Tiểu Khách Điếm Của Phu Lang - Chương 22

Cập nhật lúc: 27/06/2026 14:03

Dương nương t.ử nhìn thấy Lục Lăng thì ngẩn người ra một chốc, không ngờ trong nhà vẫn còn có người khác, vội vàng nói: "Ở ngõ sau có một gã khanh cước đầu* chuyên thu gom phân đấy, cứ gọi gã đến mang đi là được rồi."

(*) Người làm nghề dọn vệ sinh, thu gom rác thải/phân thời cổ

Thư Thụy lại cản Dương nương t.ử lại, bảo không cần làm phiền thế đâu.

Dứt lời, y nói với Dương nương t.ử rằng mới tới nơi nên còn nhiều việc phải bận rộn, đợi khi nào thư thả sẽ trò chuyện kỹ càng sau.

Dương nương t.ử tràn đầy tò mò với Thư Thụy và Lục Lăng, có điều nhìn cái tiệm rách nát hoang tàn thành cái dạng này, muốn dọn dẹp sửa sang lại từ đầu thì không thiếu việc để làm, nên nàng cũng không bám lấy người ta để tán gẫu nữa.

Nàng chỉ nhanh nhẹn từ trong nhà bưng ra một ấm nước trà đưa cho họ.

Thư Thụy tạ ơn Dương nương t.ử, Lục Lăng thì đi dắt con lừa, hai người cùng nhau bước vào trong tiệm.

Trở lại khoảng sân nhỏ phía sau, Thư Thụy tìm một chiếc vại gốm vỡ để bỏ đống phân lừa vào trong.

Lục Lăng buộc con lừa vào một cây hồng vẫn chưa c.h.ế.t héo ở trong sân, nhìn Thư Thụy hỏi: "Tích trữ thứ này làm cái gì?"

Thư Thụy xúc ít đất trộn vào trong đống phân, cũng chẳng màng đến mùi hôi thối, y nói: "Trồng dưa tỉa đậu đều không thể thiếu phân bón, đất ở trong thành vốn không được tốt như ở nông thôn, có thể tự ủ chút phân bón thì cũng bớt đi được hai đồng tiền chi tiêu."

"Trong quán trọ này có sân viện, khoảng trống lại lớn, đến lúc đó dùng mấy cái vại hũ bị sứt vỡ để trồng ít hành hoa, rau xanh, dẫu nói không thể hoàn toàn đủ cho chúng ta ăn, nhưng vừa tươi ngon lại vừa thực tế, tóm lại vẫn đỡ hơn là thứ gì cũng phải chạy ra ngoài mua."

Lục Lăng im lặng một chốc, móc một chiếc túi tiền căng phồng nần nẫn từ trên người ra.

Hắn cũng hào phóng, không chút giấu diếm tư trang mà đưa thẳng tới trước mặt Thư Thụy: "Muốn mua cái gì thì cứ cầm lấy mà tiêu."

Thư Thụy nhìn chiếc túi tiền nặng trịch, trong lòng nghĩ không ngờ cái tên ngốc này lại có không ít gia sản cơ đấy. Y định bụng là quyết không thèm lấy tiền bạc của hắn, nhưng nghĩ lại túi tiền là vật bất ly thân quan trọng như vậy, biết đâu chừng lại có thể tìm được chút manh mối về quá khứ của Lục Lăng, bèn vẫn đưa tay đón lấy.

Mở miệng túi tiền ra, Thư Thụy lập tức ngẩn tò te tại chỗ, không ngờ thứ nhét đầy ắp bên trong lại là một bọc tiền đồng...

Y không nhịn được ngước đầu nhìn sang Lục Lăng, lại thấy có chút tội nghiệp cho cái tên ngốc này rồi.

Tuy rằng trong tay y cũng eo hẹp, nhưng tốt xấu gì cũng còn có mười mấy quan tiền đồng, còn cái túi tiền này của hắn e là đến hai trăm đồng tiền cũng chẳng đào đâu ra nổi.

Chân mày Lục Lăng khẽ giật giật, hiển nhiên chính hắn cũng không ngờ tới trong túi tiền lại chứa tiền đồng chứ không phải bạc trắng, trong một thoáng đầu óc cũng đ.â.m ra mơ hồ. Trong tiềm thức hắn luôn cảm thấy đáng ra bản thân phải là kẻ có tiền mới đúng.

Thư Thụy lật tìm trong túi tiền một hồi, thấy cũng không có thông tin gì ở bên trong, bèn đưa trả lại cho hắn.

Nếu như nói mấy lời khách sáo kiểu như "tiền của ngươi là của ngươi, của ta là của ta", cái tên ngốc này nhất định lại đ.â.m vào ngõ cụt cho mà xem, y cũng đã phần nào nắm bắt được tính khí của hắn rồi, bèn đổi sang một đạo lý khác để nói với hắn:

"Số tiền này ngươi cứ giữ cho kỹ để dành mà khám bệnh, ta vừa mới hỏi thăm được y quán của vị đại phu kia từ chỗ Dương nương t.ử rồi, ngày mai chúng ta liền đi xem thử."

"Ta tiết kiệm tiền nong cũng không chỉ vì trong tay eo hẹp, con người ta sống mấy chục năm cuộc đời, ngày tháng còn dài, phàm là việc gì cũng phải tính toán mà sống qua ngày chứ. Tự chịu khó chăm chỉ một chút, tóm lại là không có gì sai cả."

Dường như Lục Lăng đã lọt tai những lời Thư Thụy nói, nhưng lại không hoàn toàn lọt tai hết.

"Sau này ta sẽ kiếm được nhiều tiền hơn."

Dứt lời, hắn cũng không thèm nhận lấy chiếc túi tiền kia nữa, quay đầu tự đi làm việc của mình.

"Ơ kìa!"

Thư Thụy nhìn thấy chỉ trong chớp mắt người ta đã nhảy tót lên trên nóc nhà rồi, đúng thật là cạn lời với hắn luôn.

Lúc này y cũng không có thời gian để tranh chấp với hắn, Thư Thụy đếm số lượng tiền đồng trong túi tiền, liền tạm thời cất giữ hộ hắn trước, dù sao thì cũng chẳng có bao nhiêu, đến lúc khám đại phu xong xuôi rồi trả lại cho hắn sau là được.

Tiếp đó, Thư Thụy đi tìm một thợ khóa đến để thay một ổ khóa mới cho cửa lớn, lại ra tiệm tạp hóa trên phố thu mua chổi tre, xẻng xúc, chậu thùng… những món đồ dùng cần thiết cho việc quét tước lau dọn.

Vốn dĩ việc này cũng chẳng tốn bao nhiêu công sức, ngặt nỗi các tiểu thương ngồi quầy trên phố hễ nhìn thấy y đi ra đi vào quán trọ liền kéo y lại hỏi han xem có phải là đông gia của quán trọ cũ hay không, sau này có phải sắp mở cửa kinh doanh trở lại không, rồi lại hỏi sau này định kinh doanh cái gì vân vân và mây mây...

Thư Thụy không thể không ứng phó vài câu, người này hai câu người kia ba câu, thời tiết lại nóng nực, nói đến mức y miệng khô lưỡi đắng.

Cũng may có Dương nương t.ử ở vách bên nhiệt tình tốt bụng, tặng cho y một ấm nước trà, lại thêm hai chiếc bát gốm sạch sẽ, y "ực ực ực" một hơi uống cạn sạch hai bát lớn.

Chuyến này trở về quán trọ, y quyết không dễ dàng đặt chân ra ngoài nữa.

Thư Thụy xắn tay áo lên liền bắt tay vào làm việc.

Trong khoảng sân nhỏ thực ra cũng có thể tìm ra được khá nhiều công cụ dụng cụ, chỉ là khi y lật tìm xem xét thì bên dưới lập tức bò ra một bầy kiến và rết nhỏ, "ào" một phát tản ra bò tứ tung, nhìn mà khiến người ta nổi hết cả da gà da vịt. Mấy cái thùng gỗ chậu gỗ thì đã mục nát từ đời thuở nào rồi.

Dùng là không cách nào dùng được nữa rồi.

Thư Thụy dứt khoát giẫm bẹp hết mấy thứ đồ gỗ này xếp đống lại một chỗ, dự định để dành làm củi đốt.

Y chuẩn bị nhanh ch.óng dọn dẹp sạch sẽ gian nhà lớn một lớn một nhỏ ở phía đông của sân viện trước, sau này mình sẽ dọn vào ở gian phòng này. Gian phòng của quán trọ ngoài kia dẫu là hạ phòng thì ít nhất cũng phải tốn tới mấy chục đồng tiền, cứ ở lâu dài như thế này thì chi phí chịu sao cho thấu.

Thư Thụy giơ chiếc chổi dài lên khua khoắng đống mạng nhện giăng bủa chi chít trên xà ngang của gian nhà lớn phía đông trước, lại chuẩn bị thu dọn đống đồ đạc tạp nham chất đống trong phòng mang ra ngoài.

Đúng lúc này, Lục Lăng đáp từ trên nóc nhà xuống giống như một chiếc bóng.

"Ngói vỡ trên mái nhà nhiều quá, năm rộng tháng dài đã trở nên giòn mục rồi, nếu chỉ dựa vào số ngói cũ ban đầu để sắp xếp lại thì không tài nào che nổi các lỗ thủng đâu."

Chân mày Thư Thụy nhíu c.h.ặ.t lại, tự tính toán: "Vậy thì phải mua thêm ít ngói mới mới được rồi."

"Ừm."

Lục Lăng nói: "Mái nhà không sửa sang cho tốt thì bên trong có quét tước cũng vô dụng."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Tiểu Khách Điếm Của Phu Lang - Chương 22: Chương 22 | MonkeyD