Tiểu Kiều - Chương 2
Cập nhật lúc: 26/07/2026 15:06
Chương 2
Hắn cúi xuống nhặt chiếc hộp lên, tỉ mỉ xem xét.
Đột nhiên sắc mặt hắn tối sầm, ánh mắt nhìn ta tràn đầy vẻ ghê tởm.
"Ta là tỷ phu của nàng. Nàng lén cất giữ những thứ này, là có ý gì?"
Ta sững người.
Nhìn gương mặt hắn, không khỏi bật cười tự giễu.
Những món đồ Bùi Văn Độ gửi kèm trong thư… đều là những món đồ chơi nhỏ mà trước đây ta chưa từng có.
Vì chúng vừa nặng vừa cồng kềnh, nên để có thể đưa chúng lên kinh ta đã chịu không ít khổ cực.
Vậy mà giờ đây… lại trở thành bằng chứng chứng minh ta nhớ thương tỷ phu.
Không ngờ.
Tâm sự thiếu nữ còn chưa kịp nở hoa… đã sớm héo tàn.
Ta trải hết đồ vật ra trước mặt, thuận miệng bịa đại:
"Đây là những thứ trưởng tỷ dặn ta mang theo trước khi lên kinh."
"Nếu không, ta cũng chẳng đi lòng vòng ở đây."
Trên gương mặt Bùi Văn Độ thoáng hiện vẻ áy náy.
Hắn định mở miệng nói gì đó, nhưng ta đã nhặt lại miếng ngọc bội rơi dưới đất, không quay đầu lại mà rời đi.
…
Khi ta tìm được viện của mình thì mặt trời đã khuất hẳn sau chân trời, chỉ còn lại những áng mây đỏ rực như lửa.
Nhũ mẫu đã đứng chờ trước cửa từ sớm.
Bà cúi đầu nhìn lớp bụi bám trên gấu váy của ta, rồi lại đưa mắt nhìn mái tóc hơi rối.
Đôi mắt bà chợt đỏ hoe, vội vàng bước tới nhận lấy bọc hành lý trong tay ta.
"Ôi chao, tâm can của bta! Đây là làm sao vậy? Chẳng phải đi theo đại thiếu gia tới tiền sảnh dự tiệc rồi sao?"
Kể từ khi ta không thể dùng cái tên Tiểu Kiều ở trong nhà nữa.
Nhũ mẫu vẫn luôn lén gọi ta như vậy.
Ta siết c.h.ặ.t t.a.y bà.
"Nhũ mẫu, ta đói rồi."
Bà dìu ta vào phòng, yêu thương xoa đầu ta.
"Tiểu thư chờ một lát, để nhũ mẫu đi lấy ít đồ ăn."
Ngồi trên giường mãi cũng chẳng yên.
Ta dứt khoát lấy những món đồ còn lại trong bọc hành lý ra.
Trong lớp lót còn kẹp ba bức thư.
Một bức thư có kẹp theo bức họa phong cảnh mà ta nhất thời hứng chí vẽ.
Bùi Văn Độ chỉ viết một câu:
"Sân viện trong tranh nàng đẹp hơn kinh thành."
Đêm ấy.
Ta đặt bức thư dưới gối.
Tim đập như trống dồn, trằn trọc suốt đêm không sao chợp mắt.
Bức thư thứ hai chỉ có vỏn vẹn bốn chữ.
"Mong nàng hồi kinh."
Cuối cùng, ánh mắt ta dừng lại trên tờ hôn thư đã ngả màu.
Đúng lúc ấy, nhũ mẫu bưng bát cháo kê bước vào.
Bà cầm lấy hôn thư, ngạc nhiên hỏi:
"Chẳng phải đây là hôn thư của đại tiểu thư sao?"
Ta nghĩ một lúc, cảm thấy không cần giấu bà nên đáp:
"Sau này ta sẽ gả vào nhà này."
Tay nhũ mẫu run lên.
Nước mắt bất ngờ rơi xuống.
Bà nghẹn ngào nói:
"Phi! Toàn một lũ bạc tình bạc nghĩa. Tất cả đều cùng một người mẫu thân sinh ra, vậy mà họ chẳng xem Tiểu Kiều nhà ta là người. Trên đời này làm gì có chuyện huynh trưởng đem chính muội muội ruột của mình gả cho..."
Phần còn lại bà không nỡ nói tiếp.
Lúc huynh trưởng đưa hôn thư cho ta.
Ta đã thấy cái tên ở phần lạc khoản có chút quen mắt.
Thì ra… đúng là người ấy.
Vòng đi vòng lại.
Cuối cùng ta lại phải gả cho nghĩa huynh của trưởng tỷ.
Ánh chiều tà phủ lên gương mặt đã hằn dấu năm tháng của nhũ mẫu, nhưng sự yêu thương trong mắt bà vẫn chẳng thể che giấu.
Nghĩ đến quãng đường gian nan lên kinh này đều có bà ở bêntrong lòng ta chợt thấy ấm áp.
Ta nắm lấy tay bà, gượng cười.
"Người từng nói, nghĩa huynh của trưởng tỷ là một vị quân t.ử ôn hòa."
"Có lẽ... ta gả sang đó cũng sẽ sống tốt."
Đêm ấy ta gối đầu lên vai nhũ mẫu.
Trong cơn mơ màng, dường như nghe thấy bà khẽ nói:
"Vẫn phải tìm cơ hội trả lại khối ngọc bội ấy."
…
Sáng hôm sau.
Nhũ mẫu giúp ta chải tóc.
Thấy trời quang mây tạnh, bà cười nói:
"Bên ngoài có gió, hay là nhị tiểu thư mang con diều đã dán xong ra thả?"
Ta nhìn con diều bướm đặt trên bàn.
Im lặng một lát rồi gật đầu.
Con diều theo gió bay lên bầu trời rất lâu.
Đang định thu dây diều.
Ta vừa quay người lại thì đ.â.m sầm vào một bức tường thịt, sống mũi đau nhói.
Ta chẳng kịp nghĩ ngợi, đã buột miệng mắng:
"Kẻ nào không có mắt..."
Vừa ngẩng đầu ta đã bắt gặp một đôi mắt sâu thẳm như đầm nước.
Ta thầm hối hận, không biết hắn có mặt ở đây từ lúc nào, cũng không biết đã đứng đó bao lâu.
Ta vốn nghĩ Thẩm Vãn Oánh và Bùi Văn Độ chỉ ở lại Thẩm phủ ba ngày.
Theo lời huynh trưởng, ta vẫn luôn tránh mặt bọn họ.
Hôm nay là lần đầu tiên ta bước ra khỏi viện không ngờ lại chạm mặt hắn.
Ta khẽ khom gối hành lễ.
Nhỏ giọng gọi:
"Tỷ phu."
Bùi Văn Độ nhìn con diều đang chao đảo trên trời, giọng nói mang theo chút hoài niệm.
"Tỷ tỷ của nàng cũng rất thích thả diều."
Thấy ta không đáp.
Hắn lại hỏi:
"Con diều này là nàng làm sao?"
Ta khẽ gật đầu.
Đúng lúc ấy, một giọng nữ dịu dàng vang lên từ phía xa.
"Phu quân, chàng và muội muội đang nói chuyện gì vậy?"
Ta bắt gặp vẻ căng thẳng chỉ thoáng lướt qua trong mắt Thẩm Vãn Oánh.
Bùi Văn Độ bước tới đón nàng, thuận tay nắm lấy tay nàng.
"Ta đang hỏi muội muội nàng về nguồn gốc con diều này."
…
"Là do Tiểu Kiều làm."
Nghe thấy cái tên ấy.
Ta theo bản năng quay đầu lại.
Lúc này mới phát hiện người vừa lên tiếng là huynh trưởng.
Vậy… con diều này chỉ có thể là của Thẩm Vãn Oánh.
Ta mím môi đang định cáo lui thì trên đỉnh đầu đã vang lên giọng nói nhàn nhạt của huynh trưởng.
"Tỷ tỷ của muội sức khỏe không tốt, đã rất lâu rồi không còn thả diều."
"Nếu không có việc gì thì cứ ở yên trong viện đọc sách nhiều hơn. Đừng chỉ nghĩ đến chuyện vui chơi, cũng đừng ra ngoài đi dạo lung tung."
Giọng huynh ấy không lớn không nhỏ nhưng vừa đủ để tất cả mọi người xung quanh đều nghe thấy.
