Tiểu Khách Điếm Của Phu Lang - Chương 5

Cập nhật lúc: 27/06/2026 14:01

Nếu như y không muốn nghe theo sự sắp đặt của cữu mẫu để gả vào Ngô gia làm kế thất, vậy thì gian cửa tiệm ở Triều Tịch phủ này hiện tại chính là đường lui duy nhất của y.

Thư Thụy nắm c.h.ặ.t tờ khế ước trong tay, y biết đây không phải là một con đường an ổn thuận buồm xuôi gió. Bản thân là một thiếu niên ca nhi, muốn rời khỏi Bạch gia để tự bươn chải kiếm sống, nói thì dễ chứ làm sao mà dễ dàng cho được.

Chút tiền đồng vụn vặt tích cóp được này cũng khó mà làm nên trò trống gì.

Thế nhưng nếu chọn ở lại nơi này thì sao?

Có lẽ tốn công tốn sức xoay xở một phen, may mắn thoát được việc gả vào Ngô gia, nhưng trốn được mùng một thì làm sao tránh được ngày rằm, lần tới lại rơi vào cảnh ngộ thế nào? Trong lòng bọn họ, y chẳng qua cũng chỉ là một món hàng muốn bán được giá hời mà thôi, bất kể lúc nào cũng chỉ có kết cục bị người ta lợi dụng.

Ngọn đèn dầu trong phòng phản chiếu thành một vệt sáng tối trong đôi mắt trong trẻo của Thư Thụy, ánh mắt y chợt trở nên kiên định. So sánh giữa hai bên, y thà rằng chọn con đường vất vả phía trước.

Ngay trong đêm đó, Thư Thụy đã hạ quyết tâm sẽ lên đường đến Triều Tịch phủ, rồi âm thầm bắt tay vào chuẩn bị.

Chuyện này không phải là do một phút bốc đồng, vỗ đầu một cái là có thể đi ngay được. Triều Tịch phủ đường xá xa xôi, so với Kế Châu phủ nơi y đang ở hiện tại là hai địa giới hoàn toàn khác nhau. Nếu không tính toán kỹ lưỡng, cứ thế hấp tấp ôm tay nải lao ra ngoài, e là còn chưa tới được huyện thành đã bị người ta bắt giải về rồi.

Y trầm ổn kiềm chế tính khí, một mặt vờ như ngoan ngoãn để trấn an Bạch gia, mặt khác ở trong bóng tối âm thầm mưu tính mọi bề...

Đầu tháng tư, vào một ngày tiết trời trong xanh tốt lành, phía Ngô gia quả nhiên đã nhanh ch.óng đem sính lễ tới cửa.

Mấy rương sính lễ lớn được khiêng vào Bạch gia, không kèn không trống, đến đi một cách lặng lẽ tĩnh mịch, lo liệu không hề phô trương.

Thư Thụy đứng ở trong tối quan sát, Tưởng thị vốn là người thích náo nhiệt và chuộng thể diện, vậy mà chuyện cưới xin vốn dễ làm cho rình rang nhất lại cứ khép khép nép nép, nghĩ bụng chắc bà ta cũng tự thấy việc kết thân với Ngô gia chẳng mấy vẻ vang gì, không muốn để người ngoài đàm tiếu xầm xì.

Nói là cưới xin kết tóc với y, sính lễ đưa tới một hàng dài như nước chảy, vậy mà y lại chẳng được ngó qua lấy một cái. Người của Ngô gia vừa đi, đồ đạc lập tức được chuyển thẳng vào trong kho riêng của cữu mẫu, đến cả một tờ đơn danh mục sính lễ cũng không thèm đưa tới cho y xem qua.

Cung cách hành xử như vậy, nào có lấy nửa phần tôn trọng y.

Thư Thụy vốn không có tâm trí gả vào Ngô gia, tự nhiên cũng chẳng mảy may tham tiếc số sính lễ này, chỉ là cái thói ăn mảnh của vị cữu mẫu kia xem ra thật sự quá mức khó coi.

Những năm trước, bà ta chuyên môn giả nghèo giả khổ, lừa gạt y khi ấy còn nhỏ tuổi dễ dụ, chẳng ít lần lấy tiền bạc đồ đạc trong tay y đem đi tiêu xài. Lúc này trong tay y đang túng quẫn vô cùng, cũng phải nghĩ cách nặn từ trên người bà ta một ít ra để làm lộ phí mới được.

Y đảo mắt một vòng, đến chập tối liền đi sang chính phòng một chuyến.

"Thời tiết thấy chuyển ấm lên rồi, mùa hè dùng đến khăn tay, khăn lau nhiều, hiện tại con vẫn còn ở nhà, những ngày rảnh rỗi cũng không ít, con muốn mua vài thước vải về may thêm mấy chiếc."

Thư Thụy đứng trước mặt Tưởng thị, khẽ cúi đầu: "... Đến lúc đó xếp thêm vào trong hòm xiểng đem qua bên kia dùng cũng tiện... Chỉ là nghe nói năm nay giá vải mùa hè lại tăng lên rồi..."

Tưởng thị nghe vậy, liền hiểu ra Thư Thụy đang muốn đòi tiền từ trong tay bà ta.

từ trước đến nay bà ta vốn không phải người rộng rãi, theo bản năng liền liếc xéo y một cái đầy cảnh giác.

"Mấy thứ khăn lau khăn tay đó có nhiều cũng vô dụng. Không cần con phải nhọc lòng mua vải về làm gì, đến lúc đó trong đồ hồi môn đều có cả."

Thư Thụy thấy thế, lại nói: "Con cũng là muốn may cho cữu mẫu, cùng Đại ca ca và Nhị ca ca mấy chiếc. sau này con gả qua bên đó rồi, tuy trong lòng sẽ luôn nhớ nhung cữu mẫu cùng các ca ca, chỉ là chung quy không giống như lúc ở nhà muốn gặp là gặp được. Tiện lúc này đang rảnh rỗi, con muốn tận chút hiếu tâm, cũng là để lại chút niệm tình giữa huynh đệ với nhau."

Tưởng thị nghe Thư Thụy nói như vậy, trong lòng tuy chẳng có chút cảm động nào, nhưng cùng sống dưới một mái nhà, công phu ngoài mặt vẫn phải làm cho tròn trịa, thành ra cũng không tiện mở mồm từ chối không cho y mua vải nữa.

Dù rằng bà ta cũng có thể lấy ra hai xấp vải từ trong phòng đưa cho y may đến chán thì thôi, nhưng Tưởng thị biết rõ Thư Thụy mượn cớ may khăn may vá này, tám phần mười vẫn là muốn đòi chút bạc để tiêu.

Bà ta tự nhiên là không muốn cho cậu được như ý nguyện, nhưng hôm nay vừa nhận được sính lễ hậu hĩnh do Ngô gia gửi tới, tâm trạng vốn đang rất tốt. Nghĩ đi nghĩ lại, vào cái thời điểm mấu chốt này, nếu để Thư Thụy sinh lòng oán hận rồi làm ầm ĩ lên thì cũng chẳng phải chuyện tốt lành gì.

Bỏ ra vài đồng bạc để tống khứ người đi, coi như chọn cái thiệt hại nhỏ hơn vậy.

"Khó cho con còn có lòng nhớ đến gia đình, ca nhi làm chút công việc kim chỉ là chuyện tốt. Sau này con gả qua Ngô gia rồi, tuy không thiếu người hầu kẻ hạ, nhưng mấy thứ này tự tay mình làm ra chung quy vẫn có chỗ khác biệt."

Tưởng thị nói giọng không mặn không nhạt: "Xem ra ngày lành cũng chẳng còn xa nữa, ba năm tháng ngắn ngủi, chớp mắt một cái là trôi qua ngay thôi. Tuy rằng đồ hồi môn trong nhà chuẩn bị cho con cái gì cũng có, nhưng cũng vẫn sẽ có chỗ này chỗ kia chưa được chu toàn, con có thiếu chút của riêng phòng thân nào thì tự bỏ chút tâm sức mà chuẩn bị đi."

Nói xong, bà ta gọi Lí ma ma gói ít tiền mang ra.

Thư Thụy nhìn thỏi bạc được bọc trong mảnh vải thô, áng chừng nặng tầm mười mấy lượng.

Y khẽ nheo mắt, vị cữu mẫu này của y mà chịu bỏ ra ngần ấy bạc đúng là chuyện hiếm có trên đời, xem ra sính lễ của Ngô gia lần này quả thực được chuẩn bị vô cùng hậu hĩnh.

Nhưng cơ hội bòn rút bạc trong tay bà ta sợ là cũng chỉ có một lần duy nhất này mà thôi, Thư Thụy nghĩ bụng có thể bòn thêm được chút nào hay chút nấy.

Y chậm rãi nhận lấy số bạc, không nói lời cảm tạ, cũng không chịu rời đi, ngược lại ngước nhìn Tưởng thị, hỏi: "Cữu mẫu, hôm nay bên kia đã gửi sính lễ tới rồi phải không ạ?"

Tưởng thị nghe hỏi vậy thì ngước mắt lạnh lùng lườm Thư Thụy một cái, trong lòng đã bắt đầu thấy khó chịu.

Bà ta đè nén sự bực bội vì tiền tài của mình bị người khác nhòm ngó xuống, nói: "Mấy thứ đó ta tạm thời bảo quản giúp con, đến lúc đó tự khắc sẽ thêm vào trong đồ hồi môn cho con không thiếu một món."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Tiểu Khách Điếm Của Phu Lang - Chương 5: Chương 5 | MonkeyD