòng, chi bằng để y thử một vố xem sao, xem gã này rốt cuộc là đang dở cái trò gì.
Y hơi nghiêng đầu, bày ra một bộ dạng lo lắng, kinh hãi, hỏi: "Huynh thật sự không nhớ ra được nữa à? Đến cả ta là ai huynh cũng không nhớ nổi sao?"
Vị thanh niên nghe vậy lại chăm chú nhìn kỹ Thư Thụy một lượt, thực sự cảm thấy vô cùng xa lạ.
Thư Thụy thấy vậy, lông mày khẽ nhướng lên, lập tức làm bộ làm tịch thở dài một tiếng, ngồi xuống bên cạnh giường:
"Ta thừa nhận chuyện này là ta không đúng, không nên cãi nhau với huynh, làm con lừa kinh hãi khiến huynh ngã xuống xe lại còn bị nó đá trúng. Đã là phu thê với nhau, có chuyện gì mà không thể từ từ nói cơ chứ. Bên này ta đã chịu cúi đầu nhận lỗi với huynh rồi, huynh liền đừng giận nữa, đừng có giả thần giả quỷ ra đây để dọa dẫm ta."
Thư Thụy mặt không đỏ tim không đập, mở miệng ra là nói dối không chớp mắt. Đi ra ngoài bôn ba ai biết ai là ai, suy cho cùng cứ kẻ nào da mặt dày thì kẻ đó được hời.
"... Phu thê."
Vị thanh niên nghe vậy thì lầm bầm lặp lại một hồi. Cái mối quan hệ này không nghi ngờ gì chính là vô cùng thân mật, đối với một người vừa mới mất đi ký ức, đầu óc trống rỗng mà nói, đây cũng là một mối quan hệ khiến hắn rất an tâm và có thể ỷ lại, dựa dẫm.
Mắt Thư Thụy khẽ híp lại, chăm chú nhìn chằm chằm người nọ: "Sao thế, huynh cảm thấy có gì không đúng à?"
Vị thanh niên không đưa ra lời phản hồi nào cho Thư Thụy, dường như đang ra sức cố gắng nhớ lại chuyện này, nhưng hễ cứ động não một cái là chuyện gì cũng không nghĩ ra được, ngược lại đầu còn đau nhức dữ dội.
Thư Thụy không rõ suy nghĩ của người ta, chỉ thấy hắn không nói lời nào, y liền châm dầu vào lửa mà rướn người sát lại gần hơn một chút, đối diện thẳng vào mặt hắn: "Có phải huynh chê ta lớn lên xấu xí, nên mới muốn giả vờ giả vịt không chịu nhận mối hôn thân này có đúng không?"
"Không có."
Vị thanh niên ngẩng đầu nhìn về phía Thư Thụy, chau chau mày, dường như còn vì y oan uổng hắn mà không mấy vui vẻ.
Sau đó hắn lại ấn ấn vào thái dương của mình, muốn cố gắng nghĩ tiếp, nhưng vẫn vô dụng, chân mày hắn lại càng nhíu c.h.ặ.t hơn một chút: "Đầu ta đau quá."
Thư Thụy ngẩn ra một lúc, hiển nhiên y cũng không ngờ tới việc một vị tiểu lang tuấn tú như thế này, bỗng dưng có một đứa ca nhi xấu xí nhảy ra nhận làm phu quân, lại còn đổ vấy t.a.i n.ạ.n thành do cãi vã mới phát sinh, vậy mà hắn lại có thể nhẫn nhịn chịu đựng được, không hề bị lộ sơ hở lật tẩy.
Bản thân y cũng không khỏi mờ mịt, nhìn thần sắc của hắn, ngược lại thấy chân thực vô cùng, chẳng lẽ là thật sự bị mất đi ký ức rồi?
Thư Thụy cũng không sờ rõ được, đang lúc y tính toán xem nên làm thế nào tiếp theo, thì bỗng nhiên một đôi mắt không mang chút thần sắc nào trống rỗng nhìn qua: "Ta đói rồi."
Giọng điệu vô cùng quen thuộc tự nhiên, cứ như thật sự đã coi y thành người nhà của mình vậy.
"..."
Thư Thụy nhìn vị thanh niên một cái, nhất thời kinh hãi không biết phải ứng phó ra sao.
Nói đến đói, y một đường cuống cuồng vội vã chạy tới đây, hết mời đại phu lại chăm sóc thương hoạn, bản thân y cũng chưa có lấy một hạt cơm giọt nước nào vào bụng.
Y rót một chén nước ấm đặt ở đầu giường, nghĩ bụng cứ để cho mình có thời gian suy tính một lát thì tốt hơn, bèn bảo: "Giờ này e là không có cơm canh gì đâu, ta xuống bếp xem có thứ gì ăn được không, huynh cứ nghỉ ngơi một lát đi."
"Ừm."
Lúc này đã qua buổi trưa, lại chưa tới buổi tối, không đúng vào giờ cơm nên gian bếp của dịch trạm quả thực không có thức ăn gì làm sẵn cả. Nương t.ử quản lý bếp núc mang ra mấy cái bánh hấp, hỏi y có muốn lấy không.
Thư Thụy nhìn mấy cái bánh hấp vừa nguội vừa cứng kia, nghĩ bụng thà rằng tự mình nhào bột rồi làm một bát mì ăn còn hơn.
Thế nhưng, mấy tiếng rao hàng của các phụ nhân làng chài lại khiến y thay đổi ý định. Y men theo tiếng rao bước ra bên ngoài xem thử, ngư dân ở các thôn chài phụ cận đi đ.á.n.h cá, cào nghêu sò về, tranh thủ lúc hải sản còn tươi sống liền mang một ít tới dịch trạm để bán.
Thư Thụy nhìn thấy có vài con cá biển, ít nghêu sò, cua rẹm và cả côn bố (hải đới), nghêu sò đều đang thò ra phun nước.
Thấy nguyên liệu tươi ngon, thế là y nhặt mua một ít hải sản hỗn hợp rẻ tiền, nghĩ bụng sẽ làm vài chiếc bánh áp chảo, bản thân vừa có cái ăn, vừa tiện tay mang tặng cho những người hôm nay ở dịch trạm đã giúp đỡ một tay và đi mời đại phu để làm quà cảm tạ.
Hải sản hỗn tạp thịt ít lại khó làm sạch nên giá không cao, bốn năm đồng tiền là có thể mua được một cân. Ngặt nỗi Thư Thụy lại có cái miệng khéo léo mặc cả, liền dùng mười hai đồng tiền mua được hai cân cùng một con cá lóc biển nhỏ.
Xách đồ về, y vào bếp mượn bếp lò để dùng, làm ra một xấp bánh áp chảo đầy đặn, bên cạnh còn hầm thêm một liễn canh cá thơm phức.
Một mặt Thư Thụy bận rộn sửa soạn đồ ăn, nhưng trong não bộ lại không ngừng tính toán về chuyện của vị thanh niên kia. Cho dù vị tiểu lang đó có diễn sâu đến mức nào đi chăng nữa, y vẫn không tin bản thân lại có thể gặp phải chuyện huyễn hoặc như mất trí nhớ thế này.
Nhưng suy đi tính lại, y vẫn không hiểu nổi ý đồ của hắn.
Sau nửa buổi, Thư Thụy nghĩ bụng lát nữa tốt nhất là cứ lật bài ngửa với hắn cho xong. Cho dù hắn có muốn ngoác mồm ăn vạ y một khoản tiền lớn, thì vẫn tốt hơn cái kiểu không rõ ràng, chẳng biết người ta rốt cuộc đang đ.á.n.h cái bàn tính gì thế này.
Quyết định xong, Thư Thụy đi tặng bánh cho tiểu nhị, sau đó dùng khay gỗ bưng liễn canh cá cùng số bánh còn lại đi về phía phòng.
Vừa tới ngoài cửa, liền nghe thấy trong phòng phát ra những tiếng động "vút v.út", "xoẹt xoẹt", "vù vù" xé gió vang lên. Trong lòng y thắt lại, nghĩ bụng ban ngày ban mặt thế này không lẽ lại gặp phải trộm cướp sao!
"Rầm" một tiếng, Thư Thụy vội vàng đẩy phăng cửa phòng ra, ngay lập tức, một thanh đại đao toát ra luồng hàn khí lạnh thấu xương trực diện lao thẳng, c.h.é.m chỉ tới sát mặt y.
