Tiểu Nha Hoàn Của Thái Sư - Đổi Chủ

Cập nhật lúc: 16/03/2026 00:14

Vũ Anh sau đó bỏ ra một ngàn lượng bạc làm phí chữa bệnh, đồng thời hứa sẽ nghe lời của Hạ Linh. Lúc này nàng mới miễn cưỡng chấp nhận cho hắn ở lại.

"Ngươi bây giờ đi ngủ đi" Hạ Linh nói.

Vũ Anh gật đầu, hắn đã thức một đêm hôm qua, chưa kịp nghỉ ngơi đã phải cãi nhau với Hạ Linh một trận lên lúc này rất mệt mỏi.

Hạ Linh đi ra ngoài cho Vũ Anh đi ngủ. Nàng quay về phòng tiếp tục công việc hàng ngày của mình, đầu tiên là sắp xếp lại số d.ư.ợ.c liệu mới mua, sau đó lấy ít sách y mua được ra đọc.

Những sách y này dù viết đơn giản nhưng ít nhất còn có hơn không. Hạ Linh ngồi đọc hết ba quyển sách mới mua, cuối cùng vẫn không phát hiện có gì mới so với những cái nàng học ngày trước.

"Lạ nhỉ, đáng lẽ sau gần mười hai năm thì Y đạo phải phát triển hơn chứ? Vậy mà nay lại rất nhiều phương t.h.u.ố.c thất truyền, ngay cả sách cũng chỉ viết về cách bắt mạch và chuẩn đoán những bệnh như phong hàn hay cảm mạo đơn giản"

Hạ Linh không tin mười hai năm qua Y đạo là tụt giảm t.h.ả.m hại như thế. Phải biết hai mươi năm trước Y đạo của Cách quốc có Y đạo Tông Sư là Nhạc Hồng Dao á.

Mà Y đạo Tông Sư dù không lưu truyền ra y thư hay phương t.h.u.ố.c độc môn cũng có khả năng kéo cả nền Y đạo lên. Vì trong thời gian một đại phu đi lên Y đạo Tông Sư rất dài, trong khoảng mấy chục năm đó đủ để kéo rất nhiều người khác lên.

Hơn nữa Y đạo là sự tiến bước không ngừng, nếu thụt lùi thì làm sao thiên hạ sống nổi?

Lúc này bên ngoài truyền đến tiếng gõ cửa. Hạ Linh nhíu mày vì hiện tại mặt trời còn chưa mọc, sao lại có người tìm nàng lúc này nhỉ?

"Ai đó?"

"Là ta" Giọng của Cao Thị vang lên.

Hạ Linh ra mở cửa, chỉ thấy Cao Thị đứng đó với vẻ mặt hơi u ám. Thấy Hạ Linh liền cố nở nụ cười méo mó đầy gượng gạo nói: "Hạ Linh à, con có đang bận gì không?"

"Không có, có chuyện gì sao?" Hạ Linh lắc đầu hỏi.

Cao Thị cười cười nói: "Vậy ta có vài chuyện muốn nói với con, có được không?"

Hạ Linh hơi nghi hoặc, Cao Thị thì có chuyện gì để nói với nàng cơ chứ? Hơn nữa tại sao hôm nay bà ta lại khách khí như vậy, ngoài ra thì cái vẻ mặt này không đúng lắm chả lẽ gây rắc rối gì rồi sao?

"Vào trong nói đi" Hạ Linh khẽ nói.

Cao Thị đi vào trong phòng ngồi, Hạ Linh pha trà cho bà ta uống. Nàng thầm nghĩ chắc từ ngày nàng tới Kim Ngọc Lầu thì đây là lần đầu Cao Thị đến ngồi phòng nàng.

Nhắc lại cũng thật nhớ, khi đó nàng nếu không từ đầu lấy tính mạng ra đe doạ thì e rằng cuộc sống đã chả tốt như lúc này. Có lẽ lúc đó phân hồn thứ hai của nàng cũng giúp nàng.

Phải nói là lúc đó nàng đã đ.á.n.h cược rồi, nếu Cao Thị cứng thì nhất định kết quả của nàng sẽ rất t.h.ả.m. Nhưng Cao Thị lại mềm, nhờ vậy lên nàng mới có khởi đầu yên ổn.

Nghĩ từ đầu đến cuối thì Cao Thị đối xử với nàng không tệ, dù nói là vì lợi ích của Kim Ngọc Lầu hay vì bà ta thương người. Hạ Linh cũng công nhận bản thân sống yên bình đến nay cũng một phần lớn do công của Cao Thị mang lại.

"Hạ Linh này, chuyện là Ngũ Hân, con bé tối hôm qua đã đắc tội một người trong đoàn thị sát lần này, người này tên Trương Minh, một quan bát phẩm á" Cao Thị nói.

Bà cũng kể đầu đuôi câu chuyện cho Hạ Linh nghe. Chuyện đơn giản là tối hôm qua Trưởng Tam muốn Ngũ Hân hầu hạ mình, Ngũ Hân từ chối khiến cho Trương Minh tức giận.

Men rượu cộng thêm việc bị từ chối khiến cho Trương Minh nổi giận tát Ngũ Hân một cái, thậm chí muốn cưỡng bức nàng.

Ngũ Hân vì hoảng loạn và sợ hãi đã cố đẩy Trương Minh ra, trong lúc hai người xô xát thì không may làm Trương Minh bị thương.

"Ta thật muốn c.h.ế.t mà, con bé ngốc đó lại dám cầm cái đĩa đập vào đầu Trương đại nhân á, trời ơi số ta thật khổ á, nuôi phải một thứ phá hại" Cao Thị đập bàn khóc lóc nói.

Hạ Linh thì nhớ lại xem Trương Minh là tên nào, vì nàng cũng không nhớ hết mặt đoàn thị sát của Tiêu Cảnh Minh có những ai.

"Trương đại nhân là con trai của Hộ bộ thị lang Trương Tấn Kiệt ở kinh thành á, mà Trương Tấn Kiệt lại là nhạc phụ của Vũ Bình Vương Tiêu Chấn Huy" Cao Thị càng nói càng u ám hơn.

Hạ Linh chớp chớp mắt, Vũ Bình Vương Tiêu Chấn Huy là tên ngốc nào vậy? Mà khoan, họ Tiêu lại là vương gia thì chả phải là hoàng thân quốc thích sao?

Con mẹ nó, lại liên quan đến hoàng tộc, lần này thì đùa vui ra chuyện lớn rồi. Dù Vũ Bình Vương không ra mặt, nhưng Trương Tấn Kiệt sẽ ngồi yên khi con trai mình bị đ.á.n.h sao?

Đương nhiên không! Hộ bộ thị lang là tòng tam phẩm, con trai bị đập vỡ đầu mà ngồi yên không làm gì thì quá mất mặt mũi rồi.

"Hạ Linh à, ta biết bình thường con và Ngũ Hân không có qua lại gì, nhưng dù sao nó cũng là muội muội của con, các con đều sống cùng dưới mái nhà Kim Ngọc Lầu này. Ta mong con có thể giúp nó một kiếp nạn này á" Cao Thị nói.

Bà kích động đến mức nắm lấy tay Hạ Linh, vẻ mặt hiện lên vẻ cầu xin. Hạ Linh biết vì Ngũ Hân mà Cao Thị đã làm hết sức rồi, dù sao để bỏ sĩ diện đi cầu xin người khác cũng không phải dễ.

Nhưng nàng dễ dàng sao? Dựa vào, nàng mà nhận là đắc tội một ông Hộ bộ thị lang và một ông Vũ Bình Vương á.

Chưa đến kinh thành đã bị một hoàng t.ử nhắm vào, cái này so với việc Ngũ Hân đập vỡ đầu một quan bát phẩm có là cái đinh gì cơ chứ.

"Ta không phải không muốn giúp, nhưng mà đó là một quan tam phẩm á, sau lưng còn có một hoàng t.ử. Cao Thị, bà cũng biết một hoàng t.ử đại biểu cho cái gì rồi đó" Hạ Linh gạt tay Cao Thị ra nói.

Nàng lần trước g.i.ế.c Đông Thanh đã khiến cả Khánh An phủ loạn hết lên, bản thân nàng và đám người Thanh Sơn cũng bị đẩy vào tình cảnh có thể bay đầu hoặc lưu đày bất cứ lúc nào.

Nếu không phải có Ninh Vương đứng trên thiết kế màn kịch, nếu không phải Mã Đồng quy phục nàng, nếu không phải thiên thời - địa lợi - nhân hoà đều đứng về phía nàng.

Hạ Linh lúc này đã chỉ là cái tên trên bia mộ rồi, làm gì còn ngồi đây uống trà nói chuyện được nữa.

"Hạ Linh, ta xin con đó hãy cứu Ngũ Hân đi mà, nếu không con bé sẽ c.h.ế.t mất. Ngũ Hân là tất cả những gì của ta, không có nó thì ta không sống nổi mất" Cao Thị đứng dậy rồi quỳ xuống khóc lóc nói.

Hạ Linh liền hoảng hốt vội đỡ Cao Thị dậy, nhưng Cao Thị lại tiếp tục cầu xin mà không chịu đứng dậy. Càng nói càng kích động, thậm chí bà ta còn liên tục đập đầu khiến trái tim nhỏ bé của Hạ Linh run theo.

Đậu má bà già điên này định tự sát ở phòng nàng sao, cái sàn nhà mới lau á. Hơn nữa động tĩnh lớn như vậy thì lát có người đến nàng biết giải thích thế nào.

"Dừng lại đi mà, ta giúp ta giúp, có gì bình tĩnh sẽ có cách giải quyết mà" Hạ Linh vội nói.

Nàng cảm thấy cái sàn nó nứt luôn rồi, thật sự nàng kiếp trước tạo nghiệp nhiều lắm sao mà phòng nàng cứ bị phá hoài vậy.

Hôm qua thì Vũ Anh đá tung cửa, hôm nay thì Cao Thị đập đầu nứt luôn sàn. Hạ Linh thầm nghĩ có lên đổi phòng khác không nhỉ, chứ cái phòng này phong thủy kém quá.

"Thật sao? Hạ Linh, con thật sự sẽ giúp Ngũ Hân sao?" Cao Thị run rẩy hỏi.

Bà ta thật sự không dám tin tai mình nghe được á!

"Không có miễn phí đâu, mau chuẩn bị mười vạn lượng bạc, một ngàn lượng vàng. Trong ba ngày mang đến đây thì ta giúp" Hạ Linh nói.

Nàng quyết định chơi công phu sư t.ử ngoạm, nàng tin là với cái giá trên trời này thì Cao Thị sẽ không bỏ ra nổi trong ba ngày.

Đến lúc đó nàng chỉ cần lấy lý do nàng để không giúp Ngũ Hân là được, quá đơn giản và thông minh. Hạ Linh cảm giác bản thân thật giỏi.

"Hạ Linh, con thật sự sẽ giúp Ngũ Hân thoát nạn sao?" Cao Thị hỏi.

Hạ Linh gật đầu nói: "Đúng vậy, mang đủ tiền thì ta sẽ giúp"

"Con nói thật sao? Con không lừa ta chứ?" Cao Thị kích động đứng dậy hỏi.

Hạ Linh nhíu mày, đây là lần thứ ba rồi á chả lẽ tai Cao Thị bị điếc hay sao? Hơn nữa nhìn bộ dạng của bà ta, chả lẽ có thể chuẩn bị được mười vạn lượng bạc và ngàn lượng vàng trong ba ngày sao?

Đây là số tiền khổng lồ á, đừng nói ba ngày chứ cho Cao Thị ba trăm năm cũng không bỏ ra được. Ngay cả triều đình muốn bỏ ra cũng phản đắn đo một tháng, tranh luận nhiều lần mới quyết định được á.

"Ta nói thật!" Hạ Linh nói.

Cao Thị liền chạy đi ra ngoài, một lúc sau cầm vào một tờ giấy đưa cho Hạ Linh nói: " Con viết đi, viết cam kết con sẽ không thất hứa, con phải giúp Ngũ Hân thoát nạn á"

Nàng cầm tờ giấy mà thở dài cảm thấy thương cho Cao Thị, bà ta nghĩ một tờ giấy có thể trói buộc được nàng hay sao?

Nếu nàng giúp được Ngũ Hân thì một tờ giấy sao có thể trói buộc được nàng. Hơn nữa Hạ Linh cảm thấy Cao Thị mừng quá mất thông minh, bà ta không có nghe đến số tiền phải bỏ ra chắc.

Hạ Linh ngồi viết cam kết sau đó điểm chỉ, ít ra bây giờ nàng cũng nhận trói buộc của tờ giấy này. Chỉ mong Cao Thị biết khó mà lui.

"Đa tạ, đa tạ, đa tạ con á" Cao Thị điểm chỉ vào tờ giấy sau đó vui vẻ rời đi.

Hạ Linh khoé miệng giật giật, chả lẽ bà già này vui quá mất thông minh hay sao?

"Thôi kệ vậy, ba ngày sau cái gì cũng không liên quan đến ta" Hạ Linh thở dài nói, nàng đi dọn dẹp rồi tiếp tục đọc sách.

Đến chiều tối thì Vũ Anh cũng tỉnh, đám Thanh Sơn cũng đến chơi với Hạ Linh. Cả nhóm khi nghe chuyện của Cao Thị thì cũng rất bất ngờ.

Không ai tin Cao Thị sẽ bỏ ra được nhiều như vậy.

Hạ Linh cũng không tin.

Nhưng ba ngày sau đó một tin tức khiến Hạ Linh choáng váng đầu óc. Kim Ngọc Lầu lại mang tên nàng á!!!

"Đậu má, bà già kia sang tên cả Kim Ngọc Lầu cho ta ạ!" Hạ Linh nuốt nước bọt kinh hãi thốt lên.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.