Tiểu Kiều Nương Nhà Tướng Quân - Chương 181
Cập nhật lúc: 19/04/2026 19:53
Tiêu gia Đại phu nhân bên cạnh cung kính tiến lên, quỳ ở đó nói: “Lão tổ tông, đều là lỗi của con, con nghĩ rằng...”
Ai ngờ bà chưa nói hết câu, đã bị lão tổ tông ngắt lời, hung hăng tuyên bố: “Ngươi cũng không cần ở đây nói đỡ cho ai, hôm nay kẻ nào làm sai, tự động đứng ra chịu phạt! Gia quy nhà chúng ta đã đặt ra, thì không thể để làm cảnh!”
A Yên theo Tiêu Chính Phong quỳ trong sân của lão tổ tông hồi lâu, đợi đến lúc rời khỏi sân, nhìn trời đã sắp đến giữa trưa. Hai chân A Yên tê rần, Tiêu Chính Phong chú ý thấy, liền đi chậm lại vài bước, đưa một bàn tay lớn ra đỡ lấy eo sau của nàng.
Nàng nhớ tới lời tên tiểu tư lắm mồm nói mấy ngày trước, ngược lại có chút không được tự nhiên, muốn né tránh, nhưng lại bị bàn tay lớn của Tiêu Chính Phong gắt gao giữ c.h.ặ.t lấy vòng eo thon thả, không thể né tránh.
Đang lúc bước đi, Tiêu Chính Phong nhạt giọng nói bên tai nàng: “Gia phong Tiêu gia nghiêm ngặt, loại nô bộc không vào đâu kia, sau này trực tiếp xử lý là được.”
Còn chuyện hôm nay, sở dĩ hắn tốn nhiều công sức như vậy, chẳng qua là thấy tên đường điệt kia thực sự quá không ra gì, mới ra tay dạy dỗ mà thôi.
A Yên nhớ lại chuyện vừa rồi, không khỏi cảm thấy lão tổ tông quản gia quả thực rất nghiêm khắc. Không chỉ tên đường điệt kia chịu phạt nặng, bị đ.á.n.h một trăm trượng và trong vòng một năm phải ở trong từ đường thắp hương quét tước, mà ngay cả mấy tên tiểu tư không nên thân trong phòng hắn, cũng đều bị đ.á.n.h đập tàn nhẫn rồi đem bán. Ngoài ra, mẫu thân và thê t.ử của vị đường điệt này cũng bị liên lụy, phải đến từ đường chép kinh thư.
Đôi mắt A Yên lưu chuyển, liếc nhìn Tiêu Chính Phong, không khỏi nghĩ thầm, trước đây chỉ tưởng vị Bình Tây Hầu tương lai này, vị Đại tướng quân chiến công hiển hách trên sa trường, hẳn là người cương trực nhân hậu, không ngờ, cũng là một kẻ có tính tình có thù tất báo. Quả thực là đi một vòng lớn, phạt luôn cả đường điệt nhà mình, khiến đối phương mất hết cả thể diện, mà còn không biết là ai ra tay.
Tiêu Chính Phong hoàn toàn không biết trong lòng nàng đang nghĩ gì, chỉ cảm thấy cái liếc mắt đưa tình kia của nàng, mị nhãn như tơ, chỉ nhìn một cái liền cảm thấy cả người tê dại.
Người ta nói mỹ nhân hương là anh hùng trủng, chẳng phải là như vậy sao?
Nay các đồng liêu của Tiêu Chính Phong đều đã rời khỏi Yến Kinh Thành, lục tục đi nhậm chức, đa phần là trấn thủ biên ải, tất nhiên cũng có vài người có ô dù thì được đến những nơi phồn hoa.
Thế là mấy ngày nay Tiêu Chính Phong hầu như đều phải ra ngoài. Tình đồng đội một thời, mọi người từng kề vai sát cánh chiến đấu lập chiến công, nay e là phải mỗi người một ngả, tự nhiên phải ăn một bữa tiệc chia tay, góp tiền làm một mâm tiệc tiễn biệt. Hôm nay người này, ngày mai người kia, vô cùng náo nhiệt.
Bởi vậy những ngày này, lúc Tiêu Chính Phong về nhà khó tránh khỏi mang theo hơi men.
A Yên từ khi gả cho Tiêu Chính Phong, cũng từng nghĩ đến chuyện con cái. Nàng nghĩ hắn đi biên ải, mình không tiện đi theo, luôn hy vọng trước khi hắn rời đi, có thể có một mụn con trai hay con gái để mình nuôi nấng. Chỉ là nếu hắn ngày nào cũng uống rượu, thì lại không tốt cho con cái, nhất thời lại cảm thấy có chút không đúng lúc.
Ngày hôm đó, A Yên đang trêu đùa cặp bạch lộc. Nay cặp bạch lộc này đều được nuôi trong sân Tiêu gia, còn được đặt tên. Con nhỏ gọi là Lộ Lộ, chỉ vì đôi mắt của nó giống như sương mai, long lanh chực khóc, khiến người ta nhìn mà đặc biệt thương xót. Con lớn gọi là Mậu Mậu, đó là vì sừng hươu của nó rất rậm rạp.
Cặp bạch lộc này từ khi đến Tiêu gia, đám trẻ con trong nhà cũng thường xuyên chạy tới ngắm nghía, ngược lại trở thành một cảnh quan trong vườn Tiêu gia.
Hôm nay A Yên được Thanh Phong và những người khác đi cùng ra vườn xem Lộ Lộ và Mậu Mậu, còn mang theo bánh đậu và lá cây để cho chúng ăn. Lộ Lộ tuy nhỏ, nhưng lại là một kẻ tham ăn, lắc lư cái đầu nhỏ chui đến gần, cọ cọ cái miệng vào tay A Yên gặm nhấm. Cuối cùng ăn xong, còn thòm thèm l.i.ế.m l.i.ế.m lòng bàn tay A Yên, khiến A Yên nhột mà bật cười thành tiếng.
Mấy đứa chắt của Tiêu gia đứng xem bên cạnh, không khỏi cười nói: “Cửu nãi nãi, chúng con cũng muốn cho ăn.”
A Yên thấy chúng tuổi còn nhỏ, để tóc trái đào, ngây thơ đáng yêu, liền sai Thanh Phong lấy bánh đậu chia cho mấy đứa trẻ, để chúng đi cho Lộ Lộ và Mậu Mậu ăn.
Đang lúc nói chuyện, một bé gái chừng sáu bảy tuổi trong số đó lên tiếng: “Cửu nãi nãi, con nghe nói Nhị thập nhất đường thúc bọn họ nay đang theo người ôn tập bài vở, dạo này tiến bộ không ít, mẫu thân con nghe xong, luôn miệng khen ngợi hâm mộ. Nếu sau này con lớn lên, có thể cũng theo người học tập không?”
A Yên thấy đứa trẻ này ánh mắt trong veo, giọng nói lanh lảnh, cử chỉ hào phóng, trong lòng vô cùng yêu thích, lập tức đồng ý, lại hỏi han xem cô bé là con nhà ai, ngày thường hay chơi trò gì.
Đám trẻ này thấy A Yên rõ ràng là bậc nãi nãi, nhưng lại trẻ trung xinh đẹp, lại dịu dàng hòa nhã, trong lòng đều thích nàng, càng thích những món ăn nàng làm. Thế là chúng thường xuyên thích đến đây xem bạch lộc, quấn lấy nàng đòi kể chuyện vui. Cứ qua lại như vậy, A Yên lại trở thành người nãi nãi được yêu thích nhất trong đám chắt của Tiêu gia.
Hôm nay sau khi A Yên cho Lộ Lộ ăn xong, trở về phòng mình, lại thấy Tiêu Chính Phong cũng vừa bước vào cửa, liền vội vàng tiến lên, giúp hắn cởi áo khoác treo sang một bên, lại hầu hạ hắn thay đôi giày quân đội nặng nề ra.
Tiêu Chính Phong thấy nương t.ử kiều diễm này bận rộn vì mình, trong lòng cũng thấy ấm áp, nhếch môi cười nói: “Từ khi gả qua đây, nàng ít khi ra ngoài, ở nhà có thấy buồn chán không?”
A Yên nghe vậy khẽ cười: “Không thiếu ăn không thiếu mặc, ngày tháng trôi qua nhanh như nước chảy, mỗi ngày đều rất tự tại, sao lại buồn chán được.”
Nói xong nàng hơi khựng lại, lời này lại không phải là lời mà một đại gia khuê tú như nàng nên nói ra. Nàng được nuông chiều từ bé ở Cố phủ, làm gì có lúc nào thiếu ăn thiếu mặc, nói ra kẻo người ta nghe lại thấy kỳ quái.
Tiêu Chính Phong lại hoàn toàn không để ý, trong mắt hắn tràn ngập dáng vẻ kiều mị của nương t.ử bên cạnh. Lập tức duỗi đôi chân dài ra, lại kéo nàng vào lòng, khiến A Yên khẽ kêu lên một tiếng kinh hô.
