Tiểu Nông Nữ Nàng Lại Mỹ Lại Táp - Chương 300: Thuê Được Cửa Hàng
Cập nhật lúc: 06/04/2026 18:25
Người bán guồng nước rất nhiệt tình: “Cô nương đừng khinh thường cái guồng nước này, đặt nó vào nước là nó có thể bơm nước lên thật đấy.”
Lục Lang nắm c.h.ặ.t cái guồng nước hơn. Lâu Tri Hạ mỉm cười, dắt đệ đệ thong thả đi bộ về Hội Tân Lâu. Lúc này đã qua giờ cơm trưa.
Bác hai Lâu không có ở đó. Tề chưởng quỹ đon đả tiếp đón, sai người dọn lên ba món mặn một món canh cho hai chị em.
Ông cười nói: “Lại Sinh dẫn Nhị lão gia đi xem cửa hàng rồi, nghe nói là gặp được chủ cũ để thương lượng lại tiền thuê, chắc một lát nữa mới về. Nhị cô nương, Lục thiếu gia, hai người cứ dùng bữa trước đi.”
Lâu Tri Hạ cảm ơn rồi cùng Lục Lang ăn trưa. Sau đó nàng vào bếp, cùng hai đầu bếp và Liễu Mục bàn bạc về bí quyết pha chế nước lẩu. Mấy người họ nghe vô cùng nghiêm túc, đặc biệt là Liễu Mục. Ánh mắt hắn gần như dính c.h.ặ.t vào Lâu Tri Hạ.
“Nhị cô nương, tôi làm thế này đúng chưa?”
“Nhị cô nương, thêm mấy loại d.ư.ợ.c liệu giải nhiệt như kim ngân hoa này vào nước lẩu thì sẽ không bị nóng trong người đúng không?”
Đến cả Lâu Tri Hạ cũng phải cảm thán khả năng suy một ra ba của hắn.
Bác hai Lâu trở về khi đã ba bốn giờ chiều. Ông và Lại Sinh người trước người sau bước vào, Lại Sinh nhìn ông với ánh mắt vừa kinh hãi vừa sùng bái.
Lâu Tri Hạ: “...” Chuyện này là thành hay không thành đây?
Bác hai Lâu ngồi xuống một cách oai vệ, vắt chân chữ ngũ, nhìn Lâu Tri Hạ cười hớn hở.
“Thành rồi ạ?” Lâu Tri Hạ ướm hỏi.
Bác hai Lâu hất hàm nhìn Lại Sinh. Lại Sinh vội tiến lên: “Thành rồi! Chủ cũ... đã đồng ý.”
Ai mà tin nổi chứ? Tiền thuê hai lượng năm trăm văn, vậy mà bị Bác hai Lâu c.h.é.m xuống còn đúng một lượng năm trăm văn. Chủ cũ suýt chút nữa thì phát khóc tại chỗ. Thật là quá quắt mà.
Lâu Tri Hạ: “... Bác hai, bác đe dọa người ta đấy à?”
Bác hai Lâu lườm nàng một cái: “Cái miệng bác dẻo thế này, cần gì phải đe dọa? Vốn dĩ chỗ đó của lão khó thuê, cửa hàng, hậu viện, giếng trời, nhà bếp đều đầy rẫy vấn đề...” Nói đoạn, ông xoa cằm nhìn Lại Sinh: “Ngươi nói thật đi, có phải vẫn còn c.h.é.m xuống được vài trăm văn nữa không?”
Lại Sinh chân bủn rủn, suýt chút nữa thì quỳ xuống lạy đại gia này. Hắn không khỏi đau lòng cho chủ cũ: “Nhị lão gia, ngài tha cho Chu chưởng quỹ đi, cả nhà già trẻ lớn bé đều trông chờ vào tiền thuê đó để sống đấy ạ...”
Bác hai Lâu tặc lưỡi: “Thôi được rồi, dù sao cũng nói xong rồi, giờ mà đổi ý chắc lão già đó nhảy dựng lên đ.á.n.h bác mất.”
Lâu Tri Hạ: “...” Bắt nạt một ông lão, bác hai đúng là có bản lĩnh thật.
Nhưng giá cả đã định, cửa hàng coi như đã xong xuôi. Mấy người hẹn nhau ngày mai lại lên trấn một chuyến để giao tiền thuê và ký khế ước. Lại Sinh cười hứa sẽ chuyển lời, rồi mắt trông mong nhìn Bác hai Lâu.
Bác hai Lâu gãi đầu, hỏi mượn bạc Lâu Tri Hạ: “Lúc trước đã hứa rồi, c.h.é.m được bao nhiêu thì chia cho người ta một nửa hoa hồng. Lúc bác mặc cả, hắn cũng giúp sức không ít, tiền này vẫn phải đưa.”
Lâu Tri Hạ mỉm cười đồng ý, hẹn ngày mai sẽ đưa đủ. Lại Sinh lập tức tươi cười rạng rỡ: “Xe ngựa của môi giới đang đợi bên ngoài, để tôi đưa mọi người về.”
Lâu Tri Hạ khéo léo từ chối: “Đi đi về về cửa thành cũng sắp đóng rồi, không làm phiền Lại lão bản nữa.”
Lại Sinh thầm tiếc nuối: “Vậy sáng mai tôi chờ mọi người ở cổng trấn.”
Bác hai Lâu vỗ vai hắn, cười nói: “Đủ ý tứ!” Hai người ra vẻ "anh hùng trọng anh hùng" vô cùng nhiệt tình.
Lâu Tri Hạ mỉm cười, cáo từ Tề chưởng quỹ, ba người lên xe bò ở cổng trấn, thong thả trở về thôn Thập Thất Lý Hà. Vừa vào sân đã ngửi thấy mùi thịt thơm phức.
Mụ Lý bưng bát sứ lớn, hớt hải chạy ra, thấy mấy người về liền kêu lên: “Sao giờ mới về? Hạ nha đầu, Lục Lang, mau vào xem ai tới này?”
“Ai tới ạ... Cậu hai!” Lục Lang ló đầu ra sau lưng Lâu Tri Hạ, thấy người đàn ông từ trong phòng bước ra, lập tức reo lên vui sướng. Cậu bé chạy nhanh tới ôm c.h.ặ.t lấy chân Giang Nhị cữu.
“Cậu hai, sao cậu lại tới đây?”
Giang Nhị cữu cười hiền hậu, cúi xuống bế Lục Lang lên: “Cậu bắt được mấy con cá, mang sang cho nhà mình ăn tươi, ướp muối lại để Tết thêm món...”
“Cảm ơn cậu hai.” Lâu Tri Hạ cười nói, “Hôm qua con còn bảo mẹ là đợi bận xong hai ngày này sẽ qua Bách Quả Viên biếu nhà mình ít thịt.”
Giang Nhị cữu lại cười: “Trong nhà có rồi, mẹ con nói con định mở cửa hàng, cứ giữ lấy mà bán lấy tiền. Sớm biết con mở hàng ăn, cậu đã mang hết cá sang đây cho con rồi.”
Mắt Lâu Tri Hạ sáng lên: “Cậu hai, ngoài trời lạnh, vào phòng nói chuyện đi ạ. Cửa hàng của con có thể thêm một món, lẩu cá hầm cải chua chắc chắn sẽ rất tuyệt.”
Đâu chỉ có cá hầm cải chua? Còn có lẩu cà chua, lẩu nấm, lẩu cay tê... Với những người thích ăn cá, đây quả thực là sự cám dỗ không thể cưỡng lại!
Giang Nhị cữu có chút ngẩn ngơ, bị Lâu Tri Hạ đẩy vào trong phòng. Mụ Lý bưng bát lùa một miếng mì lớn, lườm Bác hai Lâu một cái: “Ngẩn ra đó làm gì? Mau vào ăn cơm đi, thím ba nấu mì trứng cà chua đấy, mỗi người một quả trứng gà, thật là hào phóng...”
Mụ vừa nói vừa liếc vào trong phòng, thấy không ai chú ý mới ghé sát Bác hai Lâu, nhỏ giọng: “Tôi giấu cho ông hai quả rồi, họ không phát hiện đâu.” Nói xong, mụ gạt lớp mì bên trên, lộ ra hai quả trứng gà to bằng lòng bàn tay.
Bác hai Lâu nhìn mụ Lý, ánh mắt lập tức ôn hòa hơn hẳn: “Đồ đàn bà ngốc, nam nhân của bà đi trấn trên làm việc, còn thiếu hai quả trứng gà này sao?”
