Tiểu Khách Điếm Của Phu Lang - Chương 29
Cập nhật lúc: 27/06/2026 17:02
"Ngươi có biết lò ngói ở chỗ nào đâu, quay về quán trọ nghỉ ngơi một chốc đi, ta qua bên đó tiện đường còn phải kết toán tiền nong nữa."
Dương nương t.ử nhìn thấy hai người bọn họ giành giật việc để làm, trong lòng cảm thán đúng thật là hòa hợp tốt đẹp biết bao.
Nàng trêu chọc cười nói: "Hai người các ngươi cùng đi luôn đi, khuân gạch chuyển ngói tay chân cũng nhanh nhẹn hơn. Sớm vận chuyển về đây, còn đỡ phải mò mẫm trong đêm tối."
Thư Thụy nghĩ bụng lời này cũng không phải là không có đạo lý, bèn không từ chối nữa, tranh thủ thời gian cùng Lục Lăng quay về quán trọ dắt con lừa đi chở ngói.
Người này lúc tới cửa tiệm tìm y trên người vẫn còn đầm đìa mồ hôi, chỉ sợ là lúc quay về quán trọ đến một ngụm nước còn chưa kịp uống vào bụng thì đã lại ra cửa rồi.
Y ở trên xe kéo lau lau quả lê mà Dương nương t.ử đưa cho lúc nãy một chút, rồi đưa tới trước mặt Lục Lăng, xem như là làm một động thái tạ lỗi với hắn.
Lục Lăng cũng không khách khí, đón lấy quả lê tống vào trong miệng c.ắ.n một miếng rôm rốp, thuận thế giật chiếc túi tiền đang treo bên hông xuống đưa cho Thư Thụy.
Hắn vừa gặm lê, vừa đ.á.n.h xe: "Vận chuyển bốn chuyến, được hai trăm đồng tiền."
"Ngươi tự giữ đi, không cần đưa cho ta."
Thư Thụy định bụng nhét chiếc túi tiền ngược trở lại cho hắn, Lục Lăng lại bảo: "Mấy ngày nay ăn uống ngủ nghỉ đi lại đều là do ngươi chi trả, ngươi tính toán sổ sách qua ngày minh mẫn hơn ta, tiền đặt ở trong tay ngươi thì chi tiêu mới càng thêm thỏa đáng."
"Hơn nữa, nam t.ử đã thành gia lập thất rồi thì làm gì có đạo lý tiền kiếm được lại tự cầm mà không giao cho phu lang cơ chứ."
Thư Thụy nghe được lời này bèn mím mím môi, gương mặt có chút ửng hồng.
Trước kia Lục Lăng cũng hay nói mấy lời dẻo mồm dẻo miệng như vậy, y da mặt dày, không để vào lòng, ngược lại còn có thể phản bác lại vài câu khiến người khác phải ngượng ngùng đớ người ra.
Thư Thụy từ trước đến nay vốn là người không màng lời nói suông, chỉ coi trọng hành động thực tế. Chuyến này, Lục Lăng đi kiếm tiền về liền ba vội vã dâng hết cho y, cái này so với việc chỉ nói mồm thì hoàn toàn khác biệt, đây chẳng phải là thật sự giống như đã làm phu thê rồi hay sao.
Dù da mặt y có được mài giũa đến mức dày dặn đi chăng nữa, thì vào cái tình cảnh này cũng không cách nào đấu pháp nổi với người ta nữa rồi.
Hơn nữa hồi trước, y từng chứng kiến mấy vị thư sinh đã thành gia ở trong tư thục của hữu cữu, cầm tiền bạc ra ngoài tiêu d.a.o khoái lạc, mặc kệ thê t.ử phu lang ở nhà trong túi ngượng ngùng eo hẹp, lúc đó y đã âm thầm nghĩ bụng, đợi đến khi bản thân tới tuổi tương thân định đoạt hôn sự, nhất định phải hỏi xem nam t.ử có bằng lòng giao tất cả tiền kiếm được cho y quản lý hay không.
Y mà thành gia, thì nhất định phải tìm một người chịu giao ra tiền công tiền tháng, cái loại người không bằng lòng giao ra kia, nếu y mà tự làm chủ được hôn sự của mình thì dẫu cho có tốt đến mấy y cũng quyết không thèm gả.
Nam t.ử mà trong tay có nhiều tiền lẻ tiền dư thì sẽ không yên phận, không thành thật đâu.
Trước khi thành gia y quản không nổi người ta tiêu tiền ra sao, nhưng một khi đã thành gia thì đó là một đại gia đình, làm sao có thể chấp nhận một kẻ ở bên ngoài tùy ý tiêu d.a.o sung sướng, còn một kẻ ở nhà gồng mình bấm bàn tính qua ngày cho được.
Thư Thụy nghĩ thì hay lắm, nhưng một nam t.ử thực sự chịu thành thành thật thật giao ra tiền của thì lại khó lòng gặp được.
Thuở nhỏ mới biết thích, y cũng từng cùng một vị tiểu thư sinh tuấn tú đàm thơ luận từ, cùng nhau đi dạo hội chùa. Vị tiểu thư sinh kia từng nói muốn ở trước mặt Bồ Tát lập lời thề tương lai thi đậu khoa cử sẽ cưới y.
trong lòng Thư Thụy thầm nghĩ, cái chút văn tài cỏn con kia của hắn ta mà muốn thi đỗ tiến sĩ thì chẳng phải còn chấn động điên đảo hơn cả việc mặt trời mọc đằng tây hay sao. Thư Thụy bèn bảo không cần hắn ta phải lập cái lời thề thi đỗ tiến sĩ mới tới cưới y, mà bảo hắn ta hãy lập lời thề sau khi thành thân sẽ giao toàn bộ tiền kiếm được cho y bảo quản.
Ai mà ngờ tới vị tiểu thư sinh kia lập tức mím c.h.ặ.t miệng không chịu hé răng lấy nửa lời, Thư Thụy hừ lạnh một tiếng, ngay tại chỗ liền cắt đứt quan hệ với người nọ.
Nghĩ đến các loại chuyện cũ trước kia, gương mặt Thư Thụy lại càng thêm nóng bừng, ánh mắt nhìn thẳng tắp về phía phố chợ phía trước: "Ta không lấy. Ngươi tự giữ lấy đi."
"Có phải ngươi chê ít không?"
Lục Lăng nhìn dáng vẻ né tránh đầy kiêng dè của Thư Thụy, chăm chú nhìn y không rời mắt.
"Ta không chê ít."
Thư Thụy ngượng ngùng thì ngượng ngùng thật, nhưng cũng không chịu nổi cái loại oan uổng như thế này: "Tiền lớn chẳng phải đều là do tiền nhỏ tích cóp mà thành hay sao, kẻ không xem tiền nhỏ ra tiền thì đó là do chưa từng thành thật đổ mồ hôi sôi nước mắt kiếm tiền mà thôi. Hai trăm đồng tiền này đã đủ cho chúng ta ăn cơm mấy ngày liền rồi đấy."
Lục Lăng lại đưa túi tiền tới trước mặt y: "Vậy ngươi cầm lấy đi thì ta mới tin lời ngươi nói."
Thư Thụy nhíu c.h.ặ.t c.h.â.n mày: "Ngươi có tin hay không thì ta cũng không lấy."
Hai người bọn họ vì chiếc túi tiền mà ở trên xe lừa tranh qua đoạt lại, chiếc xe kéo đi vô cùng chậm chạp. Một lão hán ngồi xổm ở bên lề đường nhìn chằm chằm một hồi lâu, rốt cuộc không nhịn được bèn bưng một chiếc bát gốm vỡ chạy xộc lên: "Nếu ca nhi lang quân thật sự không cần, thì liền cho lão già này đi."
"Lão già này đã ba ngày nay không được hột cơm nào vào bụng rồi, mắt nổ đom đóm rồi đây này, sắp c.h.ế.t đói đến nơi rồi!"
Thư Thụy nhìn gã khất cái chạy xộc tới kia, ăn mặc tuy rách rưới nhưng tay chân lại lành lặn khỏe mạnh. Y ho khan một tiếng, âm thầm nhét gọn túi tiền vào trong ống tay áo.
"Ca nhi xin rủ lòng thương ban cho lão già này vài đồng tiền đồng đi mà."
"Lần sau đi, lần sau nhất định."
Nói xong, Thư Thụy âm thầm thúc Lục Lăng một phát, bảo hắn đ.á.n.h xe nhanh hơn một chút, lúc này mới bỏ lại gã khất cái đang chạy lạch bạch theo sau xe ở phía sau.
Hai người chở ngói về cửa tiệm rồi dỡ xuống, xếp đặt ngay ngắn chỉnh tề ở bên góc tường xong xuôi thì sắc trời cũng đã chuyển tối.
Cửa sau của quán trọ đối diện thẳng với một con ngõ dân sinh, tầm giờ này khói bếp thổi cơm lượn lờ bay lên, những hộ gia đình nấu cơm sớm hương vị đã thoang thoảng bay ra ngoài rồi.
Thư Thụy lật phần cỏ dại cắt được hồi ban ngày lại để phơi, cái bụng đã đói cồn cào, bèn gọi Lục Lăng cùng trở về quán trọ.
Ban đêm y cảm thấy mệt mỏi, không dự định mượn bếp lửa để làm đồ ăn nữa, đi qua bếp một chuyến, vốn dĩ là định đi xin ít nước nóng để dùng, vừa vặn bà chủ nhà họ cũng đang ở đó.
Đó là một vị nương t.ử có thân hình vô cùng tròn trịa đẫy đà, có hai bờ môi dày cộp, thoa một lớp son môi có phần sặc sỡ quyến rũ, vô cùng hút mắt.
Thư Thụy còn chưa bước chân vào gian bếp đã nghe thấy từ đằng kia truyền đến mấy lời mắng nhiếc kiểu như "cái đồ đê tiện”, "lần sau còn dám tìm lý do để kiếm chuyện nói chuyện với chưởng quỹ", "liếc mắt đưa tình thì bà đây sẽ xé rách cái bộ mặt của ngươi ra" vân vân và mây mây.
