Tiểu Khách Điếm Của Phu Lang - Chương 24
Cập nhật lúc: 27/06/2026 14:03
"mạch tượng của tiểu lang mạnh mẽ có lực, đều mà có thần, nghĩ bụng hẳn là người tập võ."
Chu đại phu bắt mạch cho Lục Lăng: "Nếu chỉ đơn thuần nhìn vào mạch tượng thì quả thực không có chỗ nào không ổn."
Dứt lời, hắn ta lấy ra một bao châm: "Dựa theo chứng bệnh và nguyên nhân mà ca nhi vừa trần thuật lúc nãy, ta chỉ có nước thử châm cứu cho tiểu lang một phen xem sao."
Thư Thụy nhìn bao châm được trải ra, một loạt những cây kim bạc mảnh khảnh tỏa ra ánh bạc lành lạnh, còn dài hơn cả ngón tay, chỉ nhìn thôi đã thấy buốt thịt buốt da rồi. Y chưa từng phải chịu châm chích bao giờ, nên không rõ cái mùi vị trong đó ra làm sao.
Nhìn cây ngân châm mảnh dài kia đ.â.m thẳng vào từ đỉnh đầu Lục Lăng, y có chút không nỡ nhìn thẳng, trái tim cũng treo ngược lên tận cổ họng.
"Ca nhi vừa nói là mười mấy ngày trước vì bị xe lừa va quệt dẫn đến hôn mê nên tiểu lang mới đ.á.n.h mất ký ức có phải không?"
Chu đại phu vừa hạ châm, chân mày bỗng nhiên nhíu c.h.ặ.t lại, quay sang hỏi lại Thư Thụy một lần nữa.
Thư Thụy vội vàng đáp: "Chính là như vậy."
Chu đại phu lại lắc lắc đầu: "Không đúng, dường như tiểu lang quân có tật cũ, hơn nữa vết thương đó còn nặng hơn trận va quệt mà ca nhi vừa nói nhiều."
Hắn ta gọi Thư Thụy lại gần xem xét: "Vết bầm dập do va quệt mấy ngày trước của tiểu lang quân chỉ tổn thương ngoài da thịt, hoàn toàn chưa thương tổn đến bên trong sọ não. Ngược lại là khoảng thời gian trước đó, có một vết thương cũ đã khép miệng còn nghiêm trọng hơn nhiều. Theo ta phán đoán, vết thương cũ vốn đã khiến đầu óc tiểu lang quân có chút hỗn độn, nay lại thêm vết thương mới, hai thứ chồng chất lên nhau, mới thành ra nông nỗi ngày hôm nay."
chân mày Thư Thụy nhíu c.h.ặ.t. Thảo nào vị đại phu trước đó chẩn bệnh bảo chỉ là vết thương ngoài da mà người tỉnh lại lại chẳng nhớ rõ cái gì, làm y cứ ngỡ hắn cố ý giả vờ để lừa gạt y.
Chuyến này xem ra, nguyên do là bởi còn có vết thương cũ nữa mới thành ra thế này.
Nhưng dẫu là vết thương mới hay vết thương cũ, điều Thư Thụy quan tâm nhất vẫn là: "Đại phu, vậy cái này có chữa trị được không?"
Chu đại phu bất lực thở ra một hơi dài: "Nếu như có sư phụ ở đây, ông ấy kiến thức rộng, kinh nghiệm phong phú, hắn là sẽ tìm ra được vài phương pháp. Còn ta đây mới vào nghề, nếu là tật bệnh tầm thường thì còn có thể ứng phó đôi phần, chứ chứng bệnh lâu ngày này của tiểu lang, ta thực sự không dám mạo muội động tay."
"Đầu não là nơi yếu hại quan trọng, không có nắm chắc mà bốc t.h.u.ố.c châm cứu bừa bãi, đó là đùa giỡn với thân thể của người bệnh."
Thư Thụy nghe vậy, rèm mi khẽ rủ xuống. Y nghe thấy Dư Nhất Châm đại phu không có ở đây thì trong lòng đã liệu trước được kết quả này rồi, nhưng đến khi thật sự biết được là không có liệu pháp chữa trị, vẫn khó tránh khỏi một trận thất vọng.
Thế nhưng Chu đại phu nói không sai, cũng không thể ép hắn ta chữa trị cho người ta được, nếu nhỡ đâu châm chích thành ra chứng não úng thủy hay bại liệt thì còn phiền phức hơn cả mất trí nhớ nhiều.
Thư Thụy không nhịn được nhìn sang Lục Lăng. Hắn với tư cách là người bệnh, đ.á.n.h mất ký ức, khó khăn lắm mới nhen nhóm lên chút hy vọng, giờ lại phải dời lại đến tận ba năm tháng sau, e là còn thất vọng hơn cả y.
"Không sao đâu."
Lục Lăng thấy Thư Thụy nhìn mình, hình như tâm tình có chút sa sút, ngược lại còn lên tiếng an ủi y.
Thư Thụy nghe lời này thì trong lòng khẽ động, nghĩ bụng hắn cũng thật tốt, ai ngờ lại nghe hắn bổ sung thêm một câu: "Dù sao có ngươi ở đây rồi, có ký ức hay không cũng không quan trọng."
"..."
Chu đại phu nhìn hai người ân ái hòa hợp như vậy liền bật cười thành tiếng, nói: "Tiểu lang quân nói không sai, cái này chẳng qua chỉ là không nhớ rõ mọi việc mà thôi, việc sinh hoạt ngày thường vẫn diễn ra như cũ, lại còn có thân quyến gia quyến ở bên cạnh bầu bạn, quả thực không có gì quá ngại."
"Đến cuối năm sư phụ trở về, ca nhi lại có thể dẫn tiểu lang quân qua đây xem xét lại một lần nữa, biết đâu chừng lúc đó tiểu lang quân đã tự khôi phục lại rồi cũng nên."
Thư Thụy cũng chẳng biết phải nói cái gì cho phải nữa, việc đã đến nước này, có oán trách hay tiếc nuối thì cũng vô dụng rồi.
Chuyến này đi cũng không tính là uổng công vô ích, ít nhất cũng đã hiểu rõ vì sao Lục Lăng lại bị mất trí nhớ. Y hỏi han vài điều cần phải lưu tâm chú ý xong xuôi, liền tạ ơn đại phu, trả tiền chẩn phí rồi lại dắt người trở về.
Ra đến ngoài đường phố chợ, Lục Lăng nhìn Thư Thụy đang lẳng lặng bước đi, trông như thể bị rút cạn sạch hết sức lực vậy, rốt cuộc hắn không nhịn được mà lên tiếng: "Ký ức quá khứ của ta, đối với ngươi thực sự quan trọng đến thế sao?"
Thư Thụy nghe vậy, không khỏi ngẩng đầu lên.
Y nhìn vào đôi mắt trống rỗng của Lục Lăng: "Luận về tầm quan trọng của những ký ức này, thì dường như đối với ngươi lại càng quan trọng hơn mới phải. Chẳng lẽ ngươi không muốn biết những chuyện trong quá khứ sao?"
Lục Lăng im lặng một hồi lâu mới đáp: "Hiện tại nếu có thể khôi phục lại ký ức thì đương nhiên là tốt, nhưng nếu không thể, dường như ta cũng chẳng cảm thấy thất vọng là bao. Có thể ngươi không muốn nghe những lời này, nhưng ta cảm thấy quả thực trong lòng mình không có ý nghĩ cấp thiết muốn biết về chuyện quá khứ."
Tâm trí Thư Thụy khẽ d.a.o động, trong một khoảnh khắc này y bỗng cảm thấy Lục Lăng thật là đáng thương.
dẫu y chưa từng trải qua cảm giác mất trí nhớ, nhưng rốt cuộc vẫn nghĩ những người bị mất ký ức đều sẽ rất muốn nhanh ch.óng nghĩ lại những chuyện đã qua, thế mà Lục Lăng lại không muốn, cớ sao lại trái với lẽ thường như vậy chứ?
Hẳn là những ký ức trước kia đối với hắn chẳng có gì tốt đẹp cả, là thứ có cũng được mà không có cũng chẳng sao.
Tuy rằng y không rõ rốt cuộc trước đây Lục Lăng đã phải trải qua những chuyện gì, nhưng việc hắn phải chịu một vết thương còn nặng hơn cả cú va chạm của xe lừa để lại tật cũ dai dẳng, đủ để thấy được quá khứ của hắn sóng gió ngập trời, nước sâu lửa bỏng đến nhường nào.
Thư Thụy nhất thời nghĩ, có lẽ y không nên cố chấp bắt hắn phải tin rằng y không phải phu lang của hắn nữa, dù sao thì hiện tại người duy nhất hắn cảm thấy có thể nương tựa vào cũng chỉ có một mình y mà thôi.
Mặc dù dựa theo chẩn đoán của Chu đại phu mà nói, việc hắn bị mất trí nhớ cũng không hoàn toàn là lỗi của y, nhưng quả thực chính y vẫn phải gánh vác một phần trách nhiệm không nhỏ.
Nếu như xe lừa ngày hôm đó không đ.â.m trúng hắn, có lẽ hắn cũng không đến mức mất sạch ký ức. Tự nhiên, nếu ngày đó xe lừa không đ.â.m trúng hắn để chịu chút lực cản, có lẽ bây giờ bản thân y cũng đã tàn phế tay chân rồi.
Tính toán kỹ càng lại thì Lục Lăng cũng có thể tính là nửa ân nhân của y, y vừa có lỗi với người ta lại vừa mắc nợ người ta~
Trong lòng Thư Thụy có muôn vàn tư vị ngổn ngang, thôi vậy, từ nay về sau y sẽ không tranh chấp chuyện hai người có phải là phu thê hay không cùng hắn nữa. Hắn muốn nhận họ là phu thê cũng được, là huynh đệ thân nhân cũng xong, tất cả đều tùy thuộc vào phán đoán của hắn vậy.
