
Tiểu Ngốc Tử Xung Hỷ
Cha ta vì hai lượng bạc, bán ta cho vị tiểu tướng quân đang liệt giường, hơi thở thoi thóp để xung hỷ.
Tiểu tướng quân chê ta vừa xấu vừa bẩn, lại thấp bé, còn là một tiểu ngốc tử mang mệnh khắc chết mẹ ruột.
Nhưng ngày nào ta cũng cười tươi gọi chàng là tướng công.
Ta bám lấy chàng, quấn lấy chàng, trông chừng chàng, nhất quyết không cho chàng chết.
Về sau chân chàng khỏi hẳn, chàng lại muốn cưới thiên kim phủ thừa tướng.
Ta nhanh chóng thu dọn bọc hành lý nhỏ, nằm bò trên bàn sách của chàng, xiêu xiêu vẹo vẹo viết bốn chữ: Ăn cơm cho tử tế!
Viết xong, ta lén bỏ đi.
Sau đó lại nghe nói tiểu tướng quân phát điên, chạy khắp nơi tìm một tiểu ngốc tử.
Nến đỏ nổ lép bép.
Ta khoanh chân ngồi bên mép giường, xếp từng hạt lạc thành hàng, nối dài thành một dãy.
Đến hạt thứ mười bảy thì cửa phòng bị đẩy ra, hai tiểu tư khiêng tiểu tướng quân vào rồi đặt lên giường.
Chàng cao thật đấy.
Chỉ nằm đó thôi, đôi chân dài đã gần chiếm hết cả giường.
Người cũng rất đẹp, mày đen, sống mũi cao, cánh tay săn chắc cứng cáp.
Đây là lần đầu tiên ta thấy một người đẹp đến vậy.
Ta chống cả tay lẫn chân bò tới, ghé sát vào nhìn đi nhìn lại.
Không nhịn được, ta vươn tay định sờ thử.
Nhưng chàng chỉ lạnh lùng liếc ta một cái.
“Dám chạm vào, ta chặt tay ngươi.”












